...even we're still love- chap 7



Chap 7

Cho đến khi về kí túc xá, Ji Yong vẫn không thấy Seung Hyun đâu, anh thầm bực mình là cậu lại dám đi chơi lâu vậy? Không lẽ lúc đó anh lại xuống lôi cổ cậu về? Nhưng như thế lại bị lộ ra là anh bám theo cậu. Ji Yong chỉ lầm bầm đi về phòng. Young Bae lo lắng không biết có nên báo trước cho cậu tình hình hiện nay không?

“Hay là cứ báo trước để thằng bé biết đường chuẩn bị?”- Dae Sung cũng thấy nóng ruột

“Huynh nghĩ nếu Ji Yong không muốn để lộ ra là đã biết Seung Hyun nói dối thì mình cũng đừng nói!”

Top vừa nói xong thì cửa bật mở, Seung Hyun đi vào. Khác hẳn mọi lần uể oải đi tập về, hôm nay cậu vui vẻ hơn hẳn. Thấy mọi người đều giật mình rồi lo lắng nhìn mình, cậu cũng giật thót nhìn lên đồng hồ treo tường: vẫn đúng giờ cậu về như mọi hôm mà?

“Có chuyện gì vậy?”- Seung Hyun ngơ ngác hỏi

Cửa phòng Ji Yong vẫn đóng im ỉm. Cả 3 người đều lắc đầu

“Có chuyện gì đâu?”- Dae Sung cười ấp úng-“Em đi tập về rồi ah?”

Thấy mình vẫn an toàn không bị lộ chuyện đi chơi, cậu lại vui vẻ như không có gì xảy ra:

“Top huynh hôm nay có ở lại ăn tối không? Các huynh hôm nay mua được nhiều đồ chứ? Có nhớ mua cho em không đấy?”

Ji Yong thật sự thấy sợ. Anh sợ mất cậu. Từ khi nhận ra tình cảm dành cho cậu, Ji Yong luôn thấy sợ. Bản tính của anh lần đầu bị lung lay, anh không hay mất tự tin như thế. Nhưng với cậu thì khác. Tất cả sự tự tin, cái vỏ bọc hào nhoáng anh tạo ra để thu hút mọi người cũng chẳng làm cậu bận tâm. Hay cậu chỉ bận tâm đến anh như một leader trong nhóm, hoàn toàn không có tình cảm gì khác. Cậu dễ bắt chuyện, dễ kết thân. Với ai đã từng nói chuyện với cậu, dù thích dù không cũng đều bị cậu để lại ấn tượng. Nhưng anh vẫn biết với cậu, họ chỉ là bạn bè, không hơn không kém. Cho dù lúc nói chuyện có thể nói đủ thứ trên trời dưới bể, nhưng chỉ sau 4 tháng không gặp là cậu sẽ quên họ ngay, để rồi khi gặp lại, sẽ lại nói đủ thứ chuyện mới mẻ kể cho nhau nghe. Cậu là vậy, một cơn gió chẳng cách nào nắm bắt. Vậy mà khi cơn gió dừng lại trước mặt anh, anh lại để nó bay đi mất…Ngày xưa…Ji Yong nằm vật ra giường nghĩ….Anh đã bày đủ thứ trò, dù là quá đáng chỉ để cậu chú ý đến anh. Đi đâu cũng lôi cậu đi theo. Cậu là của anh- anh đã nghĩ như vậy đấy. Giờ thì ngay cả trong suy nghĩ cũng chẳng thể được rồi….Nghe thấy tiếng Seung Hyun ríu rít bên ngoài, Ji Yong liền ngồi bật dậy. Không lẽ…Nhưng liệu có nên? Anh đắn đo…Dù là quá đáng, nhưng chỉ cần cậu chú ý đến anh…một lần nữa!

“Seung Hyun! Vào đây huynh bảo!”- Ji Yong mở cửa gọi cậu

Bốn người đang cười nói thì im bặt. Ba huynh lớn thì lo Seung Hyun sẽ bị mắng, còn Seung Hyun lại không muốn ở riêng với Ji Yong tí nào.

“Oh…Ji Yong ah, có gì để sau bữa tối nói được không?”- Young Bae nói hộ cậu.

“Các cậu cứ nấu ăn đi! Seung Hyun vào đây, huynh mua đồ cho em này!”

Thái độ của anh làm mọi người mất tự nhiên hẳn. Nhưng thấy Ji yong không có ý định nói về vụ đi chơi của cậu, các huynh cũng nhẹ nhõm hơn. Trong bếp, Dae Sung vừa lôi thức ăn ra khỏi tủ lạnh vừa bảo:

“Huynh nghĩ Ji Yong huynh có bóc mẽ Seung Hyun không? Có lẽ huynh ấy không muốn Seung Hyun khó xử trước mặt chúng ta!”

“Đúng là Ji Yong cũng hơi lạ!”- Top vừa bóc nho vừa nói- “Nhưng cậu ấy sẽ không làm ầm lên đâu! Vì dù gì, 2 người hẹn hò mà hơn 1 tháng không gặp, nhớ nhau là chuyện đương nhiên! Ji Yong cũng hiểu điểu đấy thôi!”

Chỉ có Young Bae là biết chẳng có gì là đương nhiên cả. Với Ji Yong, Kiko có thể là một cô bạn gái lâu năm, nhưng người yêu, người duy nhất trong trái tim cậu ta chỉ có Seung Hyun thôi. Cái đương nhiên sẽ xảy ra ở đây là Ji Yong sẽ ghen.

***

“Rae Ra ah! Kia có phải bạn trai cũ của cậu không?”- cô bạn khẽ nói nhỏ với Rae Ra, 2 người đang làm thêm bán vé ở rạp chiếu phim. Cô bạn cùng lớp đã nhanh mắt nhìn thấy người thanh niên mặt áo phông đen ở cuối hàng trông rất quen, và vội hỏi Rae Ra.

“Uh anh ta đấy! Kệ đi!”

Rae Ra cúi xuống lấy vé đưa cho khách. Từ lâu rồi, khoảng 8, 9 tháng trước, sau khi chia tay, 2 người chưa từng gặp lại. Cô cũng không muốn gặp lại anh ta. Hàng người đứng đợi mua vé cứ nhích lên dần, lên dần. Cuối cùng Rae Ra và người thanh niên kia cũng chạm mặt nhau. Vừa thấy cô, mặt anh ta hơi tối lại:

“Anh mua vé phim gì?”- Rae Ra hỏi, không nhìn lên anh ta

“Điệp viên 007!”- anh ta nói- “Em dạo này thế nào?”

“Vẫn ổn! Cám ơn anh!”- cô ngẩng lên nhìn anh ta rồi lại liếc xuống màn hình máy tính- “xem lúc mấy giờ?”

“ 8h!”- ngập ngừng 1 chút nhưng rồi anh ta cũng hỏi- “em và tay nghệ sỹ đó vẫn hẹn hò?”

Mặt Rae Ra hơi nhăn lại khó chịu, nhưng cô vẫn trả lời

“Vẫn! Mấy vé?”

“2! Em cũng nên cẩn thận! Những người như thế, ít khi sống thật lòng lắm! Thế giới của họ khác chúng ta…”

“Chúng ta cùng chung thế giới mà anh vẫn lừa tôi đấy thôi?”- Rae Ra tức giận nói thẳng. Những người xung quanh cũng tình cờ nghe được, im thin thít lắng nghe tiếp

“Chuyện của tôi không cần anh quan tâm! Vé đây! 50 won!”

Tên bạn trai đưa tiền rồi nhận vé, trước khi đi vẫn còn nói:

“Em cứ đợi mà xem!”

Mọi người nhìn theo tên đó dè bỉu, đúng là đồ chả ra gì. Cô bạn vội đến bên Rae Ra hỏi:

“Hắn ta nói đến nghệ sỹ gì thế?”

“Không có gì đâu!”- cô lắc đầu.

***

Hồi đó gặp Seung Hyun, Rae Ra đang hẹn hò với hắn- 1 sinh viên trường Y. Hắn nổi tiếng là đào hoa nhưng cô mặc kệ. Chỉ cần ở bên hắn làm cô thấy vui thì những chuyện đồn thổi kia, chỉ cần không thấy tận mắt thì Rae Ra vẫn có thể ở bên hắn được. Seung Hyun lúc này thường hay gọi điện nhắn tin cho cô để tâm sự. Hai người coi đó là chuyện đương nhiên, như thể họ quá cô đơn chẳng có ai bên cạnh, và chỉ cần một người lạ bên ngoài lắng nghe câu chuyện của mình là đủ. Những lúc Seung Hyun cảm thấy cô đơn mà chẳng biết nói gì, Rae Ra lại lấp đầy sự im lặng đó bằng câu chuyện của cô và tên bạn trai kia. Cậu luôn bảo cô hãy bỏ hắn, kiểu bạn trai như hắn chỉ làm cô mệt mỏi thôi . Nhưng Rae Ra chỉ cười, 2 năm rồi, đâu phải nói bỏ là được. Nhưng hôm đó, đúng là giữa cô và hắn đã kết thúc.

“Em đang làm gì thế?”- Seung Hyun gọi điện hỏi

“Em đang chuẩn bị ra ngoài! Hôm nay anh không phải đi diễn sao?”

“Bọn anh diễn xong rồi, vừa về đến công ty!”- cậu ngồi một mình ngoài hành lang lộng gió- “Sau 2 tháng về nhà và quay lại công ty, nhìn mặt người đó, anh vẫn không thấy tự nhiên được!”- Seung Hyun chán nản nói. Giọng hát của cậu hôm nay như vô hồn vậy, vẫn theo nhịp, vẫn đúng lời. Nhưng y như 1 cái máy.

“Đâu thể một sớm một chiều mà quay lại được! Nhưng em nghĩ là người đó cũng đang khó xử, có lẽ cũng muốn nói chuyện lại bình thường với anh nhưng không biết làm thế nào!”

Seung Hyun nhìn xuống dưới tầng dưới, Ji Yong đang trêu Dae Sung. Làm gì có chuyện anh ta muốn nói chuyện lại bình thường với cậu chứ. Từ khi cậu về, cả 2 đều tránh mặt nhau. Chắc chỉ có cậu ái ngại nhìn mặt anh ta, còn anh ta thì đã coi cậu như không khí rồi.

“Anh thấy buồn!”- cậu thở dài

“…”- Rae Ra nhìn lên đồng hồ, sắp tới giờ hẹn với bạn trai, nhưng nghĩ đến Seung Hyun cô lại không nỡ cúp máy, vừa đi vừa nói chuyện- “Nếu buồn anh hãy thử nói chuyện với ai đó xung quanh xem! Vì ít ra họ còn ở bên cạnh anh, có thể giúp đỡ anh thường xuyên! Em lại không thể gặp anh thường xuyên được! Mà nếu nói chuyện với họ, chắc chắn anh sẽ đỡ cô đơn hơn!”

Cô biết cậu đang buồn vì cô đơn. Không chỉ Ji Yong, mà Seung Hyun ngại tiếp xúc với tất cả các thành viên. Bây giờ bảo cậu nói chuyện với họ, cậu có thể nói với ai được chứ?Mà nói về chuyện gì mới được? Nghe thấy xung quanh Rae Ra bắt đầu có tiếng ồn, cậu vội vàng nói:

“Em ra ngoài rồi ah? Vậy đi chơi vui vẻ đi! Anh sẽ thử nói chuyện với ai đó! Cám ơn nhiều nhé!”

Cậu đã quên mất là hôm nay cô đi hẹn hò xem kịch với bạn trai. Chính cậu đã lấy vé hộ cô mà. Dù đã nói với Rae Ra là sẽ tìm ai đó để nói chuyện, nhưng Seung Hyun lại đi vào phòng tập, bật to nhạc nhảy trong đó. Chỉ cần để đầu óc không nghĩ đến quá nhiều, có lẽ cậu sẽ bớt cô đơn hơn. Thể hiện ra cho người khác thấy cậu đang bị tổn thương và cần xoa dịu ư? Không bao giờ! Seung Hyun hình dung lại các bước nhảy khi cậu còn ở Gwang Ju, lần luyện tập nhóm với Young Bae và Top huynh để đối đầu với đội của Ji Yong…tất cả những lần đó, khoảng thời gian đó…khi Ji Yong chưa trở nên quan trọng với cậu…khi vũ đạo là tất cả những gì cậu đam mê.

Mấy lần mệt bở hơi tai ngồi nghỉ, Seung Hyun lại theo thói quen định gọi và nhắn tin cho Rae Ra, nhưng nhớ ra là cô đang đi chơi, cậu lại thôi. Kiểu bạn trai gì mà suốt ngày hẹn cô đi chơi rồi lại đến trễ, có khi không đến. Rồi thì nói chuyện điện thoại với cô gái khác ngay trước mặt người yêu. Gọi điện nhắn tin cho hắn cũng không thèm nhắn lại. Sao Rae Ra có thể chấp nhận mấy lời xin lỗi của hắn kiểu: đó chỉ là đàn em của anh, anh bận quá- giáo sư gọi anh lại… Nhưng nghĩ đến đây, cậu chợt giật mình, có khi nào hôm nay hắn lại như thế? Nhưng Rae Ra đã rất chờ đợi hôm nay, còn nhờ cậu lấy vé…Không yên tâm, Seung Hyun gọi cho cô

“Em đi chơi về chưa?”

“A?”- giọng cô lúng túng-“…a…em…đang đi ăn! Bọn em vừa đi xem kịch xong!”

Tự dưng Seung Hyun thấy nóng người, cậu tức giận nói:

“Hắn lại bỏ bom em rồi phải không?”

Đầu dây kia chỉ im lặng, Seung Hyun đứng dậy mặc áo hỏi:

“Em đang ở đâu?”

“Không sao! Em đi về đây!”

“Em vẫn đang đợi?”- cậu tức giận hét- “Em vẫn đang đợi ở rạp hả?”

Lần này bên kia điện thoại lại có tiếng khóc. Seung Hyun vội chạy đến rạp kịch. Kịch đã chiếu xong từ lâu, mọi người đã về hết, trừ đèn đường chiếu sáng từng góc từng góc nhỏ, xung quanh rạp tối om, vắng ngắt. Chỉ có Rae Ra là đang ngồi im ở đó, không biết là đợi cậu hay đợi hắn ta. Trông cô cũng như là đã khóc xong hết rồi, 2 mí mắt sưng húp. Seung Hyun bỗng thấy giật mình, trông giống hệt lần đầu cô và cậu gặp nhau, chỉ khác là hôm nay trời không mưa, và người khóc là cô. Cậu đã đến muộn, chẳng thế giúp gì cho cô nữa. Đến ngồi cạnh Rae Ra, Seung Hyun cũng chẳng nói được gì.

“Ngày xưa, anh ấy dù muộn cũng vẫn đến!”- cô khẽ nói

“Còn giờ?”- cậu hỏi lại

Rae Ra chẳng nói được gì, giờ thì chỉ 1 tin nhắn anh không đến được là xong, cô sẽ đi về, và hẹn lần khác đi chơi. Rae Ra cũng không hiểu sao cô lại cố chấp giữ mối quan hệ này.

“Đi,”- cậu đứng dậy kéo tay cô- “đi tìm hắn!”

“Hả?”- Rae Ra giằng tay ra khỏi tay cậu- “Không…”

“Em còn muốn tiếp tục đến bao giờ? Rõ ràng nói thẳng ra cho đỡ phải làm khổ nhau!”

Cậu biết là sau khi hỏi rõ Ji Yong, khả năng 2 người lại như xưa là rất ít, nhưng cậu thà hỏi thẳng anh, đau 1 lần còn hơn cứ mãi âm ỉ không hiểu anh có thích mình không? Cậu đã, và giờ, dù vẫn còn đau, nhưng trong cậu còn có chút bình thản. Cậu không muốn Rae Ra cứ như thế này mãi.

“Em không muốn!”- Rae Ra lắc đầu-“nếu anh ấy không nói chia tay, nếu anh ấy vẫn đang giấu em, thì em chấp nhận!”

“Em nói linh tinh gì thế?”

“Vì như thế tức là anh ấy vẫn cần em mà?”- Rae Ra lại mếu máo, nước mắt cô bắt đầu rơi- “vì như thế tức là anh ấy vẫn muốn em ở bên mà? Và em thì muốn ở bên anh ấy!”

Seung Hyun buông thõng tay, cậu nhìn cô khóc mà chẳng thể làm gì, nhưng cậu vẫn nói

“Em có nghĩ đến đây là sự giải thoát cho cả anh ta không?”

“Có lẽ,”- Seung Hyun nghĩ về Ji Yong- “Anh ta thấy có lỗi với em, anh ta muốn em nói chia tay trước để không cảm thấy tội lỗi! Vì 2 người cũng gắn bó 2 năm rồi!”

Có lẽ, Ji Yong huynh quan tâm cậu chỉ như 1 người em, có lẽ, anh cũng thấy có lỗi khi khiến cậu hiểu lầm như thế, nên chọn cách thân mật với các thành viên khác để cậu tự hiểu.

“Cứ tiếp tục thế này,”- Seung Hyun giống như đang tự nói với chính mình thì hơn- “chỉ làm cả 2 mệt mỏi! Nói thẳng ra để giải thoát cho cả anh ta!”

Coi như, em và anh, đã được giải thoát- Seung Hyun tự nghĩ. Có lẽ, cậu đã luôn nghĩ rằng mình bị Ji Yong trêu đùa, nhưng giờ thì, quên đi! Quên hẳn chuyện đó đi.

Hôm đó, Rae Ra đã nói chia tay với tên bạn trai đó, cô và Seung Hyun bắt gặp hắn đang đi cùng một cô gái khác vui vẻ. Tuy lỗi là ở hắn, nhưng hắn lại luôn nghĩ là do cô đã có Seung Hyun nên đá hắn. Rae Ra chẳng thèm giải thích thêm. Sau đó, Seung Hyun dẫn cô đi ăn tối rồi đưa cô về. Đến khi cậu vừa về nhà thì…

“Em đi đâu thế hả?”- Ji Yong xông ra nắm chặt lấy cổ tay cậu, Seung Hyun giật mình, Ji Yong lo lắng tột cùng, tay anh nắm chặt tới nỗi cậu thấy đau.

“Em…bạn em có chuyện, em đi giúp người đấy! Có chuyện gì sao?”- vừa nói cậu vừa gỡ tay Ji Yong ra, nhưng anh cứ nắm chặt lấy tay cậu như thế, tay anh lạnh toát.

“Có chuyện gì?”- giọng anh như cố kiềm chế cảm xúc bên trong- “đến giờ ăn mà không thấy em đâu, đi tìm khắp nơi cũng không thấy! Gọi điện cũng không được”

Anh lôi cậu vào trong bếp, tay anh cứ nắm chặt lấy cậu như thể sợ cậu trốn mất

“Anh…bọn anh.. cứ tưởng em lại bỏ đi rồi!”- Ji Yong nói khẽ. Seung Hyun chợt cảm thấy đau nhói trong lòng. Cậu không muốn thấy Ji Yong như thế này, yếu đuối, cô độc đi trước mặt cậu. Nhưng, giờ cả 2 đã chẳng thể lại như xưa nữa

“Xin lỗi!”- cậu nói- “điện thoại em hết pin! Em cũng không để ý giờ giấc!”

“Uhm…ăn tối đi! Anh đi gọi điện báo mọi người về!”

Đó là lần đầu tiên cậu và anh nói chuyện lại với nhau sau 2 tháng. Cảm tưởng như giữa họ có 1 thoả hiệp ngầm. Rằng sự quan tâm lẫn nhau giữa họ chỉ đến thế mà thôi. Không hơn. Ji Yong đã nghĩ như thế là đủ rồi, cho đến khi Rae Ra xuất hiện.

***

“Em mặc thử cái này xem nào?”- Ji Yong lấy cái áo phông màu be đưa cậu, Seung Hyun đi vào phòng tắm thay áo, Ji Yong lại chọn tiếp áo khoác cho cậu.

“Vừa lắm huynh!”- cậu ngại ngùng đi ra, thật ra đồ mà Ji Yong mua, dù muốn hay không cậu vẫn mặc, anh đâu cần bắt cậu thử?

“Khoác cái này vào!”- không để cậu cầm lấy cái áo, Ji Yong đã đi ra đằng sau để cậu cho 2 tay vào, Seung Hyun càng ngại hơn, chuyện này…sao giống như ngày xưa. Nhưng giờ, tay Ji Yong phủi áo trên vai, miết xuống cánh tay cậu, chỉ làm Seung Hyun thấy khó xử. Tim cậu vẫn đập nhanh như hồi đấy, nhưng đan xen với nó còn là nỗi đau.

“Quần áo huynh mua em đều mặc mà? Không cần phải thử đâu!”

“Vẫn cần chứ!”- Ji Yong lại lấy thêm cái áo sơ mi ướm lên người cậu- “huynh mua nhiều lắm, nhưng đồ cho em huynh lại thấy thích nên có lẽ sau này chúng ta lại đổi quần áo với nhau?”

Seung Hyun không nói gì, Ji Yong huynh hôm nay làm sao vậy chứ?

“Uhm…vâng! Thế…em về phòng tý đã! Em vừa đi tập về! Vẫn chưa tắm rửa gì!”

Đi tập gì chứ!- Ji Yong biết thừa, máu nóng trong người anh lại nổi lên

“Seung Hyun khoan đã!”- Ji Yong ngập ngừng, dùng cách này, liệu có được không? Bước đầu là để cậu chú ý đến anh đã, sau đó hẵng nói thật với cậu rằng anh thích cậu thật lòng? Nhưng chắc chắn cậu sẽ từ chối! Nhưng anh vẫn muốn làm

“Gì huynh?”- cậu hỏi

“Chúng ta…”- Ji Yong nắm chặt cái áo trong tay nói- “Chúng ta tiếp tục fanservice trước đây đi!”

Comments

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 12.10.2017)

Câu lạc bộ Sô-pha - chap 5 (Gấu x Rồng)