Life chap 3



Chap 3

Chỗ ở của Seung Hyun và Kate không to như Ji Yong tưởng. Anh đã nghĩ đó là 1 căn hộ cao cấp hay một biệt thự sang trọng nào đó. Nhưng cậu ở khu tập thể. Chiếc xe đưa 3 người từ sân bay dừng lại ở đầu ngõ Petites Ecuries lúc 7h tối, nhưng trời ở đây vẫn sáng như 8h sáng ở Hàn vậy. Lối vào là một cổng vòm cao, nhỏ và cũ màu xám đã mọc đầy rêu bên trên. Một biển hiệu màu xanh lá bằng sắt thép gì đó đã gỉ sét với dòng chữ màu đỏ đã không thể đọc được. Khi Seung Hyun đến đây cũng chả ai thèm quan tâm đến tên khu nhà. Bên cạnh cổng vòm, bên trái là cửa hàng trang phục nam trông rất lỗi mốt, bên phải là cửa hàng bách hóa nhỏ bụi bặm bán những thứ gì đâu.

Khu nhà gồm cánh cổng vòm và hai cửa hiệu kia chỉ là khu nhà ở bên ngoài, đi vào qua cánh cổng là một khoảng sân nhỏ, hay chính xác hơn là một lối đi rộng với 2 bên xung quanh được bao phủ toàn cây leo. Cây leo phủ kín các mảng tường trải dài đến khu nhà trước mặt, trông chẳng khác gì lâu đài cổ của nàng công chúa ngủ trong rừng. Khu tập thể gì đó, có 4 khu nhà xếp lại thành hình vuông đóng kín, chỉ có 1 lối đi vào là xuyên qua khu nhà A nằm quay lưng với cổng vòm. Khu nhà A đáng thương trông chả khác gì chú lính chì bị mất một chân, thay vì làm 1 hành lang nhỏ cho người đi vào, người ta khoét hẳn một ô vừa đúng 1 căn phòng bên trái làm lối đi. Nhưng nghĩ lại thì diện tích cũng đủ để cho 1 ô tô đi vào tận sân trong từ chỗ cổng vòm. Ji Yong khá ngạc nhiên khi đây lại là nơi ở của Seung Hyun. Xét theo những gì anh đã thấy suốt 1 tuần qua: ăn chơi, gái gú, bài bạc…Không ngờ cậu lại thực sự sống ở nơi yên tĩnh thế này. Đi qua khoảng trống bị khoét của khu nhà A và vào khoảng sân to của khu tập thể. Đúng lúc mọi người đang ngồi uống café.

“Ở đây khá ít người!”- Seung Hyun nói- “4 khu nhà, 3 tầng, mỗi tầng 2 căn hộ, nhưng chỉ có 5 căn hộ là có người sử dụng! Tính cả căn hộ của tôi!”

“Ồ xin chào!”- một ông béo mặc bộ quần áo sơ mi quần âu đơn giản giơ tay lên chào bọn họ.

“Chào bác Paul!”- Seung Hyun và Kate đồng thanh, Ji Yong không biết phải làm gì, hết gật đầu rồi giơ tay chào lại với ông.

“Chào Kate! Chuyến đi thế nào?”- một bà tóc xoăn màu bạch kim ngắn ngang vai mang đĩa bánh quy đi đến đưa cho cô bé

“Dạ, vẫn chán như thế!”- Kate đón lấy đĩa bánh- “Cám ơn, mai cháu sẽ mang đĩa xuống!”

“Còn ai đây?”- bà nhìn sang Ji Yong

“Ah…người giúp việc ạ!”- Seung Hyun không thèm nhìn qua Ji Yong mà nói, Ji Yong lườm xéo cậu

“Bậy nào,”- bà lườm yêu cậu cười và quay sang phía anh- “Cậu bé đẹp trai này là?”

“Ah…cháu là GDragon, bác cứ gọi là GD ạ, cháu là quản lý của V.I! Từ nay cháu sẽ quản lý việc của cậu ta, mong bác giúp đỡ!”- nói xong anh cúi người chào, bà cô mở to mắt nhìn anh

“Ồ…cậu GD…cậu là người Nhật hả?”

Mặt GD cứng lại, còn Seung Hyun thì không nhịn được cười như nắc nẻ.

“Cháu hơi mệt, cháu lên nhà trước đây ạ!”- Kate nói, có vẻ con bé không chịu được những chuyến đi xa.

“Bọn cháu cũng đi đây ạ! Chúc bác buổi tối vui vẻ!”- Seung Hyun chào tạm biệt

“Cháu…là người Hàn Quốc ạ!”- Ji Yong nói xong cũng đi lên lầu.

Khu tập thể có 4 khu nhà, khu Nhà A chột chân, khu nhà B bên trái, cứ lần lượt theo thứ tự đánh tên như thế. Căn hộ của Seung Hyun ở khu nhà B ,cửa gỗ màu trắng mở cửa khu nhà ở tầng 1có màu sơn rất mới, nhưng khi bước vào trong, đập vào mắt anh là 1 cầu thang gỗ xoắn cũ kĩ, được cái khi bước lên trên thì không  nghe thấy tiếng cót két gì cả.

“Căn hộ của tôi ở tầng 2, nhưng tôi cũng mua luôn căn hộ ở tầng 3 ngay phía trên rồi, có cầu thang nối liền 2 căn hộ ở bên trong!”

Vừa nói Seung Hyun vừa nhìn lên phía trên, nhưng Ji Yong để ý tay phải của cậu miết lên tường rất nhẹ theo từng bước chân. Lúc này anh mới nhìn đến bức tưởng: Bức tường với 2 màu trắng đen chia đều ra trên dưới, rất cũ kĩ. Màu trắng đã thực sự ngả sang xám tro, còn chưa kể đến những vết nứt và loang lổ kiểu dây chằng chịt len lỏi như những mạch máu lớn do thời gian và cả mưa to tạo nên. Mấy vết tróc vôi cũng đầy cả ra phía dưới bức tường. Nhưng tay Seung Hyun vẫn miết nhẹ như thế khi sờ vào những miếng tróc ấy

“Cậu sống ở đây bao lâu rồi?”- anh hỏi

“Cũng 3 năm rồi!”

Mỗi tầng có 2 căn hộ. Căn hộ bên phải đối diện với căn hộ của Seung Hyun không có ai ở, cánh cửa gỗ cũ kĩ khác hẳn với của cửa của Seung Hyun: cửa gỗ mới, có cả lỗ nhìn ra bên ngoài kiểm tra khách đến. Hành lanh giữa 2 căn hộ là 4 khung cửa sổ chữ nhật cũng được sơn trắng như cửa ra vào tầng dưới. Ánh sáng chiếu rọi tưới lên bức tường cũ kĩ một chiếc áo lung linh.

Bước vào bên trong căn hộ, Seung Hyun nhanh chóng cho quần áo bẩn vào máy giặt, Kate đặt đĩa bánh lên bàn bếp rồi đi lên cầu thang lên tầng trên. Còn Ji Yong thì bận ngắm nghía tất cả: căn hộ này…có cái gì đó… Đơn giản nhưng…anh không thể không nhìn xung quanh với con mắt mở to trầm trồ được. Căn hộ màu trắng tinh khôi được chia làm 2 không gian: bên trái là phòng khách và phòng tắm, bên phải là phòng bếp. Cầu thang nhỏ dẫn lên tầng trên ngay bên trái căn hộ chỗ cửa ra vào. Đằng sau cầu thang là 1 phòng tắm không quá to nhưng tiện nghi, sạch sẽ. Bên phải phòng tắm là một ô cửa sổ cỡ lớn thay thế cho cả bức tường. Đúng hơn là có 12 ô cửa sổ nhỏ, xếp thành hình chữ nhật 3x4, đây là phòng khách. Seung Hyun đi đến mở 4 ô cử sổ ở hàng thứ 2 ra, căn phòng bớt ngột ngạt hơn hẳn. Bộ salon chân ghế màu nâu với đệm tựa trắng thấp được xếp 1 chiếc sát với cửa sổ, 1 chiếc sát với tường bên phải. Hai chiếc ghế cũng kẹp cái kệ sách nhỏ ở trong góc phòng, cho tệp màu với bộ salon và màu tường, cái kệ gỗ cũng được sơn màu trắng. Ji Yong cúi xuống chân mình: sàn nhà gỗ cũng được quét sơn trắng. Cái bàn nhỏ thấp bằng gỗ màu nâu vẫn còn tập báo để trên. Trên trần nhà treo 2 chậu cây dây leo rủ xuống, cả bên cạnh cái ghế salon sát tường cũng có vài ba chậu cây mà Ji Yong không biết tên. Đằng sau mấy chậu cây là 1 tấm gương to dài viền trắng đặt ở đó. Cuối cùng, là 1 tấm thảm tròn thổ cẩm 5 màu vẽ kiểu vòng tròn đồng tâm, trong cùng là tâm đỏ, rồi xanh dương, vàng, xám và nâu đỏ. Ji Yong cứ hết nhìn tấm gương, bức tường trắng, tấm thảm, rồi kệ sách, sau cùng anh đứng ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ lớn: những mái nhà màu xám, những con phố vắng người…

“Anh có muốn uống gì không?”- Seung Hyun hỏi anh từ phía sau, lúc này Ji Yong mới quay lại.

Phía bên kia căn hộ là phòng ngủ và bếp. Căn bếp nhỏ với cửa sổ và ban công rộng có sẵn bàn ghế gỗ bên ngoài. Bên trong là 1 bộ bàn ghế ăn bằng gỗ nhỏ xinh cũng màu trắng nốt. Khu bếp nhỏ sát với tường cũng rất gọn gàng.

“Trà,”- Seung Hyun giơ lên trên tay 1 hộp trà và tay kia - “hay café?”

“Ohm…café!”- anh nói rồi đi ra mở cửa ban công, ngồi xuống ghế nhìn mọi người bên dưới đang vừa uống café vừa nói chuyện rôm rả. Đêm ở đây là đêm trắng, đã 7h30 tối rồi, Ji Yong bỗng thấy bồi hồi một cách kì lạ, anh không biết mình có ngủ được không đây. Seung Hyun đi đến đặt xuống cho anh cốc café rồi lại quay đi

“Cậu đi đâu thế?”

“Đi lấy chăn nệm cho anh!”

“Để tôi giúp!”

“Thôi khỏi, anh gọi về cho gia đình đi, báo là mình đã đến nơi!”

"Sao cậu..."- anh buột miệng

"Hả?"- cậu hỏi

"Sao về đây cậu như con người khác thế? Trách nhiệm, ôn hòa...Mấy người ở đây có biết ở bên ngoài cậu ăn chơi như thế nào không?"

"Ở đây tất nhiên là phải khác rồi! Tôi coi chỗ này là nhà, đây là nhà tôi! Nhưng nó không phải nhà anh! Khi mới đến đây tôi cũng nhớ nhà lắm! chỉ là cảm thông cho anh thôi! Anh không cần phải coi đây là nhà làm gì! Chỉ nên sống sao cho bản thân mình thoải mái nhất thôi! Tôi cũng chả yêu cầu anh kết thân với hàng xóm!"

Không đợi Ji Yong nói, cậu đã quay đi. Từ khi đến Paris, anh cảm giác rất lạ, và cậu cũng cư xử rất lạ. Trầm tính hơn, thông cảm hơn và ít liên lạc với các cô gái hơn. Anh vẫn chưa quen với mặt này của cậu. Một cuộc sống khác hẳn so với anh từng nghĩ. Ai mà nghĩ được cậu lại sống ở nơi bình thường thế này, yên tĩnh thế này, ít màu sắc thế này? Nhưng rồi anh cũng nhớ ra là phải gọi về cho gia đình.

“Bố ạ…con đến nơi rồi!”- anh nói

“Vậy sao? Giờ con đang ở  Paris ah? Đã ăn gì chưa? Cảm thấy thế nào? Khỏe chứ?”- bố anh vừa hỏi vừa vẫy tay gọi vợ

“Con ăn trên máy bay rồi, về đến nhà rồi! Từ giờ con sẽ sống ở đây! Cố định ,không đi nhiều nơi đâu!”

“Ji Yong ah!!!”- giọng mẹ anh- “Con thế nào rồi? Vẫn ăn uống đầy đủ chứ? Sang Paris rồi hả? Có quen không?...”

“Rồi rồi mẹ…Con vẫn ổn mà! Mẹ đừng lo quá, con có phải trẻ con nữa đâu!”- anh thở dài

“Ji Yong ah…”- giọng mẹ anh trầm lại- “Lần này con đi gấp như vậy…có phải vì chuyện bố mẹ hỏi con không?”

Ji Yong sững lại, anh biết là không thể tránh chuyện này, nhưng vẫn tin là khi nào gặp trực tiếp anh họ mới hỏi, mà gặp khi anh trở về- tầm vài năm nữa- bố mẹ anh cũng sẽ quên đi không hỏi.

“Không…tất nhiên là không rồi mẹ!”- anh nói

“Bố mẹ sẽ không bao giờ nói về chuyện đó nữa! Nên nếu con thấy mệt mỏi quá thì hãy cứ về đây nhé! Cứ về nhà con nhé!”

“Vâng, con biết mà mẹ!”- anh rầu rĩ nói, họ sẽ không nhắc đến, nhưng luôn nghĩ đến.

Cúp máy xong, Ji Yong cảm thấy buồn bực hơn bao giờ hết. Anh muốn làm gì đó cho đỡ chán, nhưng rồi anh nhận ra: căn nhà này không có ti vi!!! Không có! Cậu ta không xem ti vi?- anh nghĩ- nhưng còn con bé? Rồi anh bỗng nghĩ ngay đến nhà bếp. Bát đĩa được cất rất ngăn nắp sạch đẹp, nhưng đến khi mở tủ lạnh ra thì…Ji Yong ngã ngửa khi thấy tủ lạnh chả có gì ngoài bia và cô ca cùng 5 quả trứng gà.

“Anh đói sao?”- Seung Hyun từ trên tầng đi xuống

“Ở đây không có đồ ăn sao?”- anh chỉ vào cái tủ lạnh

“Không có!”- cậu đi vào bếp tự pha cho mình cốc trà đào

“Vậy cậu với Kate ăn gì? Toàn đi ăn hiệu ah?”

“Không, bác chủ khu nhà sẽ làm đồ ăn cho chúng tôi rồi mang lên đây!”

“Bác chủ khu nhà…là người cho chúng ta đĩa bánh hả?”

“Uh, sáng sớm chúng tôi đều ăn món gì mà nhà bác ý dùng, rồi sau khi quyết định ăn gì thì sẽ nói với bác ý sau!”

“Cậu không nấu ăn sao? Không biết nấu?”

Seung Hyun lắc đầu rồi cả 2 cùng ra ngoài ban công.

“Tôi xếp phòng cho anh rồi đấy!”- cậu nói- “ phòng đó trước là phòng ngủ của khách, giờ thì xếp cho anh!”

“Cậu và Kate ngủ chung sao?”

“Toàn thế mà?”

“Trên tầng 2?”

“Đó là phòng làm việc của tôi luôn!”

“Vậy, từ giờ cậu sẽ làm gì?”

“Tôi sẽ cắm rễ ở nhà viết nốt tập 3 thôi!”- cậu nhấp thêm ngụm trà nhìn về bầu trời.

“Vậy thì…tôi sẽ làm gì?”- anh hỏi. Seung Hyun nhìn anh trong 5s

“Anh có thể tập hát, sáng tác, làm gì thì tùy! Số của thầy giáo, bên xuất bản và hãng phim anh cũng có hết rồi! Nếu họ liên lạc gì thì anh cữ tùy vào mà sắp xếp!”

Sau đấy cả hai lại cùng im lặng, nhưng rồi cậu lên tiếng trước

“Sao anh có vẻ buồn thế?”

Ji Yong ngạc nhiên nhìn cậu, cậu nhận ra sao? Anh tỏ ra buồn đến thế ư?

“Tôi á? Buồn gì chứ?”

“Nhớ nhà sao? Mắt anh cứ nhìn nhìn xuống dưới ý!”- cậu chỉ chỉ vào mắt mình minh họa

“Không…”- anh ngập ngừng không biết có nên tâm sự với cậu không? Dù gì cả 2 cũng mới biết nhau có 8 ngày, và cũng chả ưa gì nhau

“Uhm…”- anh nhìn vào mắt cậu, bỗng nhiên ánh mắt đó làm anh thấy sợ, anh bỗng thấy giật thót mình vì tưởng cậu đã nhìn thấu hết tâm can anh- “Thôi bỏ đi!!!”

“Ơ kìa?”- cậu chán nản- “Nói đi nào? Làm người ta tò mò rồi bỏ đi thế là không được!”

“Uhm…”- anh ngập ngừng- “Tôi và gia đình…uhm…Có khúc mắc! Thật ra..cậu biết đấy! Khi cậu hỏi tại sao tôi lại từ bỏ cuộc thi mà nhất quyết đòi đi theo Dre…thì cũng chỉ là tôi chạy trốn gia đình thôi! Giấc mơ không phải lý do quan trọng nhất! Mà vì tôi muốn trốn chạy, bằng mọi giá!”

Anh nói xong rồi nhìn lên Seung Hyun, chờ đợi phản ứng từ cậu. Seung Hyun chỉ trầm ngâm nghịch dây nhúng của gói trà, rồi cậu quay ra ngắm nhìn bầu trời

“Miễn là anh không trốn mãi là được!”

“Vậy còn cậu?”- anh hỏi lại- “Sao cậu lại sống ở đây 1 mình? Bố mẹ cậu đâu?”

“Đó cũng lại là cả 1 vấn đề!”- cậu cười

“Tôi kể cho cậu nghe chuyện tôi rồi!”

“Ohm…”-cậu nhấp ngụ trà và vươn người về phía trước, chống tay lên bàn, mắt mơ màng kể, Ji Yong cũng rướn người về trước lắng nghe

“Tôi dọn đến đây năm 17 tuổi! Tôi vay nợ Dre để mua căn nhà, làm mọi thứ mình thích thay vì xin bố mình! Không phải tôi giận ông rồi bỏ nhà đi mà bởi vì tôi cãi nhau với ông! Bố mẹ tôi đã ly hôn, họ chỉ lo làm việc mà chẳng đoái hoài gì tới anh em tôi cả!”

Rồi cậu quay sang nhìn Ji Yong, anh gật đầu tập trung cào toàn bộ câu chuyện

“ À tôi có 1 em gái, tên nó là Hana, tôi ở với bố còn nó ở với mẹ! Tiếp: Tôi yêu một người không được phép yêu!”

Cậu lại chống tay nhìn lên bầu trời xa xăm

“Bố tôi kịch liệt phản đối và đuổi tôi ra khỏi nhà! Tôi đến nhà người yêu thì phát hiện ra người đó đã bỏ đi đâu mất…Biến mất như không khí vậy…không một vết tích chứng tỏ người ấy còn tồn tại! Tôi không thể chịu đựng được nên đã về căn biệt thự ở ngoại ô của gia đình! Thất vọng, chán chường, tôi uống rượu say và nốc 1 đống thuốc an thần…Tôi lúc đó 17 tuổi, nông nổi, điên loạn…nhưng cũng rất sợ hãi…Tôi chộp lấy điện thoại trong cơn mê sảng và gọi cho mẹ mình, tôi sẽ không nói mình đã cầu cứu bà như thế nào, nhưng cuối cùng thì bà đã gọi xe cứu thương đến chỗ tôi!”

“Rồi? Bố cậu nói gì mà cậu bỏ nhà đi?”

“Ông ấy không đến thăm tôi vì quá bận, và tôi quá xấu hổ để nói chuyện điện thoại với ông nên trước khi ông ấy từ Anh về, tôi chuồn sang đây!”

“Khoan…thế là cậu vốn dĩ sống ở?”

“Tôi vốn sống ở Mỹ, nhưng sau khi vay tiền Dre thì tôi chạy sang đây!”- Seung Hyun thở dài lắc đầu- “Ai cũng có quá khứ của mình, vậy nên đừng ngại, có gì thì hãy cứ kể với tôi!”

“Uhm…”- Ji Yong vẫn cảm thấy có gì đó khúc mắc, anh nhìn người con trai trước mặt- người mà chỉ vài tiếng trước trên máy bay anh vẫn chỉ cho là thằng nhóc con chuyên gây rắc rối. Nhưng cậu cũng giống như bao người khác, đều có câu chuyện riêng của mình.

“Nhưng mà…”- anh hỏi, kéo Seung Hyun trở lại từ bầu trời- “Sao bố cậu lại phản đối người đó? Cô ta lớn tuổi? Hay nghèo khó hay…?”

“Ah…”- Seung Hyun gật đầu trước câu hỏi của anh ý đây đúng là câu hỏi hay- “Vì đó là con trai!”

Tim Ji Yong hẫng lên 1 nhịp. Anh nhìn không chớp mắt vào mắt Seung Hyun, cậu cũng dùng ánh mắt lặng yên như mặt hồ đó trả lời anh.

“Đừng lo, anh không phải gu của tôi đâu!”- cậu cười và phẩy tay

“Không…tôi…..”

“Tôi thấy chuyện cậu tìm thấy bạn gái đang tự tử trong phòng tắm lần trước hay hơn!”- Ông Paul ngồi dưới nhà nói vọng lên- “Dù sao thì lần nào cũng là 1 câu chuyện mới mẻ! Hay lắm!”

“Cá nhân tôi thì thấy chuyện cậu bị cướp trên đường…gì ý nhỉ?...Ở New Jork? (New York) thì hay nhất! Tất cả những chuyện còn lại đều liên quan đến tình yêu…”- bà chủ nhà lắc đầu tỏ vẻ ngán ngẩm

Trong khi mọi người dưới nhà vẫn bàn tán là chuyện bị cướp, chuyện tự tử vì tình với chuyện vì mình mà người ta tự tử, hay suýt thì nhảy làu….Chuyện nào hay hơn, thì Seung Hyun đã đứng dậy

“10h rồi…tôi đi ngủ đây!”

“Khoan đã!!!”- Ji Yong cảm thấy được hơi nóng trong đầu đang thoát ra từ tai anh- “Nãy giờ là cậu bịa hả?”

“À….ai cũng có câu chuyện của mình…còn tôi thì lại hơi…nhiều chuyện hơn so với người khác!”- cậu gãi đầu gãi tai tính chuồn đi

“Tôi đã kể cho cậu câu chuyện thật của tôi! Tôi còn nghĩ là cậu đã suýt tự tử thật!!!”- Anh tức giận đến độ chỉ muốn nhảy đến đấm cậu 1 quả

“Ai chứ tôi sao? Tự tử á? Ngu gì làm thật chứ?”- cậu cười- “Thôi ngủ đi nào…đừng tức thế..dù sao nó cũng có 1 phần sự thật! Anh tự nghĩ đi nhá! Tôi đi ngủ đây!”

“Cậu…!!!”

Seung Hyun chạy thẳng lên tầng 2, anh còn nghe thấy tiếng “cạch” đóng cửa. Cái thằng ôn dịch này… Ji Yong đi về phía phòng ngủ: chăn đệm đã được trải ra sạch sẽ cho anh. Ji Yong không đi ngủ ngay mà còn sắp xếp đồ vào tủ, vừa sắp đồ anh vừa nghĩ đến chuyện của anh với gia đình…

Seoul 2 tuần trước

Ji Yong vừa đi làm về thì mẹ anh gọi riêng anh vào phòng nói chuyện

“Có chuyện gì vậy mẹ?”

“Ji Yong ah…”- mẹ anh ngập ngừng nhìn anh- “Uhm…bà Min hàng xóm nhà mình ý…hôm nay mẹ đi chợ có nghe bà ý nói…tối qua bà ấy đi ăn tối…tình cờ thấy con…vào quán bar của gay hả?”

Ji Yong điếng người trước câu hỏi của mẹ, tay anh bắt đầu toát mồ hôi

“Con…”

“Là nhìn nhầm đúng không?”- mẹ anh hỏi, nhưng gần như là van nài anh hãy nói là không phải anh- “Con không vào mấy chỗ như thế đúng không?”

“Tất nhiên là không phải ạ!”- anh nói, sợ hãi hơn bao giờ hết.

***
“Cháu chào bác!”- Young Bae đến nhà anh

“Uhm, cháu đến tìm Ji Yong hả?”

“Dạ cháu định hỏi cậu ấy có đi đăng kí cuộc thi cùng cháu không!”

“Ừ…mà Young Bae này…cháu có bạn gái chưa?”

“Dạ? Cháu ạ? Chưa ạ!”- Young BAe vừa cười vừa gãi đầu- “Cháu nhát quá nên…”

Mẹ Ji Yong cảm thấy lo lắng và nhìn Young Bae một cách dò xét, anh đã nhìn thấy hết, và thấy luôn là thái độ của bố với anh đã thay đổi. Nhưng vì họ càng không nói ra, anh càng cảm thấy áp lực, dồn nén. Anh quyết định rời đi.

Suýt tí nữa thì…- Ji Yong nằm lên giường suy nghĩ- Suýt nữa mình đã nói cho cậu ta rằng mình là gay…thật may là vẫn giữ mồm được. Nhưng cậu ta nói trong câu chuyện bịa đó vẫn có ý thật thì là gì?...Chuyện cãi nhau với bố? Và anh nhớ lại lời nói của mọi người trong khu nhà: bị cướp, tự tử… “Ngu gì mà làm thật chứ?”…Không lẽ…- anh ngồi bật dậy- cậu ta chưa từng tự tử, nhưng đã luôn nghĩ đến chuyện đó? Cảm giác lo lắng, cũng có chút tò mò, Ji Yong đi lên tầng 2, khẽ mở cửa, anh ngó đầu vào: phòng của Seung Hyun cũng được chia làm 2 phần, bên trái: cực kì bừa bộn. Góc phòng, sát với khung cửa sổ lớn là đệm ngủ của Seung Hyun và Kate. Phòng của anh- phòng khách thì có giường hẳn hoi còn của bố con cậu ta thì nằm đệm trải dưới đất. Cách đệm độ 5 bước chân là bàn làm việc: gồm một đống giấy tờ bừa bộn, 1 cái laptop và 1 cốc trà. Dưới chân bàn cũng la liệt toàn sách. Ngồi trên ghế đeo headphone là Seung Hyun. Cậu đang trầm ngâm nghĩ gì đó mà cứ cầm chuột kéo xuống dưới màn hình. Bức tường còn lại bị bao phủ bởi các kệ sách, rất nhiều sách, chưa kể đến từng chồng sách cao ngang người Kate được bày ra sát với kệ. Có quá nhiều sách mà không có chỗ để. Phía bên phải- khác hoàn toàn. Một phòng kính được dựng lên, bên trong gồm 1 dàn trống, 1 cây ghita mộc và 1 piano nhỏ. Đó là phòng cách âm, chắc là nơi để sáng tác nhạc- Ji Yong đoán. Bỗng tiếng gõ máy vang lên từ chỗ cậu, Ji Yong quay ra thì thấy cậu đang ngồi gõ. Vẻ mặt nghiêm túc lần đầu anh thấy ở cậu. Ji Yong cứ ngắm nghía khuôn mặt cậu mãi, dưới ánh sáng, đôi mắt cậu phảng phất nét buồn, đôi môi thỉnh thoảng nhếch lên, chắc cậu nghĩ ra ý gì hay ho, rồi ngưng lại 1 lúc, trán nhăn lại...rồi lại gõ...Cậu cứ im lặng mà làm việc thế này, có phải tốt hơn nghìn lần bày trò trêu anh không? Seung Hyun bồng dừng lại quay sang lấy cốc trà uống nước, cậu bắt gặp anh đang nhìn mình. Ji Yong cũng giật mình

"Anh chưa ngủ sao?"

"Ohm...sao cậu thức khuya thế?"

"Tôi không thể ngủ trước 1h!"

"Tại sao?"

"Thói quen thôi!"- cậu khẽ nói rồi uống cốc trà, nhìn căn phòng kính trước mặt, cậu quay sang anh- "Nếu muốn thì anh vào phòng kia sáng tác cũng được!"

"Phòng nhạc đó sao?"

"Uhm, anh nói không có việc gì làm mà?"

"Thật ra...tôi đã nghĩ ra việc khác cho ngày mai rồi!"

"Việc gì?"

"Mua đồ ăn! Tôi không thích ăn món ăn người khác nấu trong nhà mình!"

Comments

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)