Posts

Lost

Image
Author's Note:
Dành tặng mọi người, nhưng có lời riêng dành tặng ss Rainy, vì chị là người đầu tiên ủng hộ tôi viết và cũng là độc giả đầu tiên.
Tặng Thanh, cho chấp niệm của cả 2 chúng ta.
Tạm biệt và Chúc những điều tốt đẹp nhất tới các bạn.
Lost
Nếu có ai đó hỏi tôi: "Khi nào bạn cảm thấy cô đơn nhất?", thì tôi sẽ trả lời họ rằng: Khi cô đơn nhất có lẽ là lúc ở nhà, khi bạn sum vầy cùng vợ con mà lại thấy lạc lõng cũng như trống rỗng lạ kỳ. Tôi không biết lý do bởi tôi là gay kín lấy vợ đẻ con, hay đó là do khủng hoảng tuổi 40 nữa. Và bên cạnh câu hỏi trên, nếu ai đó hỏi tôi tiếp rằng: "Bao lâu rồi bạn mới cảm thấy cô đơn?". Tôi sẽ trả lời rằng: "Từng giây từng phút hiện tại".
Đáng ra tôi sẽ không hay nghĩ tới cô đơn đâu, mà chỉ tập trung vào cơm áo gạo tiền thôi. Nhưng khi tôi tới Hongkong công tác, người lái xe đón tôi đã hỏi như vậy bằng tiếng Anh khi tôi nhìn chăm chằm ra ngoài cửa sổ. Đương nhiên là tôi chỉ mỉm cười rồi trả lời:
"Làm sao…

Thông báo

Image
Mình đang xây dựng 1 blog HoonRi riêng, để Blog Gió sẽ chỉ là của riêng GRi mà thôi. Và trong tháng này, sẽ có 1 fic cuối cùng làm quà sinh nhật Ri, cũng sẽ là quà chia tay cho mọi người.

Không phải mình nhảy thuyền, mà vì mình cũng 26 tuổi rồi, tháng 12 này cũng là sinh nhật mình, sẽ sang tuổi 27. Mình bận làm, không có thời gian viết lách riêng, cách suy nghĩ cũng khác. Vừa ủng hộ Ri, bản thân mình cũng muốn học tập anh - hết mình cho công việc. Và giờ thay vì mua truyện tranh, mua sách văn học, mình toàn mua tạp chí Marketing, làm báo cáo còn nhiều hơn là viết blog. Bản thân mình thấy mình khô khan nhiều, viết kém đi nhiều. Viết fic chẳng còn hay, bản thân mình chẳng còn ưng nữa. Vẫn đầy ý tưởng, nhưng không có thời gian, viết ẩu, cũng không biết cách viết vượt và bay như xưa.

Thế nên mình phải dừng lại thôi.

Các bài viết về HoonRi, ảnh, mình sẽ chuyển sang blog riêng để không làm ảnh hưởng fan Gri bên này. Sau khi viết nốt các fic cuối cho 2 cp, mình sẽ dừng viết và cập nhật ở cả…

Oneshot - Biển đêm

Image
Oneshot Chúc mừng năm mới
Biển đêm
Jong Hoon ngồi ghi chép số lượng linh hồn được đưa đến hôm nay, xem sổ sinh tử, tên tuổi của từng người. Những người tốt sẽ được đưa đến thiên giới - chỗ ở của cậu, còn người xấu sẽ đưa xuống địa ngục. Đã 100 năm trôi qua, khi mà Linh bà qua đời, để lại cậu làm người kế nhiệm. Jong Hoon chẳng thiết tha đi đâu, chỉ ở riêng trong điện thờ của mình, ngồi chơi bài với mấy con mèo, rồi lại nhìn trời, nhìn cây mận to lớn trắng xóa ở phía xa. Bầu trời ở thiên giới cũng giống hệt dưới nhân gian. Thời khắc này đang là mùa xuân, nhưng tuyết vẫn rơi dày suốt mấy ngày liền. Cây cối trơ trọi lá, phủ đầy một màu trắng, sông ngân hà cũng đóng băng. Tất cả đều ở trong nhà, vui vẻ quây quần bên người thân cạnh lò sưởi. Chỉ có mình cậu ở điện thờ này.  Jong Hoon nhìn đốm lửa lập lòe bên dưới thung lũng, rồi bình thản thổi tắt nến, bỏ vào bên trong. 100 năm qua, ngày nào cũng như vậy. Cậu đã không còn ghen tị với mọi người nữa. Đáng ra, cậu đã tan biến thành gió và mâ…

Nguyệt thực - Chap cuối

Image
Chap 4 - Everything
Mùa đông năm đó, 2 người đã đi trượt tuyết. Dù rằng Seung Hyun đã muốn anh nên nghỉ ở nhà, nhưng Ji Yong lại nhất quyết muốn ra ngoài chơi. Ừ thì ra ngoài chơi cũng được, nhưng tay anh đang bị thương, cậu lo lắng ngăn cản cũng chẳng nổi, đành khăn gói theo anh đi chơi. Về cái tay bị thương này, không phải là do trong lúc sửa ô tô bị tai nạn hay gì, mà do Ji Yong tự chặt ngón tay mình. Trong lúc đi mua thuốc lá ở cửa hàng tiện lợi, một ông chú trung niên đã trố mắt nhìn anh, sau đó cứ chú ý đến anh mãi, thậm chí ông ta còn đi theo anh tới trạm sửa xe, rồi cứ nhìn anh như thế.  Ông chủ trạm xe cũng nhận ra điều đó, chỉ vài cú điện thoại, ông đã lấy được thông tin: người đàn ông đó là bố của Eun Jong. Ông ấy nhận ra kẻ giết con gái mình đã được ra tù sau 10 năm, thế nên tìm đến quan sát anh. Anh tự hỏi, trong lúc nhìn thấy anh, đi theo anh từ phía sau như vậy, ông ấy đã có suy nghĩ gì? Muốn xông lên đánh anh? Giết anh? Hỏi rằng vì sao lại làm thế với con gái ông ấy? …

On the road - Chap 20

Image
20. Wind
Trời mưa phùn lạnh căm, báo đài nói đây là đợt lạnh nhất trong năm. Seung Hyun lười biếng không muốn ra ngoài, nhưng vẫn phải dậy đi làm. Mấy ngày trời lạnh này ai cũng muốn ngủ nướng, chỉ là Ji Yong thương cậu phải dậy sớm làm giờ hành chính, còn anh thì chiều mới có tiết dạy. Nên anh lại là người dậy sớm hơn để nấu bữa sáng cho cậu.
"Vẫn chưa dậy sao?"- anh kéo chăn ra khỏi người cậu
"Không muốn đi làm..."- cậu ngái ngủ
"Không làm thì bị trừ lương đấy"
Cái công ty cậu đang làm đúng là tệ hại, không bảo hiểm, không có nghỉ phép 12 ngày. Đã thế còn hay kiếm cớ trừ lương. Vậy mà cậu vẫn làm vì nó gần nhà, đồng nghiệp thoải mái.
"Đằng nào em cũng bị trừ lương đi muộn rồi"- cậu dẩu môi
"Muốn bị trừ tiếp chắc?"- anh gõ đầu cậu
Thấy cậu vẫn chán nản nằm xuống, Ji Yong thương tình bảo:
"Thế hay anh xin nghỉ cho em nhé?"
Nghe đến đây, Seung Hyun nghĩ ngợi một chút rồi lại đứng lên đi đánh răng
"Thôi vậy, hôm nay em kh…

One shot - Love sick

Image
Love sick - FT Island
Trời mưa tầm tã. Ji Yong cứ như vậy đứng chờ ở trước cửa nhà cậu. Nhưng cho đến khi trời tạnh mưa, anh ướt sũng, rét lập cập, trời tờ mờ chuyển sáng, cậu cũng chẳng về. Anh đã nghĩ rằng, cậu sẽ quay trở về bên anh. Rằng cậu hẹn hò với người khác chỉ để chọc anh phát ghen. Thế nhưng, có lẽ hy vọng của anh đã hết thật rồi.
3 năm yêu nhau, không phải là Seung Hyun không biết tính lăng nhăng của anh. Anh vốn là người cần tình yêu thương. Nếu không có người ở bên cạnh yêu thương anh, anh sẽ cô đơn tới chết mất.  Nhưng cậu lại quá bay nhảy và tự do. Hết ra nước ngoài kinh doanh, lại đi du lịch cùng bạn bè. Dù đi khắp nơi, nhưng Seung Hyun là người chung thủy. Còn anh ở một chỗ, lại dễ thay lòng. Không phải anh không còn yêu cậu. Anh chỉ cô đơn mà thôi.
"Lần này kết thúc thật rồi"
Cậu nói với anh, trả lại chìa khóa nhà. Sau đó quay người bước đi. 
Lúc nào cậu chả nói thế. Nhưng chỉ cần anh nhắn tin khóc lóc quay lại, cậu liền quay trở về với anh. Hạnh phúc và…