(Update) Không đề - chap 4



Chap 4. In love

Lên 12 tuổi, Seung Hyun không thể đến chỗ Ji Yong nhiều như trước nữa. Cậu bắt đầu phải học làm thợ săn. Chuyện này với cậu và Ji Yong chẳng có ảnh hưởng gì, ngày đầu gặp nhau cậu đã luôn giơ con dao bạc về phía anh, cả hai đều hiểu rồi ngày cậu phải học cách chiến đấu rồi sẽ đến. Ngày đầu tiên cậu đi tập không thể đến chỗ anh được, Ji Yong có chút buồn bã, anh nằm dài trên mái nhà, nghĩ xem cậu đang làm gì? Với một đứa trẻ, 12 tuổi, không phải là vẫn còn quá sớm sao? Họ sẽ dạy gì cho cậu? Cậu làm được gì chứ? Buổi tối, anh vội đến nhà cậu, nhưng ông Lee thì vẫn lạnh nhạt với anh từ trước đến giờ, bà Lee thì tất bật trong bếp, Chong Hwa và Hana thì vui vẻ nói chuyện với nhau. Seung Hyun vẫn chưa về.

“Seung Hyun vẫn chưa về sao?”- anh hỏi

“Phải tí nữa nó mới về!”- Ông Lee vẫn xem thời sự mà trả lời anh.

Vậy là lại phải đợi, anh không nén nổi tiếng thở dài đi ra ngoài. Khoanh hai tay trước ngực, lúc thì dựa vào cửa chờ, lúc thì đi đi lại lại, tại sao cậu lại về lâu như vậy? Nhưng anh ngử thấy mùi của cậu, Ji Yong lao ra ngoài ngõ nhanh hết mức có thể, ra tận đường lớn: cậu vẫn còn đang lết về.

“Seung Hyun!”- anh đứng trước mặt cậu gọi

“Ơ?”- cậu đang mệt mỏi nhìn xuống đường, ngẩng lên đã gặp anh ở trước mặt- “Anh đi đón tôi sao?”- cậu mừng rỡ

“Đúng vậy!”- anh cũng cười xoa đầu cậu- “Cậu về trễ quá!”

“Ôi…”- cậu nói giọng ỉu xìu rồi ôm anh- “Tôi mệt chết mất Ji Yong! Đưa tôi về đi!”

Anh cũng lập tức bế cậu lên rồi quay đi, thì bắt gặp ánh nhìn đầy vẻ e sợ của những đứa trẻ khác ở phía bên kia đường. Nhìn lại thì cậu đi một bên, những đứa trẻ khác đi một bên. Nhận ra có chuyện gì đó giữa Seung Hyun và bọn bạn, Ji Yong chỉ lườm bọn trẻ một cái rồi quay người đưa cậu về. Anh đi thật nhanh khỏi đường cái nhưng lại đi bộ ở trong ngõ.

“Mệt lắm à?”- anh hỏi khẽ, sợ rằng cậu đã ngủ

“Uhm…”- cậu nghiêng đầu dựa vào vai anh, hai tay ôm nhẹ cổ anh- “Họ bắt bọn tôi chạy 10 vòng quanh sân… cái gì mà sau 3 tháng thành 20 vòng??? Ai mà chịu được chứ?”

Cũng đúng thôi, Ji Yong nghĩ, con người có thể lực khác hẳn vampire. Cho dù có tập luyện thế nào cũng chỉ có thể bắt các vampire cấp F, D, may mắn thì là quý tộc, nhưng rất hiếm. Còn dòng thuần chủng như anh, những kẻ có thể biến đổi họ… thì nói thật là đừng mong.

“Vậy là hôm nay cậu phải chạy 10 vòng?”

“Đấy là khởi động!”- cậu tức tối nói- “Sau đó là nhảy xa, rồi hít đất, nghỉ 10 phút nhưng hạn chế uống nước! Hạn chế uống nước???”

“Để đỡ ra mồ hôi! Càng ra mồ hôi càng mệt…”

“Xong còn phải tập xà nữa!”- cậu bỏ qua lời nói của anh- “Tôi chưa đủ chiều cao! Bọn tôi, bọn tôi chưa đủ chiều cao, không nhảy lên tay nắm xà được, ông ta quát cái gì? Quát thì chúng tôi cao lên được chắc?”

Hẳn là ông thầy khó tính nào đó, ở đâu cũng vậy, luôn có một ông thầy mặt đen nghiêm khắc hơn tất cả- anh cười, vỗ nhẹ lưng cậu để cậu xuôi tức.

“Làm tất cả những cái đó thì đúng là mệt thật!”

“Chứ còn gì nữa? Thế mà tôi còn…”- cậu đang hăng máu kể thì lại thôi

“Sao?”- anh hỏi

“Không!”

“Seung Hyun?”- anh đứng lại, xoay cậu ra cho anh nhìn mặt- “Sao nữa?”

“….Tôi bảo ông ta là tôi chưa đủ chiều sao thì sao mà nhảy lên được…Ông ta bắt tôi cuối giờ chạy thêm 5 vòng nữa!”- cậu ấm ức nhưng buồn nữa

“Tên thầy nào vô nhân tính vậy?”- anh tức giận hét

“Tên thầy đầu húi cua đó… tôi còn chẳng thèm nhớ tên!”- cậu vòng tay ôm cô anh, gục đầu vào nghỉ ngơi tiếp. Còn anh thì tiếp tục giận thay cậu, đưa cậu về nhà ăn cơm nghỉ ngơi

“Tay thầy giáo đầu húi cua đó thật vô lý!”- anh nói với ông Lee

“Thầy Park chẳng qua là hơi nghiêm khắc thôi!”- ông Lee gạt anh đi- “Và tại sao các bạn không nói gì mà con lại nói lại thầy?”

Seung Hyun im lặng ăn, còn Ji Yong thì vẫn tiếp tục

“Ông nói thế là sao? Rõ ràng là tay giáo viên đó rất vô lý!”

“Hét thế chỉ là để cho bọn trẻ quen dần với kỉ luật và thêm sự cố gắng thôi! Sợ hãi cũng là động lực để cố gắng đấy!”

“Ở đâu ra kiểu động lực đấy?”

“Bây giờ không sợ thầy giáo, sau này sợ chết cũng muộn rồi!!!”

Ông vừa hét xong, cả nhà im phăng phắc, Hana nhìn bố như kiểu: cô bé và anh trai có nguy cơ phải chết sao? Bà Lee thì rõ ràng trách chồng vì để các con nghe thấy những lời đó, còn ông Chong Hwa lại nhìn Ji Yong lo lắng. Cả nhà cứ im lặng như thế cho đến khi cậu đặt bát và đũa xuống rồi đứng lên

“Con ăn xong rồi! Con về phòng đây!”

Nói rồi cậu đi lên phòng, cả nhà vẫn đang nhìn nhau thì cậu dừng lại ở cầu thang, quay lại bảo:

“Lên thôi Ji Yong!”

Anh cũng im lặng lên phòng cậu, ông Lee không phản đối. Đến lượt Ji Yong cảm thấy khó xử. Anh chưa từng nghĩ rằng: cho dù nhà Lee không ghét anh thì các thợ săn khác cũng thế. Giờ anh đã biết, hẳn là cậu đã được dạy rằng vampire là kẻ thù không đội trời chung. Anh đến nhà cậu cũng là dưới danh nghĩa chịu sự quản lý, không phải là bạn bè. Seung Hyun… hẳn là rất khó xử. Anh vừa đóng cửa xong, quay lại đã thấy cậu nằm lăn ra trên giường

“Ngủ sớm đi!”- anh nói- “Để tôi tắt đèn cho!”

Anh đi tắt đèn rồi quay lại nằm canh cậu. Seung Hyun vẫn đang mở mắt, anh có thể nhìn thấy cậu trong bóng tối. Cậu bắt đầu quờ tay tìm anh

“Đây tôi đây!”- anh nói, nắm lấy tay cậu. Cậu xoay người ôm anh, vẫn không nói gì, chỉ gối đầu lên tay anh như mọi khi, nhưng cậu không ngủ được. Những lúc nằm canh anh, cậu rất dễ ngủ, luôn thế.

“Ngủ đi Seung Hyun!”- anh bất lực nói. Anh biết cậu đang bất an, có thể vì chuyện ông thầy hà khắc, vì chuyện cậu sẽ phải chiến đấu vì mạng sống của mình sau này như lời ông Lee nói, hoặc có thể vì chuyện gì đó nữa, anh không biết. Chỉ có thể ở bên cạnh cậu thế này thôi.

“Anh nói anh và chị gái tách biệt với các vampire khác từ lâu rồi?”- cậu hỏi

“Ừ!”

“……Vậy….sẽ không sao… sẽ không sao nếu tôi là thợ săn chứ?”- cậu dè dặt

“Cậu đang lo chuyện gì vậy?”

“…Sau này, tôi sẽ tiêu diệt đồng loại của anh…”

“Đấy không phải là chuyện cậu cần nghĩ đến!”- anh bỗng thấy tức giận, trong khi anh đang lo rằng cậu còn quá bé để nghĩ đến chuyện chiến đấu hay hy sinh, thì cậu lại đang nghĩ xem anh có bị tổn thương không nếu cậu là thợ săn sao?

“Cậu chỉ cần nghĩ thế này thôi.”- anh nói- “Nghĩ rằng nhất định phải học thật tốt để sống sót! Phải sống, Seung Hyun ạ!”

Seung Hyun im lặng chớp mắt, rồi cậu nói nhỏ

“Tôi hiểu rồi!”

***

Theo thường lệ, tối nào Ji Yong cũng đến nhà Seung Hyun vào bữa tối, nhưng hôm nay căn nhà lại tối om, khác hẳn lần đầu tiên họ tổ chức sinh nhật cho anh, lần này anh không ngửi thấy mùi của cậu

“Mọi người đâu cả rồi?”- Ji Yong bước vào nhà, chỉ nhìn thấy mỗi Hana, cô bé đang lo lắng không yên, đi đi lại lại trong nhà.

“Mọi người…mọi người đi tìm anh Seung Hyun rồi!”- Hana lo lắng nói.

Tim Ji Yong trật đi một nhịp, hôm nay lớp Seung Hyun có tổ chức lên Seul chơi. Sao lại xảy ra chuyện gì được?

“Có chuyện gì?”- anh lo lắng hỏi.

“Nghe bố mẹ em nói, trên Seoul dạo này thường xuất hiện các vampire cấp F, chúng không thể làm chủ bản thân và tấn công con người một cách lộ liễu, số lượng lại ngày càng tăng…hôm nay, lớp của anh Seung Hyun bị tấn công. Mọi người tuy sợ hãi nhưng đều được tập trung lại đầy đủ và được các thợ săn đưa về…có mỗi anh hai là không thấy đâu…”

Nói đến đây, giọng Hana cũng run lên. Nhưng cô bé cố gắng không khóc. Ji Yong hiểu ngay Seung Hyun đã làm gì. Từ sau khi anh bảo cậu anh chưa muốn kể về Seung Ri, cậu không còn nhắc lại chuyện đấy nữa, thay vào đó, cậu hỏi biết bao chuyện về vampire, về thế giới xung quanh. Đi học thì luôn giắt theo con dao bạc tự vệ. Lần này chắc chắn là bản thân cậu đuổi theo mấy ma cà rồng cấp F đó, chứ không thì sao chúng lại đuổi theo riêng cậu được?

“Mọi người đi tìm từ bao lâu rồi?”

“Từ 5h chiều…”- Hana nhìn đồng hồ, giờ là 7h30 tối.- “Lớp của anh hai được đưa về từ 4h chiều…”

Cô bé vừa nói dứt câu, Ji Yong đã lao ra ngoài: Seoul?

***

Khỉ thật- Seung Hyun vừa thở dốc vừa chửi thầm. Cái đất Seoul này là nơi khỉ nào, mà đâu đâu cũng thấy vampire chứ? Nhìn sợi dây chuyền bạc có khắc gia huy của thợ săn, các vampire cấp D liền giật mình đi thẳng. Seung Hyun mệt mỏi ngồi lên ghế chờ ở nhà ga tàu điện ngầm. Vampire có 4 loại, 1 là cấp F, cấp thấp nhất, là bọn điên giờ đang đuổi theo cậu. Chúng vốn là con người nhưng bị dòng thuần chủng cắn, nếu không có lại được máu của thuần chủng đã cắn mình, chúng sẽ bị thoái hoá dần thành cấp D, rồi cấp F. Lúc đó sẽ không thể kiểm soát hành vi của mình nữa, thèm máu đến điên dại, giết người không gớm tay. Và các thợ săn sẽ phải ra tay tiêu diệt chúng. Cấp F, cấp D, vampire quý tộc, và dòng thuần chủng. Duy nhất dòng thuần chủng có thể sai khiến các vampire khác, và cũng có thể biến một người bình thường thành vampire. Đó là lí do vì sao các thợ săn lại e dè Ji Yong đến thế.

“Cậu bé…”

Seung Hyun giật mình nhìn lên: một tên cấp F đang tiến về phía cậu, ánh mắt đỏ khát máu và nụ cười không che giấu sự khao khát được cắn răng vào cổ cậu. Quần áo rách rưới bẩn thỉu, trên bàn tay vẫn còn vệt máu đen khô dính bết lại, cáu bẩn ở cả 10 móng tay. Seung Hyun nhìn xung quanh, ga tàu điện vắng tanh không một bóng người, họ vừa lên chuyến tàu trước. Cậu rút con giao bạc ra cố thủ:

“Cứ thử lại đây xem,”- cậu nói

Tên cấp F kia chỉ nhìn con dao bằng 1 cái liếc mắt, rồi mắt hắn lại dán chặt lên cổ cậu, vẫn bước đến, giọng hắn đều đều:

“Bạn ta, một tên cấp F như ta, đã bị thợ săn giết ngay trước mặt ta!”- giọng hắn đều đều như không- “Tên thợ săn đó rút súng ra bắn vào người bạn ta. Thật sự rất nhanh, chỉ trong tích tắc, bạn ta tan ra thành khói! Nhưng cậu bé ah, đấy là súng, còn con dao cùn này…”- hắn nhếch mép cười, đôi mắt sắc lên tia hoang dại- “Chả là gì so với ta hết!!!”

Vừa dứt lời, hắn vồ đến cậu.

***

Người con trai đẹp như tượng khắc nằm trên giường, đôi nắm nhắm nghiền như đang chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Bỗng đột nhiên đôi mắt đó mở to, nhìn thằng lên trần. Cô gái xinh đẹp ngồi cạnh bỗng giật mình, buông rơi cả viên máu trên tay, vội chạy đến bên giường:

“Seung Hyun…Seung Hyun! Em tỉnh rồi sao?”- cô vui mừng gọi. Nhưng hắn ta chỉ lạnh lùng đảo mắt nhìn xung quanh, rồi nhận ra người đang gọi tên mình, hắn nhíu mày

“Đã nói là, gọi ta là Top!”

Câu nói lạnh lùng đó không làm cô gái bớt phần hạnh phúc vì sự tỉnh giấc của hắn. Giơ cổ tay trắng màu thạch cao của mình ra, cô hào hứng nói:

“Em mới tỉnh, uống máu chị đi!”

“Khỏi!”- Top ngồi dậy, gạt tay cô ta ra, gãi gãi cổ, hắn hắng giọng. Đúng là có khát thật, nhưng mùi máu này, mùi máu từ rất lâu rồi hắn mới ngửi thấy. Đây thậm chí còn là mùi của người đó trước khi bị biến đổi.

“Mang cho tôi viên máu!”- giọng hắn khàn khàn. Cô gái có hơi xị mặt liền ra ngoài lấy viên máu cho hắn.

“Top tỉnh rồi!”- cô nói với người nhà bên ngoài. Mọi người liền nhốn nháo lên đi lo đồ cho hắn, đã 10 năm kể từ lần cuối hắn tỉnh. Nhưng trong đầu cô gái chỉ nghĩ: Phải rồi, từ trước đến giờ, có bao giờ cho mình gọi tên đâu? Chỉ có Seung Ri mới được gọi tên thật của hắn…Thậm chí với người quan trọng với mình như vậy hắn cũng xuống tay…Nghĩ đến đây, cô thở dài.

***

Ji Yong vừa đến Seoul, mùi máu cậu đã quanh quẩn khắp đâu đây. Anh lo lắng: đã bị thương rồi sao? Phải lập tức tìm ra cậu.
Trong khi đó, Seung Hyun vừa ôm vết thương trên tay vừa chạy. Trời còn mưa nữa chứ? Cậu phát điên mất. Tên cấp F kia vừa bị cậu hạ, lần đầu tiên giết ma cà rồng…dù sao hắn vẫn có hình dáng con người..cậu lại mới 13 tuổi…Tất cả những hoảng loạn đó làm Seung Hyun mất sức hơn, và mưa còn khiến cậu thêm mất máu. Thành phố này, có biết bao nhiêu tên cấp F lang thang đây? Chúng sẽ nhanh chóng tìm ra cậu mất… Vừa chạy vừa nghĩ, cậu bị vấp ngã. Cả người lấm lem bùn đất, tay còn bị thương. Seung Hyun mệt mỏi không đứng lên được. Cậu cứ thế ngồi dựa vào tường, trời mưa càng lúc càng to. Seung Hyun đang định đứng lên thì nhận ra, 3 tên cấp F khác đã đứng bao vây cậu từ lúc nào.

“Ô…tao là tao chưa từng uống máu thợ săn bao giờ!”- 1 tên nói.

“Gặp thợ săn là phải chạy, thế mà hôm nay được 1 thằng nhãi này….ngửi mùi thì máu nó cũng thơm phết!”

“Thịt trẻ con bao giờ cũng ngon!”

Câu nói cuối của chúng khiến cậu buồn nôn. Lấy hết sức mình, cậu đứng lên:

“Tao đã xử 1 thằng trong nhà ga rồi đó! Thằng nào thích đi cùng bạn thì đến đây!”

Nhìn con dao bạc của cậu vẫn còn chút ánh đen. Bọn chúng thoáng chút giật mình, nhừng nhìn lại mình có 3 tên, còn cậu chỉ là 1 tên nhóc đang bị thương, chúng liếc nhau ra hiệu rồi đồng loạt xông lên. Seung Hyun quơ dao lung tung tứ phía. Chém được một tên, nhưng 2 tên còn lại đã tóm được cánh tay cậu, cắn mạnh

“AAAAAA!!!!”- Seung Hyun đau đớn hét. Đúng lúc đó, một bóng người nhảy xuống phía sau 2 tên kia, lôi chúng ra khỏi cậu.

Ji Yong tức giận bẻ cổ 1 tên, tên còn lại, anh dùng tay trái đặt lên đầu hắn, đập mạnh vào bức tường bên cạnh. Tên thứ 3 vừa bị Ji Yong đẩy ra, liền sợ hãi bỏ chạy mất. Anh những muốn đuổi theo xử hắn, nhưng lại quay lại nhìn cậu. Seung Hyun lúc này mắt nhắm nghiền, người lấm lem bùn đất, trên mặt còn có vết xước. Trông thực sự rất giống…Seung Ri?

***

“Cậu tên là gì?”- Ji Yong hỏi cậu bé ăn xin sắp chết đói trước mặt mình.

“Seung..Seung Ri…”- cậu ta thều thào đáp lại.

“Cậu bao nhiêu tuổi?”

“12…”

“Tôi, không phải là người!”- Ji Yong nói- “Tôi có thể cho cậu tiền và đồ ăn, nhưng tôi muốn cậu theo tôi! Cậu có muốn không?”

Lúc đó, Seung Ri không nghĩ được gì nhiều, chỉ hiểu được là, người con trai trước mặt có thể cứu sống cậu lúc này, nhưng sau đó rất có thể cậu sẽ bị chết đói ở chỗ khác.

“Cho…”- Seung Ri khó khăn nói- “Cho tôi theo với…”

Lúc đó,Ji Yong vừa ra bãi biển ngắm sao, anh thấy xung quanh ai cũng có bạn bè người yêu đi cùng, chỉ có mình là không có. Chị gái anh thậm chí còn không ra khỏi nhà. Ji Yong thực sự, thực sự cần 1 người bạn. Trên đường về vô tình gặp Seung Ri, anh hỏi cậu như một sự cầu cứu, cầu cứu cho sự cô đơn của anh. Vào lúc đó, anh nghĩ, cả anh và cậu đều được cứu thoát.

Nhưng nghĩ lại, có lẽ mình chỉ nên đưa cậu ấy bánh mì và ít tiền- Ji Yong nghĩ và thở dài. Gia đình Seung Hyun băng qua vết thương trên tay cậu. Seung Hyun ngủ yên, hơi thở nhẹ nhàng khiến mọi người cũng an tâm hơn. Thấy Ji Yong thở dài, ông Lee gãi đầu gãi tai ra chỗ anh:

“Chuyện lúc nãy…thực lòng xin lỗi cậu!”

Chả là, Ji Yong cứu được Seung Hyun liền đưa cậu về nhà, nhưng dù Hana có băng bó thế nào, vết thương của Seung Hyun vẫn không cầm máu được và cậu bắt đầu bị sốt. Ji Yong nói cô đi gọi điện cho người lớn về, còn anh thì tự cắn tay mình chảy máu, rồi bôi lên vết thương của cậu. Trong lúc anh đang chữa trị một cách rất “vampire” thì người lớn về. Ông Lee thấy con mình bị thương, môi Ji Yong đang chảy máu. Liền lập tức đấm cho anh một quả rồi rút súng ra bảo vệ con. Hana phải vừa hét vừa chạy vào thì mới không có án mạng.

“Tôi nghĩ chỉ có ông bị đau tay thôi!”- anh sờ sờ mặt, chả cảm thấy gì cả. Nhìn Seung Hyun đang ngủ yên trên giường, anh mới yên tâm về nhà.

Nhưng khác với mọi ngày chui vào phòng, hôm nay, sau 4 năm tỉnh dậy. Anh lôi ảnh của Seung Ri ra nhìn.

***

Ngày hôm sau, dù vẫn còn đau, nhưng Seung Hyun đã lê lết vào rừng. Cậu được nghỉ học. Vào rừng từ nhà theo cửa sau gần hơn đi từ trường rất nhiều. Cậu cố gắng đi nhanh hết sức có thể. Nghe mọi người kể lại thì hôm qua là do Ji Yong cứu cậu. Cậu muốn đến cảm ơn anh ta. Lần này có chuyện gì đó rất lạ: cậu đã vào hẳn trong rừng rồi mà không thấy bóng dáng anh đâu. Seung Hyun nhìn quanh quất: thực sự không thấy anh đâu cả. Đáng ra giờ này anh đã phải ở đây rồi chứ? Lại đang là ban ngày thì anh đi đâu được? Hít một hơi dài rồi đi về phía căn nhà trắng. Seung Hyun bước vào gọi:

"Ji Yong!!!"

Cậu vừa vào nhà vừa gọi anh. Không thấy ai đáp, cậu đi khắp tầng 1 tìm: nhà bếp, phòng khách, sân sau. Lên tầng 2, cậu ngó vào các phòng, phòng nào cũng tối om, chút ánh sáng mờ hắt ra trên hành lang chẳng thể nào nhìn được trong phòng. Khi cậu đang định đóng cửa 1 phòng thì có tiếng nói làm cậu giật thót mình

"Seung Hyun?"

"Hả?"- cậu mở cửa hỏi lại- "Ji Yong?...Là anh ah?"

Có tiếng thở dài trong bóng tối, Seung Hyun cũng bước vào dò dẫm, vừa đi cậu vừa gọi:

"Ji Yong?...anh ở đâu thế?"

Bỗng cậu bị vấp, khi cậu nghĩ mình sắp sửa được hôn đất thì một cánh tay đã ôm lấy eo cậu kéo lại. Seung Hyun nhận ra mình đang ngồi yên ổn trong lòng Ji Yong. Hơi thở của anh phả vào cổ cậu, mát lạnh. Cậu nhận ra Ji Yong đang gục mặt vào vai mình. Cảm giác anh đang rất mệt mỏi. Seung Hyun lo lắng

"Ji Yong? Anh ốm sao?"

Cậu sờ lên trán anh, rồi chợt nhận ra là mình rất ngốc: vampire sao có thể ốm được? Thân nhiệt anh lúc nào cũng mát lạnh. Còn nhớ khi mùa đông đến, Hana đi học vè muộn bị rét, vừa mở cửa là lao vào lòng cậu ôm để sưởi ấm. Ji Yong cũng làm như thế với cậu, cậu chỉ thấy lạnh thêm. Từ đó mùa đông anh luôn cố không chạm vào cậu.

"Có chuyện gì thế?"- cậu hỏi. Ji Yong đang gục trong lòng cậu liền đẩy cậu ra, giọng anh khàn khàn

"Cậu về đi!"

"Hả? Nhưng tôi đang lo cho anh mà?"- Seung Hyun không thể thấy mặt anh, nên cậu cứ huơ huơ tay tìm anh, bàn tay cậu bị anh nắm chặt lại

"Tôi đang mệt lắm, cậu lại đến thế này làm tôi mệt thêm!"

"Tại sao? Tôi định đến cảm ơn anh đã cứu tôi hôm qua, nhưng sao anh lại tìm thấy tôi?"

"Cậu bị chảy máu mà! Tôi ngửi ra ngay!"

"Ồ..."- cậu gật gù, thấy Seung Hyun không có ý định đi, anh mới nói thêm

"Cậu đang bị thương, dù nhờ máu tôi vết thương lành lại nhanh...nhưng vẫn còn mùi máu!"

“Thì sao?”

“Thì….”- Ji Yong thầm thở dài trước sợ tỉnh bơ của cậu- “Không sợ tôi lên cơn khát mà cắn cậu sao?”

Giọng Ji Yong lại trầm lại, Seung Hyun dù không thể nhìn mặt anh cũng biết là anh đang buồn, cậu lại vươn tay vào trong bóng tối tìm anh. Ji Yong nắm lấy tay cậu, Seung Hyun từ bàn tay anh liền lần mò lên bắp tay, rồi lên vai. Mỗi một chỗ tay cậu chạm vào làm anh như bị điện giật. Seung Hyun sờ mặt anh, nắm 2 tay vào 2 bên má, cậu nói

"Anh không cắn tôi đâu!"- giọng cậu cũng buồn theo

Ji Yong cứ đơ ra, nhìn cậu thật gần thế này anh mới thấy, cậu giống Seung Ri thật đấy. Giống, giống lắm, nhưng Seung Ri sẽ không nổi giận với anh, đòi hỏi anh phải làm thế này làm thế kia như cậu. Seung Ri luôn nhẹ nhàng, im lặng và đầy nội tâm. Nhưng dù nội tâm thế nào anh vẫn luôn hiểu được Seung Ri nghĩ gì. Còn cậu thì rất, rất ít khi anh biết được suy nghĩ của cậu. Cậu, không phải là Seung Ri.

"Cậu dám chắc là tôi sẽ không cắn cậu?"

Cậu còn buồn hơn nữa, nhưng không nói gì. Rời khỏi anh, cậu lần mò đi ra cửa

“Tối nay nhớ đến đấy!”

"Không phải chỉ khi cậu chảy máu!"- anh lẩm bẩm -"từ khi gặp cậu, tôi đã luôn rất thèm máu cậu!"

Cậu đi rồi, anh lôi 1 viên thuốc màu trắng, nhìn trông như thuốc uống bình thường của con người, nhưng nó là viên máu, có tác dụng như đồ ăn dành cho ma cà rồng. Nghĩ đến cậu, anh khát kinh khủng.

***

Nhớ Ji Yong mà không gặp anh được, ông Lee không cho cậu vào rừng buổi tối, anh lại không đến, Seung Hyun thường hỏi ông cậu chuyện ngày xưa.

"Ngày xưa á? Hồi đó là do Seung Ri thì ông mới về, chứ không thì chắc cũng chết đói rồi!"

"Seung Ri?"

"Uhm! Seung Ri là cậu bé ăn xin cùng ông hồi đó! Cả ông cả thằng bé, nếu có được đồ ăn thì dù ít cũng chia cho nhau! Rồi một thời gian nó biến mất! Ông chả biết nó đi đâu, còn nghĩ là nó chết đâu rồi! Cho đến khi nó xuất hiện của Ji Yong, nói là làm người giúp việc cho cậu ta! Nhưng vẻ mặt lại ấp úng khó nói, chính Ji Yong đã nói cho ta biết thân phận thật..."

Nói đến đây ông nội trầm tư lại, Seung Hyun lại giục, ông bảo

"Ji Yong đúng là người tốt, cậu ấy không bao giờ làm hại con người cả! Lúc đó, nếu không vì Seung Ri thì ta đã không về nhà đó!"

 "Seung Ri..."- cậu lẩm nhẩm, đó là người chụp ảnh cũng Ji Yong. Cả 2 đều cười rất tươi, Seung Hyun chưa bao giờ thấy Ji Yong cười tươi như thế cả, và anh đã gọi cậu như thế khi cậu mở cửa

"Cuộc sống lúc đấy...vừa thanh bình vừa hạnh phúc...!"- ông Hwa tiếc rẻ quá khứ

"Thế rồi sao hả ông? Sao Ji Yong lại đi đánh nhau với nhà Choi?"

"...Vì Choi Top đã giết Seung Ri!"

Vừa đi từ nhà Ji Yong về cậu vừa nghĩ đến câu chuyện ông từng kể, cậu tự hiểu rõ, Ji Yong sẽ không bao giờ cắn một ai hết, anh chẳng thèm máu của ai hết.

Ji Yong ngồi nhìn những tầm ảnh của anh và Seung Ri lần cuối trước khi cất chúng vào hộp, rồi lại cất vào ngăn tủ, mà anh chắc chắn sẽ không mở ra lại lần nữa. Có lẽ, tình cảm Seung Ri dành cho anh có sự biết ơn nhiều hơn là tình yêu. Hoặc giả tình yêu của cậu luôn nằm dưới sự biết ơn đó, khiến cậu không thể nào coi anh là một người yêu trọn vẹn được, anh luôn là chủ nhân của cậu. Và anh cũng luôn biết rồi cậu sẽ là của anh. Chỉ có một người, hiện tại, trong trái tim anh, chỉ có một người. Người đã đánh thức anh dậy, người mà anh không thể hiểu nổi dù chỉ là một cậu bé, người anh biết chắc rằng anh đã yêu người đấy rồi.

“Tạm biệt… Seung Ri!”- anh nói rồi đóng cửa tủ lại.


Mùi của Seung Hyun vẫn thoang thoảng đâu đây… nếu anh đi nhanh có thể còn kịp.

Comments

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)