.....event we're still in love- chap 10



Chap 10

Rae Ra bị ngấm nước mưa, thời tiết này ở Seoul thường hay có những cơn mưa bất chợt, nhất là về đêm.

“Em không sao rồi! Anh về đi!”- Rae Ra nằm trên giường nói với cậu, Seung Hyun vừa cho cô uống thuốc.

“Đợi em ngủ rồi anh sẽ đi!”

“Thế thì muộn quá!”

“Không sao đâu! Ngủ đi!”

Thật ra cậu biết, cậu ở lại là vì tránh mặt Ji Yong. Cậu biết rõ anh đã hôn cậu, nhưng lại vờ như không biết. Giờ thì xem này, cậu đã không thể khống chế được cảm xúc của mình. Nếu anh đã muốn quay lại, nếu đó là tình cảm thật sự…Seung Hyun quay sang nhìn Rae Ra đang ngủ, cậu thật là một kẻ tồi tệ. Biết rõ cô ấy đã tốt với cậu thế nào, giờ cậu định bỏ cô ấy để quay lại với Ji Yong sao? Điều đó là không thể.

Seung Hyun đứng dậy ra về, nhưng khi cậu vừa mở cửa thì gặp ngay một thanh niên đứng bên ngoài, tay anh ta cầm chìa khoá và đang định tra vào ổ.

“Anh là…”

“Cậu là…”

Hai người nhìn nhau một lúc, rồi Seung Hyun nói trước:

“Tôi là bạn trai của Rae Ra, anh là?”

“Tôi là anh nó! Song Kyun! Nó không nói gì với cậu sao?”

Nói rồi anh ta mở cửa đi vào,

“Con bé này cũng dám dẫn trai về nhà cơ đấy?”

“Không phải như anh nghĩ đâu!”- Seung Hyun lúng túng- “cô ấy bị ốm!”

“Ốm?”- Song Kyun ngạc nhiên hỏi lại rồi đặt túi hành lý xuống và đi vào trong thăm em. Seung Hyun bỗng thấy khó xử. Cậu đã dẫn Rae Ra đến gặp chủ tịch và ra mắt với các huynh trong nhóm. Nhưng bản thân cậu lại chưa bao giờ hỏi về gia đình cô, hay như cậu cũng chưa từng nghĩ đến sẽ gặp họ. Anh Song Kyun cũng đi ra ngoài. Hai người nhìn nhau không biết nói gì, Seung Hyun đang định về thì anh đã nói:

“Cậu muốn uống gì không?”

“Dạ?”

“Uống rượu với tôi không?”

“Ah…vâng!”

Trong lúc Song Kyun đi lấy rượu và đồ nhắm, Seung Hyun mới nhớ ra, khi cậu đến ngủ nhờ chỗ cô lần đầu, cô đã cho cậu mượn quần áo đàn ông, chắc hẳn là của anh Song Kyun. Trông người anh cao và rắn chắc. Đôi mắt của người từng trải, cậu đoán anh ta làm ăn kinh doanh gì đó. Nhưng khi nhìn đến hành lý của anh ta, Seung Hyun mới thấy 1 túi đồ có in tên và logo của hàng hàng không, thêm cả mũ phi công nữa. Vậy ra anh ta là phi công.

“Cậu trông rất quen!”- Song Kyun mang rượu và đồ nhắm ra

“Dạ?”

“Có phải cậu từng xuất hiện trên tivi không nhỉ?”

“Dạ! Em là thành viên nhóm Big Bang!”

“Big Bang?”- anh ngạc nhiên rót rượu vào cốc rồi đưa cho cậu- “thế sao hai đứa quen nhau nhỉ?”

“Dạ…tình cờ thôi ạ! Cô ấy từng giúp em!”

“Ồ…”- anh gật đầu rồi cụng ly với cậu- “uống thôi!”

Seung Hyun uống cạn 1 hơi, rượu mạnh quá.

“Con em tôi, nó chẳng bao giờ kể với tôi về mấy mối quan hệ của nó cả!”

“Cô ấy cũng ít kể về anh!”

“Nó nói gì?”

“Cô ấy chỉ nói là trước đây sống cùng anh trai, sau đó vì công việc nên anh cũng ít về nhà!”

“Uhm! Nó có nói gì nữa không?”

“Nói gì nữa ạ?”

“Về gia đình tôi!”

“Không! Cô ấy không nhắc đến!”

“Cậu cũng không hỏi hả?”

Seung Hyun im lặng, thật ra…

“Hay là quan hệ của 2 đứa chưa đến mức đấy?”

Seung Hyun rót thêm chén nữa cho 2 người

“Chúng em ở bên nhau vì cảm thấy thoải mái! Và khi nói đến gia đình trông cô ấy không vui, nên em không nhắc đến!”

Giống như khi nhắc đến Ji Yong em cũng thấy không thoải mái, nên cô ấy không bao giờ hỏi đến cả.

“Uhm! Vì bố mẹ chũng tôi qua đời rồi!”

Seung Hyun sững lại, cậu đã không hề biết. Song Kyun đã kể cho cậu nghe, răng bố mẹ họ mất từ khi anh mới đang học cấp 3. Phải vừa đi làm vừa chăm em, lại còn cố gắng tốt nghiệp cấp 3 nữa. Thật sự rất khổ cực. Nhưng thật may là vẫn có thể thực hiện ước mơ của mình: là làm một phi công. Những lúc mệt mỏi anh thường ra sông Hàn hét thật to, nói thật to rằng: sau này nhất định tôi sẽ trở thành phi công!!! Hét cho đến khi tưởng như muốn vỡ lồng ngực ra vậy. Cái cảm giác đó…rằng nếu không thể thực hiện được ước mơ của mình thì chẳng còn gì cả.

“Em hiểu chứ!”- giọng Seung Hyun lè nhè, cậu và Song Kyun đã uống được gần nửa chai sochu rồi- “Em, cũng đã rất vất vả để được như ngày hôm nay! Anh nghĩ là nghệ sỹ dễ lắm sao? Chỉ cần có mã ngoài là được ah? Em đã phải xa gia đình, bố mẹ để được vào nhóm! Đã phải đấu tranh nỗ lực thế nào…Những lúc mệt mỏi, em có thể đi đâu hét lên đây? Em chỉ có thể tiếp tục tập luyện thôi!”

Hai người cứ thế lè nhè nói về quãng thời gian khổ cực ngày xưa của bản thân. Rồi Song Kyun cũng quay vào việc chính

“Rae Ra chưa từng dẫn bạn trai về nhà! Hay như tôi biết thì là thế! Thế cậu với nó hẹn hò lâu chưa?”

“Được nửa năm rồi anh!”- cậu xé miếng kim chi ăn.

“Vậy câu yêu nó không?”

Seung Hyun nhìn anh một lúc, cậu không biết phải trả lời như thế nào? Cậu không thể trả lời như đã trả lời với Ji Yong được. Cậu chỉ cảm giác là, cậu không muốn nói dối với người đang ngồi trước mặt mình. Anh ta sẽ không giận cậu nếu cậu trả lời thật.

“Em đang cố!”

“Cố là sao?”- anh uống thêm cốc rượu

“Em đang cố quên một người, để có thể yêu Rae Ra được tốt hơn! Em không muốn làm cô ấy đau khổ, và em muốn ở bên cô ấy! Tất cả cái đó nói lên là…em yêu cô ấy? Có lẽ? Có lẽ…em yêu cô ấy rồi, nhưng cảm giác nó chưa được trọn vẹn thôi! Nên chỉ cần em quên đi người kia là xong! Em đang cố gắng để làn điều ấy!”

“Cậu nghĩ, hả?”- Song Kyun rót thêm rượu cho cậu- “Ai cần cậu nghĩ với cả phân tích là cậu yêu nó chứ? Tôi cần là cần cậu cảm nhận!”- anh vỗ ngực nhìn cậu- “Cậu phải cảm nhận ở đây này! Là cậu có yêu nó không???”

Lần này thì cậu không trả lời được. Cậu không nghĩ được. Tận sâu trái tim cậu sao? Tận sâu trái tim cậu chỉ có những cơn gió lộng, mùi của đồng cỏ và vị ngọt nơi đầu môi của trưa nay thôi.

“Thoải mái thì bạn bè cũng làm nhau thoải mái được vậy! Đừng mang danh người yêu làm gì! Chỉ tổ thêm gánh nặng về trách nhiệm chứ chả có ích gì đâu!”- anh phẩy tay-“chia tay đi!”

“Em đã nói là em đang cố gắng mà!”

“Cố gắng cái gì? Cậu nghĩ đây là kì thi hả? Sẽ có người chấm điểm cho cậu chắc? Và cứ cố là sẽ qua hả?”

“Nhưng..em…”- đầu cậu nóng quá, cậu chẳng nghĩ được gì nữa cả.

“Rae Ra khác với tôi, khi quá mệt mỏi, nó sẽ không hét lên đâu! Cậu sẽ không thể biết được! Nó cũng khác với cậu, nó sẽ chẳng lao đầu vào cái gì cả! Vì nó chẳng thể suy nghĩ được nữa! Nó sẽ tự cô lập mình trong cái vỏ ốc của nó! Cuộn hết những đau khổ của mình vào trong, rồi sẽ trưng bộ mặt tươi cười ra bên ngoài! Để khi đêm đến, nó sẽ gặm nhấm những nỗi đau đó! Để rồi những vết thương đó cứ lớn dần, lớn dần…Liệu lúc đó cậu có nhận ra không?”

Thấy Seung Hyun đã say thực sự, Song Kyun đứng lên, anh cũng chao đảo suýt ngã:

“Tôi đi lấy chăn mền cho cậu!”

“Thôi em sẽ về…”- Seung Hyun cũng chật vật đứng lên

“Sao cậu về được? Đang say thế này!”- Song Kyun đỡ cậu

“Em tỉnh mà! Em tỉnh lắm! Chỉ là không hiểu sao đầu óc…”

“Thôi ngủ ở đây đi!”

“Em muốn về!Em thật sự muốn về!”- Seung Hyun lẩm bẩm rồi đi ra cửa, Song Kyun thở dài rút di động ra gọi taxi cho cậu.

“Cậu biết đấy, không phải là tôi muốn đuổi cậu đâu!”- Song Kyun nói với Seung Hyun trong lúc đợi taxi.

“Em biết! Chỉ là em muốn về!”

“Ngày xưa, khi bố mẹ tôi mất! Rae Ra cũng từng bị suy sụp một lần! Nhưng nhờ cậu bạn trai nó mà mọi chuyện đã khá hơn!”

“Có phải…”- Seung Hyun quay sang hỏi-“Cậu bạn trai đó học trường Y?”

“Cậu cũng biết sao?”

“Hắn ta đúng là 1 kẻ không ra gì!”

“Tối biết!”- Song Kyun thở dài- “Tôi đã từng nhờ vả cậu ta! Nhờ cậu ta chăm sóc Rae Ra những lúc tôi phải đi làm! Nhờ cậu ta giúp con bé vượt qua cú sốc! Có lẽ vì thế mà con bé dựa dẫm vào cậu ta!”

“Vậy ra đó là lý do dù hắn có là tên tồi tệ cô ấy vẫn chấp nhận ở bên hắn!”

“Tôi không muốn cậu cũng giống thế!”- Song Kyun nói rồi nhìn cậu- “Cậu là người tốt! Nhưng cậu cũng chỉ như một người tốt qua đường thấy đứa trẻ đang khóc thì dỗ nó! Cậu không thể cứ đứng đó bên đứa trẻ đó mãi được! Và cậu cũng không muốn! Rồi cậu sẽ coi nó là gánh nặng! Cứ cố mãi thì cả 2 sẽ bị tổn thương!”

Taxi đến, trước khi Seung Hyun lên xe, Song Kyun còn nói câu cuối:

“Cậu nên bước tiếp con đường của mình!”

***

Seung Hyun không nói gì, chỉ gật đầu và ngồi lên xe. Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, và cậu không định uống rượu nhiều như thế, nhưng cho đến cuối buổi nói chuyện, cậu chắc là chai sochu cũng đã cạn sạch. Mùi xe hơi làm cậu khó chịu. Vừa lên kí túc xá là Seung Hyun lao vào phòng tắm, cậu nôn sạch.

“Seung Hyun?”- Ji Yong dụi mắt đi ra xem tình hình của cậu- “chúa ơi? Em nôn ra máu ah?”

Anh vội lao đến vỗ vỗ lưng cậu

“Phải gọi xe cứu thương!”

“Đừng!”- cậu lắc đầu, ôi cái mùi nồng lên thật khủng khiếp, cậu lại nôn dữ dội hơn

“Sao thế này?”- anh lo lắng không yên

“Là kim chi!”- Seung Hyun thều thào xả nước, cậu đứng lên súc miệng, còn Ji Yong thì đang tròn mắt nhìn cậu

“Em…uống rượu ah?”

“Uh…”- Seung Hyun không còn sức ngã khuỵu xuống, Ji Yong vội vàng đỡ lấy cậu.

“Em uống với ai mà nhiều thế này? Có biết uống đâu sao còn uống? Mà sao bảo em đi chăm Rae Ra ốm cơ mà?”

“Ư…em..đi chăm Rae Ra…rồi uống với anh trai cô ấy!”

“Uống với anh cô ấy!”- Ji Yong nghiến răng dìu Seung Hyun về phòng- “Cũng đã ra mắt nhà bên đó rồi ah?”

Nhưng Seung Hyun chẳng nghe được gì nhiều, đầu óc cậu quay cuồng, choáng váng với những lời nói của Song Kyun. Ji Yong vừa cởi giày cho cậu vừa càu nhàu

“May cho em là mọi người về nhà riêng hết rồi! Anh mà cũng về nữa thì em tính sao?”

“Em không cần!”- cậu vung chân, đạp Ji Yong ra, anh đang kéo quần của cậu xuống, bị đạp, Ji Yong ngã hẳn ra sau.

“Em làm cái gì thế hả?”- anh tức giận ném cái quần xuống sàn.

“Em không cần anh giúp, anh về phòng đi! Em tự lo được!”- cậu ngồi dậy hét lên, vung tay đuổi anh ra ngoài, hai người trừng mắt với nhau được 3 giây là cậu thấy chóng mặt, nằm vội xuống thì cụng đầu vào thành giường, đau điếng. Seung Hyun co người ôm đầu suýt xoa.

“Nhìn nó kìa…”- Ji Yong thở dài nhìn cậu rồi lấy cái quần ngủ mặc vào cho cậu.

“Em không cần!!!”- cậu tiếp tục

“Yên nào!”- anh cứng giọng- “Không thích thì sau này đi mà bảo Rae Ra làm cho cậu!”

“Rae Ra…Em phải chia tay cô ấy sao?”- cậu lẩm bẩm

“Hả?”- Ji Yong hỏi lại- vừa hỏi anh vừa cởi áo phông của cậu- “Sao lại chia tay?”

“Anh trai cô ấy nói không được gặp nữa! Nếu không yêu thì đừng gặp nữa!”

Ji Yong đang mặc pajama cho cậu liền khựng lại, anh xoay mặt cậu đối diện mặt mình hỏi

“Là sao? Em không yêu cô ấy ư?”

Seung Hyun nhìn Ji Yong rồi lại gạt tay anh ra, quay mặt đi

“Không liên quan đến anh!”

“Cũng đúng thôi!”- Ji Yong gật đầu nhét tay trái cậu vào tay áo

“Ai cũng có nỗi đau của họ!”- Seung Hyun lầm bẩm-“Cô ấy có nỗi đau của cô ấy, em có nỗi đau của em! Vậy dựa vào nhau mà vượt qua là sai sao? Thấy thaoir mái thì ở bên nhau thôi! Sao cứ phải là yêu chứ? Có phải chúng tôi chưa từng bị tổn thương vì tình đâu, sao cứ bắt phải là yêu mới được?”- Seung Hyun lại to giọng quát tháo. Thật may là không có Top huynh ở đây, không thì thể nào cậu cũng bị ăn mắng.

Ji Yong im lặng cài cúc áo cho cậu, Seung Hyun ah, nỗi đau của em, tổn thương của em là do anh gây ra đúng không? Seung Hyun quát tháo xong lại trầm ngâm, cậu quay sang nhìn Ji Yong đang im lặng cài áo cho mình. Đặt tay trái lên mặt Ji Yong, Seung Hyun cứ nhìn, nhìn thật lâu vào đôi mắt anh. Còn trái tim Ji Yong thì bắt đầu đập mạnh

“Ji Yong ah…”

“Uh!”

“Sao anh cứ luôn nhìn em thế? Dù anh biết em sẽ chẳng bao giờ nhìn lại mà?”- ngón tay cậu sờ lên lông mày anh, nhìn sâu vào đôi mắt ấy

“Nhưng em biết! Đúng không? Em biết là anh luôn nhìn em!”

Ngón tay Seung Hyun lại mân mê lên môi Ji Yong, cậu lại hỏi

“Nếu anh đã nói rằng em chỉ là đàn em của anh, vậy sao anh còn hôn em?”

Ji Yong cừng người, anh hoàn toàn bất ngờ. Ji Yong lùi người lại phía sau nhưng Seung Hyun dùng luôn cả tay phải để giữ mặt anh lại, mắt cậu bỗng sáng lên

“Anh trả lời đi chứ?”

Ji Yong nhìn cậu bé trước mặt mình, cậu đã quá tổn thương rồi, đã quá đau rồi. Chuyện này cứ mãi không kết thúc sẽ khiến cậu còn dày vò hơn nữa. Và cậu còn đang say, có lẽ ngày mai cậu sẽ chẳng còn nhớ gì. Ji Yong nuốt nước bọt cúi xuống sát mặt cậu:

“Vì anh yêu em!”

Seung Hyun chớp mắt, mắt cậu mở to ra nhìn anh như đá trẻ lần đầu tiên nhìn thấy sao băng, đầy bất ngờ và hạnh phúc. Hai tay cậu vòng lên ôm lấy cổ anh kéo xuống

“Thật tuyệt khi nghe anh nói câu đó!”.

Rồi cậu chìm vào giấc ngủ, Ji Yong khó nhọc kéo chăn lên đắp cho cậu và cho cả anh, vì Seung hyun ôm chặt lấy cổ anh không tháo ra được. Ôm Seung Hyun ngủ, anh mỉm cười:

“Đây là lần đầu em ôm anh ngủ đấy!”

Trước giờ đều là anh ôm cậu, ôm tấm lưng nhỏ nbes của cậu bất chấp bị cậu đẩy ra như thế nào. Khoảnh khắc này đúng là chỉ có 1 đêm nay thôi. Sáng mai anh sẽ về phòng trước khi cậu tỉnh. Và sẽ coi như không có gì xảy ra.

***

Sáng hôm sau, Seung Hyun lên cơn sốt. Cậu đau đầu và người nóng ran. Ji Yong chẳng thể lo xem cậu có nhớ chuyện hôm qua hay không mà chỉ có thể cuống lên đi mua thuốc và nấu cháo cho cậu.

“Chắc em bị lây sốt của Rae Ra!”- cậu vừa húp cháo vừa nói- “Huynh cẩn thận kẻo bị lây đấy!”

“Đến lúc đấy em sẽ chăm huynh chứ?”- Ji Yong cười

“Lúc đó chắc có chị Dami chăm cho huynh rồi!”- cậu vểnh râu ngồi yên cho Ji Yong bón cháo cho mình- “Với cả em không giỏi chăm sóc người khác đâu huynh!”

“Không giỏi nhưng em vẫn chăm sóc Rae Ra đấy thôi?”- Ji Yong dỗi

“Đó là cháo ăn liền mà huynh!”

“Với huynh thì gì cũng được!”- Ji Yong nói, nhưng rồi chợt nhận ra mình lỡ mồm, anh lúng túng. Seung Hyun chẳng để ý đến, cậu hỏi anh bâng quơ:

“Huynh này! Huynh nhớ chuyện ngày xưa khi em khong chịu nướng thịt, và đã to tiếng với Hyun Seung huynh không?”

“Ah, chuyện đó thì ai chả biết! Tất cả là tại em là cậu ấy tức điên! Lần đầu tiên anh thấy cậu ấy tức thế!”

“Anh ấy đúng kiểu người hiền lành nhỉ? Chỉ có em là đi bắt nạt chọc tức anh ấy thôi!”- cậu mơ màng nhớ lại.

“Cậu cũng biết điều đó sao?”- Ji Yong cười

“Thế sao huynh biết là em bị đánh thật?”- Seung Hyun quay sang hỏi, cậu nhìn thẳng vào mắt anh.

“Hả? Gì?”

Hồi đó ai cũng biết là em bị đánh vào mặt là giả vờ, nhưng sao anh biết em bị đánh thật?

Lúc đó, Seung Hyun giả vờ bị đánh vào mặt để bị mắng ít hơn, mọi người ai cũng đã nghĩ thế, nhưng chỉ cần nhìn tay trái cậu ôm mặt, tay phải cậu xoa bụng là biết cậu bị đau thật mà.

“Nhìn tay em xoa bụng là biết!”- Ji Yong xúc thêm thìa cháo đưa cho cậu, nhưng Seung Hyun không ăn

“Vậy thì huynh để kệ em được rồi, sao phải chăm sóc em làm gì?”

“Huynh là đàn anh, sao có thể mặc em được? Hơn nữa em bị đánh vào dụng cũng đau đúng không? Mà không biết cách bôi thuốc gì cả!”

“Nhưng hồi đó huynh ghét em!”- Seung Hyun chốt lại- “Huynh quý Hyun Seung hyunh hơn mà! Em biết!”

Ji Yong bối rồi nhìn cậu

“Anh không thiên vị ai cả! Mà em có ăn nữa không?”

Seung Hyun lắc đầu:

“Em mệt rồi, cám ơn huynh!”

Rồi cậu tụt xuống đắp chăn lên cao, Ji Yong dọn đồ ra ngoài thì cậu gọi:

“Tối nay huynh ngủ với em được không?”

Ji Yong giật mình quay sang nhìn cậu

“Để làm gì?”- giọng anh đanh lại

“Vì em đang ốm mà!”- cậu nói nhỏ, ánh mắt cậu buồn bã nhìn anh, Ji Yong quay đi

“Uh, chỉ vì em đang ốm thôi đấy!”

Đêm đó, Ji Yong đã ước bình minh đừng đến. Để anh được nằm bên cậu mãi thế này. Nhưng Seung Hyun đang quay lưng về phía anh, ở bênh kia giường, nước mắt cậu rơi trong câm lặng.

***

Khi Ji Yong mở mắt thì đã không thấy Seung Hyun đâu cả, anh vươn vai ra ngoài ngó nghiêng cũng không thấy cậu đâu. Chỉ thấy một tờ giấy trên bàn phòng khách:

“Em đến kí túc xá trường ở! Các huynh làm việc tốt nhé!”

Ji Yong giật mình, có chuyện gì vậy? Rốt cục cậu đang nghĩ gì chứ? Anh chạy ra ngoài bấm số gọi cậu.

“Huynh?”

“Em đang ở đâu đấy?”- Ji Yong thở hồn hển đứng lại,

“Em đang trên đường đến ký túc xá!”

“Đến đó làm gì? Ở đây không được sao?”

Phía đầu dây bên kia im lặng, Ji Yong lo lắng gọi

“Seung Hyun? Seung Hyun?”

“Ji Yong ah! Hãy thành thật đi!”- cậu đứng nhìn anh từ phía sau, trông anh thật sự hốt hoảng đi tìm cậu.

“Nếu anh thích em, sao anh lại nói chúng ta chỉ là anh em?”- cậu nhìn anh từ phía sau, giờ trông anh đang đơ người ra kìa- “Nếu anh đã nói là coi như không có gì xảy ra, sao cứ nhìn em như thế? Và nếu…nếu anh đã nói là anh yêu em, sao lại làm như điều đấy không tồn tại?”

Ji Yong mím môi, anh hiểu là cậu đã biết tất cả, cậu nhớ tất cả. Nhưng anh không thể nói được gì

“Anh sợ, đúng không? Anh sợ rằng nếu chuyện lộ tẩy, mọi người sẽ cười chê anh, sự nghiệp và ước mơ của anh sẽ đi tong! Và nhất là miệng lưỡi thế gian nữa!”

“Seung Hyun…”

“Em cũng sợ!”- cậu nắm chặt tay- “Em cũng rất sợ nếu những điều ấy xảy ra! Nhưng, em đã nghỉ, nếu có anh bên cạnh thì sẽ ổn cả thôi!”

Trái tim Ji Yong như vỡ ra từng mảnh, anh đã bỏ rơi cậu như thế sao? Đã phản bội cậu như thế…

“Nhưng anh đã không thể chịu được, thì em hiểu! Em không thể sống cùng anh như thế nữa! Em sẽ đến trường, nếu 2 tháng là chưa đủ thì 1 năm chắc là được!”

“Seung Hyun?”

“Hyunh đừng lo, em không chạy trốn đâu!”- cậu mỉm cười nhìn bức tường graffiti trước mặt- “Em chỉ cần thời gian thôi! Và chắc là huynh cũng vậy!”

Seung Hyun cúp máy trước khi Ji Yong kịp nói thêm điều gì đó. Cậu ngồi sụp xuống ngắm bức tranh đằng sau toà nhà của YG. Những màu sắc, những khối hình, vừa có vẻ đan xen lại vừa tách rời. trông thật đến là nản. Seung Hyun lại ngước lên nhìn trời: chắc giờ cậu sẽ đến trường đăng kí ở kí túc xá, rồi gọi cho Rae Ra, phải chia tay thôi. Phải, chia tay, nhưng 2 người vẫn có thể là bạn mà. Bởi vốn dĩ họ vẫn chỉ là bạn. Còn Ji Yong thì…Seung Hyun vươn vai:

“Kệ Ji Yong!!!”

“Em nói kệ là kệ thế nào?”- Ji Yong nắm lấy tay cậu, quắc mắt lên

“A? Hả?”- Seung Hyun giật mình- “Sao…anh…”

“Làm anh chạy bở hơi tai đi tìm, may là còn nhớ ra chỗ này!”

Chỗ này, anh và cậu hay đứng nghỉ ngơi, cậu luôn phàn nàn anh nên bỏ thuốc. Nhưng Ji Yong vẫn cứ hút.

“Em chẳng thể khiến anh thay đổi được gì!”- cậu thở dài

“Ít nhất em cũng nghe anh nói đã chứ?”- Ji Yong quát

“Anh đã nói rồi còn gì? Anh trả lời tất cả câu hỏi của em rồi mà?”- cậu cự lại

“Anh không muốn em đi!”- Ji Yong nắm chặt tay cậu-“So với việc mất đi sự nghiệp, thì anh sợ mất em hơn!”

“Anh mà cũng có thể nói thế sao? Vì anh là…”

“Anh là GDragon!”- Ji Yong khẳng định chắc nịch- “Sự nghiệp của anh không tiêu tan vì chuyện này đâu! Nhưng trái tim của anh thì có đấy!”

Ji Yong nhìn sâu vào mắt cậu, Seung Huyn không dấu nổi nụ cười

“Này Ji Yong, anh có biết mình đang nói gì không đấy?”

“Anh biết rất rõ Seung Hyun!”- Ji Yong kéo giật cậu về phía mình- “Anh yêu em! Rất rõ ràng mà!”

Seung Hyun cười hạnh phúc, cậu quàng tay lên hôn anh. Giữa ánh ban mai của một ngày mới sắp bắt đầu, tình yêu của họ cũng sắp bắt đầu như thế. Nhưng tiếng chuông điện thoại của Seung Hyun vang lên. Cậu chợt buông Ji Yong ra: là Rae Ra gọi, Mặt Ji Yong sa sầm lại. Seung Hyun nhìn anh nói:

“Em sẽ nói chuyện với cô ấy!”

Nhưng khi cậu vừa nghe máy đã thấy giọng Rae Ra rất lạ

“Seung Hyun…”

“Rae Ra có chuyện gì thế?”- cậu lo lắng hỏi, giọng cô nghe như đang kìm nén nỗi sợ hãi

“Anh…anh Song Kyun gặp tai nạn rồi…”- giọng cô vỡ oà khi nói đến tai nạn, Seung Hyun cũng lo lắng

“Hả? Em đang ở đâu?”

Sau khi cúp máy, Seung Hyun vội vã nói:

“Anh trai Rae Ra gặp tai nạn, em phải đến bệnh viện xem sao!”

“Nhưng…”- Ji Yong chỉ kịp gọi theo đã thấy Seung Hyun vẫy tay chiếc taxi:

“Em sẽ gọi cho anh sau!”

Linh tính của Ji Yong cho thấy điều chẳng lành.

Comments

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)