Posts

Thủy - chap 17

Image
Chap 17 Jung Joon Young, trừ bỏ việc là cháu trai của Đại thúc gàn dở, thì hắn cũng khá nổi tiếng trong Sungkyungwan. Vừa có vẻ ngoài đẹp trai thư sinh nho nhã, ứng xử cũng khéo léo dịu dàng. So với một Kwon Ji Yong khí chất chói lòa làm người ta ngần ngại, thì Jung Joon Young mang đến sự ấm áp, tin tưởng nhiều hơn, thậm chí nhiều kẻ còn cả gan nghĩ rằng, mình bắt nạt được tên ngốc này. Khi Jung Joon Young lần đầu gặp Seung Hyun, hắn đã thấy ở cậu có tư chất để làm Hoàng đế. Không phải kẻ ham quyền lực như thái tử, cũng không phải con rối dễ bị sai bảo như tam hoàng tử. Seung Hyun có chính kiến riêng, biết nghĩ cho người hác, lại rất kiên định. Triều thần sau này sẽ bị sự kiên định của hắn, cũng như sự dịu dàng như nước chảy này, làm bản thân trở nên trung kiên 1 lòng. Đáng tiếc là Seung Hyun lại không muốn lên ngôi. Dù Joon Young có thuyết phục thế nào cậu bé cũng không đồng ý. Vậy nên, Joon Young chọn Tam hoàng tử làm học trò. Hắn tự tin rằng chỉ cần là học trò của h...

Thủy - chap 16

Image
Chap 16 Nếu để Seung Hyun về kinh thành, cậu sẽ trở thành mục tiêu tấn công của cả anh trai và em trai mình. Ji Yong đẩy cậu ra sau lưng, đi lùi ra sau “Hoàng thượng thương Thái tử và Tam hoàng tử, vậy Nhị hoàng tử thì sao?” “Nhị hoàng tử sẽ chẳng sao cả! Nếu ngài ấy vừa hồi cung mà đã xảy ra chuyện gì, chắc chắc Thái tử và Tam hoàng tử sẽ chịu tội đầu tiên…” “Thế nên mới nói! Họ sẽ hại cậu ấy và đổ tội cho nhau!” “Hoàng thượng đã có sắp xếp bảo vệ ngài ấy! Xin hãy yên tâm hồi cung!” Yên tâm cái con khỉ! – Ji Yong nghiến răng ken két “Hình như họ bao vây rồi…”- cậu bảo anh “Thiếu gia!”- người đánh xe cũng chạy lên nói với cậu –“Vẫn có đường chạy xuống dưới…” “Kwon đại nhân, nếu Hoàng thượng biết ngài dẫn Nhị hoàng tử chạy trốn kháng chỉ thì e rằng Tể tướng sẽ gặp rắc rối đấy!” Cậu nhìn anh, Ji Yong đang rối trí, một mặt lo lắng cho cha, một mặt lo cho cậu. Nếu không mau đưa ra quyết định thì cũng không xong. “Quay về đi…”- cậu bảo a...

Truyện hàng ngày - Mất trí nhớ - chap 6

Image
6. (Note: meoooo....không nghĩ ra Thủy...cũng không nghĩ ra gì hết...tự dưng đọc lại fic này nên ngồi ngứa tay viết tiếp :v) Khi Seung Hyun vẫn còn đang ngủ, Ji Yong đã gọi điện cho Hana để nói rằng anh sẽ đưa cậu về Gwang Ju. “Bạn trai tôi đang bị gãy chân, tôi chưa thể về đó được ngay, có lẽ 1 2 ngày nữa.” “Đưa chìa khóa nhà cho tôi, chúng tôi về đó trước.” “Cùng về đi”- Hana bảo anh –“Anh cũng lo cho xong việc công ty đi đã rồi hẵng nghỉ, nhân dịp này tôi sẽ về cùng, tầm 2 ngày nữa đi.”

Thủy - Chap 15

Image
15. Seung Hyun để Ji Yong ôm mình trên xe ngựa, vẫn như cũ, cậu nhìn ra ngoài xem quang cảnh đường đi. Nhưng trong đầu cậu thì chỉ tập trung vào chuyện sáng nay. Ji Yong giận khi có kẻ khác đụng vào cậu. Thật ra anh ta giận tất cả. Cậu đánh cờ với người khác, nói chuyện với người khác, đụng chạm với người khác… chỉ thế thôi cũng đủ cho anh nổi giận rồi. Thế nhưng bản thân anh ta cũng đi uống rượu bên ngoài đấy thôi? Sao anh ta có thể cấm đoán cậu trong khi bản thân thì vui vẻ bên ngoài? Cho đến khi xe ngựa dừng ở thương hội của chú cậu, Ji Yong vẫn dẩu mỏ giả vờ giận dỗi, nắm tay đỡ cậu xuống xe ngựa. Anh nào biết rằng chính Seung Hyun mới đang nổi sóng bên trong. Người ta bảo, lứa tuổi 15 16 là lứa tuổi nổi loạn. Và cậu mà đã nổi loạn, thì phải làm sao để anh tức điên mới thôi. Ji Yong bắt đầu tìm hiểu xem, học viện cho các nho sinh ở đâu, bắt đầu sáng mai anh và cậu sẽ đến xem. Nhưng Seung Hyun thì ngược lại, cậu hỏi xem tửu lầu nổi nhất trong vùng ở đâu. “Cậu đi...

Thủy - Chap 14

Image
Chap 14. Khi Seung Hyun và Ji Yong rốt cục cũng đến một nơi mới. Cả 2 đến một thiền viện, thắp hương, nghe giảng đạo lý. Có rất nhiều nho sỹ đến nghe giảng. Nghe nói nơi này giống như Sungkyunwan, nhưng là nơi dạy học và luyện thi cho các nho sỹ nhỏ tuổi để lên kinh thành kìa. Sau khi nghe được một lúc, cả 2 người đi dạo loanh quanh trong thiền viện, một vài lớp học khác vẫn chưa kết thúc, tiếng giảng bài rõ ràng, uy nghiêm vang lên giữa tiếng chim hót ngoài sân. Một vài người nói chuyện râm ran, khe khẽ ở các góc hành lang, cố không gây ảnh hưởng đến các nho sỹ. Ji Yong và cậu ra phía sau của thiền viện, nơi khách bộ hành có thể đến nghỉ lại như khách điếm. “Đẹp thật,”- cậu thở ra làn khói trắng, nhìn xuống ngọn núi phía xa –“Nhưng sống ở đây thì có hơi buồn!” “Đa số mọi người đến đây, sau khi học xong sẽ đều đến kinh thành, còn các cao nhân thì thích ở trên núi hơn!”- anh tựa cằm lên vai cậu “Ji Yong này…”- cậu áp vào má anh –“Ngươi bảo nếu ta không muốn về t...