Life Chap 8




Chap 8

Sometimes life can get a little dark
I'm sure I've got bruises on my heart
Here come the black clouds full of pain
Yeah, you can break away without the chains"
The waiting is the hardest part
Every day you see one more card
You take it on faith, you take it to the heart
The waiting is the hardest part
If I was a sculptor, but then again, no
Or a man who makes potions in a travelling show
I know it's not much but it's the best I can do
My gift is my song and this one's for you…

Cái này…- đặt bút xuống bàn, Ji Yong nghĩ- hình như mình đang trở nên nghiêm túc với cậu ta thì phải? Mà đây là chuyện không thể? Vậy thì….có lẽ mình nên tự biết điểm dừng mà kiềm chế lại thôi. Anh thở dài. Nhưng mà….trong lúc này, để nghĩ đến việc kiềm chế thì hơi khó? Vừa nghĩ đến là anh quay sang nhìn cậu đang nằm thở đều đều bên cạnh. Lần này, cảnh giác hơn, anh nhìn Kate ở phía sau cậu- cũng đang ngủ say. Yên tâm rồi anh mới khẽ cất quyển sổ nhạc rồi nằm xuống cạnh cậu. Ngắm cậu ngủ. Nếu là ở nhà, anh 1 phòng, cậu 1 phòng thì còn có thể không nghĩ đến. Nhưng giờ 3 người lại ngủ cùng nhau thế này…

***
3 ngày trước
Một buổi tối mưa tầm tã, ông Lupitt đi làm về đã bị ô tô đâm. Người ta gọi cho cậu vì trong di động của ông ý chỉ có số điện thoại của cậu. Ji Yong và cậu vội vã đến bệnh viện. Khi cửa phòng mổ mở ra, bác sĩ chỉ lặng lẽ ra ngoài rồi lắc đầu…

Ba người chuẩn bị dọn dẹp đồ cho ông Lupitt. Căn hộ ông ở là căn hộ hạng ba trong khu phố nghèo ở Paris. Con phố đen tối và nhỏ hẹp, xung quanh rất nhiều người vô gia liếc nhìn họ mỗi khi họ đi ngang qua. Kate dè dặt bám chặt lấy tay cậu, còn Ji Yong thì đề cao cảnh giác trước bọp cướp giật. Vào đến trong nhà, mọi người lại thở phào nhẹ nhõm. Căn hộ tuy bé nhưng rất sạch sẽ và ngăn nắp. Cũng không nhiều đồ, chỉ một lúc là Ji Yong đã phát hiện ra 1 hộp thư cũ. Ông Lupitt không biết chữ, nhưng phong bì thư đã được bóc ra, hẳn là ông đã nhờ người khác đọc hộ nó. Seung Hyun đã từng nghe ông nói về vợ và con ở quê, vùng Bordeaux. Lẫn trong hộp thư chỉ còn lại 1 bức ảnh nhỏ chụp 2 vợ chồng trẻ và 1 bé trai tầm 4 tuổi. Bức ảnh đen trắng đã cũ lắm rồi. Các bức thư cũng dừng lại cách đây 10 năm.

“Xem ra phải đi tìm bà ấy thôi!”- cậu nói

“Đến Bordeaux?”- anh hỏi

“Chứ biết làm sao nữa? Chúng ta không phải người nhà của ông ý, làm sao mà lo giấy tờ cho ông ý được?”

“Vậy còn chuyện học của Kate?”

“Không sao đâu ạ,”- Kate vừa ngắm nghía con búp bê sứ trên bàn vừa nói- “Việc học của cháu cũng có liên tục bao giờ đâu!”

Vậy là chỉ ngay ngày hôm sau, 3 người họ lên đường đến Brodeaux, bằng ô tô của cậu

“Tôi tưởng cậu chỉ có căn nhà bé tí ở khu chung cư nhưng hoá ra cậu có cả căn hộ cao cấp! Rồi thì cậu không có bạn gái mà chỉ toàn lăng nhăng tình 1 đêm vớ vẩn thì lại có cô gái xinh đẹp nào bên Mỹ là bạn gái cậu! Rồi thì cậu không có ô tô, chỉ thuê xe riêng 1 người quen thuộc…Thế cái Audi mới toanh này thì cậu mua từ bao giờ?”

“Mới mấy tháng trước! Tôi lái vẫn chưa thạo lắm…”

“Bố bị thu bằng lái rồi!”- Kate nói từ phía sau

“Được vậy tôi lái!”- anh ngồi vào ghế tài xế. Và họ bắt đầu đến Bordeaux.

***
Cậu khá trầm, chỉ đeo kính râm ngả người nhìn ra bên ngoài. Gió lướt qua mặt tạo cảm giác thật sảng khoái, nhẹ nhàng

“Cậu thích xe mui trần ah?”- anh hỏi

“Ừ!”

“Có loại xe kiểu trẻ trung hơn cơ mà?”

“Nhưng đó như kiểu xe đua, lại chỉ có 2 chỗ!”

“Cậu mua xe này chỉ vì nó 4 chỗ ah?”

“Nó thích hợp cho gia đình!”

“Chứ không phải bố mua nó vì chạy nhanh sao? Hôm đầu bố đã phi ra….”

“Chuyện đó là bí mật!!!!!!”- cậu lập tức quay xuống chặn họng Kate- “Bí mật!!! Không ai được biết ngoài 2 chúng ta!”

“Chuyện gì chứ?...”- anh hỏi, nhưng thực sự là sau đó cả 2 không ai hé răng về chuyện này nữa. Nó vẫn còn là bí ẩn.

Bordeaux nổi tiếng về rượu vang. Được coi như là thủ phủ rượu vang của thế giới.

“Giờ chúng ta đến cũng đúng vào mùa lễ hội!”- cậu nói

“Lễ hội gì?”

“Lễ hội ở thị trấn Saint Emilion! Lịch sử trồng nho làm rượu ở đây đã được 2000 năm rồi đấy!”

“Con tưởng chúng ta đi tìm gia đình cho ông Lupitt?”

“Tiện đường mà!”- cậu cười

Nhắc đến chuyện đi chơi cậu mới có vẻ tươi tắn lên chút. Nhưng nhìn về nhưng con đường ngày càng thưa thớt nhà cửa và những cánh đồng lau sậy trải dài trước mặt, cậu lại trầm ngâm.

“Gia đình…”- anh hỏi- “Gia đình của cậu gồm những ai? Giờ họ thế nào rồi?”

“Sao tự dưng anh lại hỏi?”

“Thì…nhắc tới gia đình thì tôi muốn biết?”

“Gia đình tôi ở Mỹ! Có bố, mẹ, em gái!”- cậu nói một cách miễn cưỡng- “Còn anh?”

“Tưởng cậu biết cả sinh nhật tôi thì sẽ biết cả về gia đình tôi?”- anh cười

“Oh…có bố, mẹ, 1 chị gái!”

“Đã biết vậy còn hỏi!”

Chuyến đi trở nên im lặng. Anh tập trung lái xe còn cậu và Kate chỉ chăm chú ngắm cảnh. Vẫn chỉ là mấy cánh đồng đẹp đẽ nên thơ dưới ánh nắng nhưng giống hệt nhau như thế…

“Tôi mở nhạc nhé!”- anh với tay mở radio, nhưng hỡi ôi…những bản nhạc Pháp đương đại

“Đây trong điện thoại tôi có nhạc!”- cậu mở máy

Rock your body!!!- Phải rồi!...Anh thở dài nhưng khoé miệng lại nhếch lên- Luôn luôn là Justin Timberlake!

“Hay anh thích bài khác?”- cậu hỏi

“Không sao…”- nhưng anh chưa kịp dứt lời thì cậu đã chuyển bài

This Love của Maroon 5…Không tồi!

I was so high I did not recognize
The fire burning in her eyes
The chaos that controlled my mind
Whispered goodbye and she got on a plane
Never to return again
But always in my heart

This love has taken its toll on me
She said Goodbye too many times before
And her heart is breaking in front of me
I have no choice cause I won't say goodbye anymore
………

Tiếng hát hoà lẫn tiếng cười khúc khích của Kate vang lên khắp đường đi. Thỉnh thoảng dừng lại ăn trưa, đổ xăng ở quán café nào đó, rồi cả 3 lại lên đường, lại hát. Có lúc cậu và Kate mệt ngủ thiếp đi, anh lái xe 1 mình, vừa lái xe vừa hút thuốc, rồi ngắm cậu ngủ. Seung Hyun cũng có đề nghị lái xe thay anh để anh cũng được nghỉ, nhưng Ji Yong chỉ lắc đầu

“Thà cậu hát hay nói cái khỉ gì cho tôi thức còn hơn là lái xe cho tôi!”

“Tôi có bằng lái rồi đấy!”

“Và đã bị tịch thu rồi!”

“Tôi không hát nữa đâu! Hát mãi mệt lắm!”

“Vậy ngồi yên đi!”

“Ngồi yên chán lắm!”

“Thì nói gì đi vậy!”

Không có câu nói nào đáp trả lại anh. Cậu im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời chiều đã bắt đầu lạnh nên mui xe được kéo lên.

“Anh đã bao giờ…”- cậu hỏi

“Bao giờ gì?”

“Đã bao giờ thấy như là…mình không thuộc về nơi nào chưa?”

Một nơi nào đó?- Ji Yong nghĩ. Gia đình? Ở Seoul? Có lẽ đến một lúc nào đó, anh sẽ trở về và nói chuyện với họ thật nghiêm túc. Họ sẽ chấp nhận thôi, anh là con họ và họ yêu thương anh mà. Thế thì lý do gì mà anh chạy trốn? Anh sợ, anh sợ khi nhìn thấy sự đau khổ im lặng trong mắt họ mà anh chắc chắn sẽ có. Vậy nên…Seoul…có lẽ không còn là nhà của anh nữa? Rốt cục…anh có nơi nào để về không?

“Tôi nghĩ là…”- anh cố tìm từ thật đúng- “Tôi có nơi để về! Nhưng còn nơi tôi thuộc về, thì có lẽ tôi chưa tìm ra!”

“Vậy sao?...”- cậu thở dài

“Tôi nói là chưa tìm ra, chứ không phải là không thộc về nơi nào! Cậu cũng như thế thôi! Đang có cảm giác mông lung chơi vơi chứ gì? Đừng nghĩ nhiều, cũng đừng đi tìm! Khi nào cậu gặp và cảm nhận được thì tự lúc đó cậu sẽ biết!”

“Nhưng tôi mệt mỏi rồi!”- giọng cậu càng lúc càng nghe xa xăm- “Thực sự…sau mỗi chuyến đi, sau mỗi cuộc vui…Trở về nơi gọi là nhà, nhưng khi bước vào, cảm giác thật trống rỗng…Tôi không thuộc về nơi này! Nhưng cũng không nghĩ ra được mình rốt cục thuộc về đâu?”

“Sao tự dưng cậu lại nghĩ đến mấy chuyện này chứ?”- anh gạt đi- “Đừng nghĩ vớ vẩn! Cậu còn trẻ, rồi sẽ tìm ra thôi! Đừng nóng vội!”

Nhưng cậu cứ áp mặt vào cửa kính một cách buồn bã như thế. Đôi mắt đã buồn giờ càng chảy dài xuống.

“Có phải….cậu thấy hình ảnh ông Lupitt như vậy…về già rồi ở 1 mình, khi gặp nạn thì không ai ở bên, chúng ta lại chỉ là người ngoài nên cậu suy nghĩ đến tương lai của mình chứ gì?”

Thấy cậu chớp chớp mắt, anh cười

“Hiện tại, cậu không cần lo! Còn có tôi đây mà!”

“Anh á?”- cậu cười phì ra- “Trông chờ vào anh thì tôi thà trông chờ vào Kate còn hơn!”

“Cứ cho là cậu nuôi con bé như con gái đến khi nó khôn lớn đi, đến lúc đó bắt nó ở nhà hầu cậu ah? Còn phải gả chồng cho nó nữa chứ?”

“Cho đến khi con bé lấy chồng tôi vẫn nhờ cậy nó được vài năm! Còn anh nói cứ như sẽ chăm tôi cả đời ý!”

“Tất nhiên rồi!”

Ba chữ anh vừa thốt ra khiến cả 2 im lặng. Tim anh đập thình thịch lo lắng, xấu hổ không dám quay sang nhìn cậu. Nếu đây chỉ là một câu nói đùa thì Seung Hyun sẽ biết cách cười hùa theo, dù rằng nó cũng chẳng vui vẻ gì cả. Nhưng vẻ mặt nghiêm túc đang dần hồng lên của anh lại khiến cậu thấy khó xử

“Tôi không có nhiều tiền để trả cho anh trong từng ấy năm đâu!”- cậu cố gắng phá vỡ không khí

“Ờ…uhm…Cứ như tôi chịu hầu cậu thật ý!”

“Thế mà cũng đòi nói!”- cậu bĩu môi

“Sống chung thì được! chứ hầu cậu thì…”

Từ câu nói này, cả 2 im lặng suốt quãng đường còn lại đến Bordeaux.

***

Khi 3 người đến nơi thì trời đã tối. Trời ở đây thực sự tối chứ không phải kiểu đêm trắng như Paris. Kate ngái ngủ bước xuống xe. Ji Yong và Seung Hyun vẫn còn ngại ngùng.

“Hết phòng sao?”- cậu hỏi nhân viên

“Thực ra là còn phòng, nhưng chỉ có 1 giường đôi thôi…3 người ngủ thì cũng được…”- cậu nhiên viên mặt tàn nhan gãi đầu gãi tai

“Thôi cám ơn, chúng tôi sang khách sạn khác vậy!”- anh nói

“Thôi chúng tôi lấy phòng đó!”- cậu rút ví ra

“Này?”- anh hỏi cậu

“Đang lễ hội mà! Đảm bảo chỗ khác cũng hết phòng, hay cậu gọi điện hỏi thử xem!”- Seung hyun nói với cậu nhân viên. Quả nhiên là mấy khách sạn cậu ta gọi đến tuy chưa đông khách nhưng đã có người đặt trước rồi.

“Vậy là ngủ chung sao?”- anh lẩm bẩm

“Hoặn anh xuống sô pha!”- cậu thản nhiên

“Sao cậu không ngủ sô pha ý?”

“Vì nếu thế Kate cũng sẽ ra ngủ cùng tôi! Anh muốn chúng tôi 2 người ngủ ghế hả?”

Đến lúc này thì anh không nói gì, cả 3 đi ăn dưới nhà hàng của khách sạn rồi đi ngủ. Và giờ thì cả 3 đang cùng nằm trên giường, cậu nằm giữa, quay mặt về phía anh. Mùi hương này…- anh khẽ nhích về phía tóc cậu ngửi- mùi thanh mát bạc hà…thật dễ chịu! Bỗng đống tóc cậu quệt vào má anh, Ji Yong mở mắt ra thì thấy cậu đã ngồi dậy.

“Cậu định chuồn đi đâu thế?”- anh ngồi bật dậy hỏi theo

“Suỵt….”- cậu giơ tay lên và nhìn về phía Kate- “sao anh vẫn chưa ngủ?”- cậu hỏi khẽ

“Cậu định đi đâu?”- thấy cậu mặc áo khoác vào, anh cũng xỏ giầy vào theo

“Đang lễ hội mà! Tất nhiên là đi chơi rồi!”- cậu cười- “ Tôi không biến mất đâu, trước 3h sáng sẽ về thôi!”

“Nhưng ai biết được cậu có gây rối không chứ?”- anh đứng dậy mặc áo khoác vào theo

“Không phải lo mà!”- cậu thở dài, nhưng anh đã nhất quyết đứng lên đi với cậu. Viết lại cho Kate vài dòng rằng cậu và anh đi chơi, sẽ về sớm để nếu cô bé có tỉnh cũng không phải lo lắng. Hai người liền ra ngoài chơi.

***

Người dân buổi tối đi chơi hội rất đông. Buổi sáng hôm sau sẽ tổ chức các trò chơi cho trẻ em. Còn buổi tối như thế này là dành cho người lớn. Rượu vang được mở ra phục vụ khắp mọi nơi. Tiếng kèn, trống  nhạc vang lên thật náo nhiệt.

“Tuyệt thật đấy…”- anh khẽ nói

“Này!”- cậu lấy từ đâu ra cho anh 2 ly rượu vang- “Tận hưởng đêm nay thôi!”

Cậu vui vẻ uống rượu và đi vào chỗ mọi người đang nhảy nhót bên giữa sân. Nhưng Ji Yong thì hiểu câu nói của cậu là: đi kiếm các em xinh tươi thôi. Vậy là anh bám theo cậu như hình với bóng. Lại còn không cho cậu nhảy nhót với các cô xinh tươi nữa

“Biết ngay là đưa anh theo chán chết đi được!”- vừa uống rượu cậu vừa thở dài

“Cậu nhảy nhót với cô nào rồi vào nhả nghỉ thì còn lâu 3h mới về được!”

“Nhà nghỉ hết phòng rồi cha nội!”- cậu cười

“Vừa nói gì cơ?”- anh nhìn cậu, có phải dạo này không dạy dỗ lại cậu đúng không? Đòn khoá tay của anh xem ra lại được dịp tái xuất giang hồ rồi

“Nhà nghỉ hết phòng rồi!”- giọng cậu hơi ngắc ngứ- “Kệ anh! Tôi ra nhảy đây!”

Cậu tu nốt cốc rượu rồi chạy ra nhảy. Thật ra cũng chả thể gọi là nhảy được, gọi là hoạt động thì đúng hơn. Mọi người đang hát bài dân ca nào đấy rồi nắm tay nhau nhảy vòng tròn, thỉnh thoảng có nhịp nào đó thì lại giơ chân ra, rồi đổi vòng…Theo như anh nhớ và cảm nhận được thì là thế…Anh cũng đâu có uống ít rượu…Xoay hết vòng này đến vòng nọ..chóng cả mặt. Còn cậu thì đâu rồi?

“Seung Hyun…”- anh đi tìm cậu

“Chú em này khá đấy!”

Một giọng nói vang lên phía sau anh, Ji Yong lo lắng quay lại: không phải cậu..Vậy cậu ta đi đâu được chứ?

“Ê! Anh làm gì ngơ ngác như gà mẹ mất con thế?”- cậu đi đến từ phía sau đập vào vai anh

“Cậu!!!”- anh nắm chặt lấy tay cậu- “Có biết tôi tìm cậu mãi không?”

“Tôi uống nhiều cũng cần thải chứ?”- cậu gạt tay anh- “Thận anh tốt phết nhỉ?”

“Đi về thôi! Cậu say rồi!”- anh lôi cậu về

“Còn lâu đi! Có mà anh say thì có! Đang chơi vui!”- cạu gạt tay anh ra nhưng không được- “Điên thật đấy đồ 34 này!!! Anh không phải bố mẹ tôi! Tôi cũng không đi với gái! Anh lấy quyền gì…”

Cậu bị chặn họng bởi một nụ hôn thô bạo. Anh ấn cậu vào tường và điên cuồng hôn cậu

“Ji…”- cậu cố nói mà không được, bàn tay anh ghì chặt vai cậu khiến cậu đau nhói, gập người xuống để thoát khỏi anh. Cuối cùng anh cũng buông cậu ra, cậu thở dốc dựa vào tường nhìn anh

“Anh vừa làm cái gì vậy?”

“Tôi làm gì đâu?”- anh thản nhiên kéo vai cậu lôi về, nhưng cậu lại gạt anh ra

“Vai tôi đau quá, anh vừa giữ tôi lại mà đúng không?”

“Để giữ cậu không đập đầu vào tường ý!”

“Đâu? Để…hôn…anh…”- cậu ấp úng

“Cái gì? Cậu tưởng cái tường là tôi nên định hôn chạy đến hôn á?”- anh thản nhiên chế tác câu chuyện

“Không phải…oái!”- cậu vấp phải hòn đá, người đã say đến độ đứng lên đi cũng khó, anh đành phải dìu cậu về

“Thấy chưa cậu say rồi!”- anh vẫn nói

“Nhưng mà lúc nãy?...”

“Cậu tưởng tượng ra đấy! Về ngủ là hết!”

Thật lòng nghĩ lại thì mày đúng là đê tiện!- vừa dìu cậu về anh vừa nghĩ- Biết rõ cậu ta say nên cố tình làm càn rồi còn nói lung tung cho cậu ta rối lên nữa. Nhưng khi thấy mấy tên đồng tính kia trêu ghẹo thằng nhóc, anh như muốn điên lên được nếu cậu cũng đang gặp rắc rối ở đâu đó. Dù là nam hay nữ, nhất là nam!!! Tự dưng lúc đó anh điên không chịu được. Nhưng cũng thật nguy hiểm…- anh thở dài đặt cậu xuống giường. Nếu còn để chuyện như hôm nay xảy ra lần nữa, nếu anh mà mất kiểm soát lần nữa…Anh cúi xuống gạt nhẹ mớ tóc trước trán cậu…Thật sự không thể tha thứ cho bản thân mình nếu làm tổn thương cậu.

Comments

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

101 Drugs

Thủy - Chap 21