Truyện hàng ngày- Truyện 1



Truyện 1

     Lúc anh về nhà đã là 1h đêm. Thằng nhóc kia đã chăn ấm đệm êm từ bao giờ, bên cạnh chân cậu là con mèo nhị thể đen trắng đang chớp chớp mắt nhìn anh, như thể thay cậu chủ nó hỏi: “Sao giờ mới về?”. Seung Hyun không bao giờ gọi hỏi anh đang đi đâu, làm gì, mấy giờ về giống như mấy cô bạn gái của mấy tay đồng nghiệp anh hay đi nhậu cùng. Ji Yong vốn nghĩ có lẽ là vì cậu không phải phụ nữ, vậy nên cậu sẽ chẳng bao giờ kiểm soát anh kiểu đó. Nhưng ngay cả với mấy thằng gay khác anh quen, người yêu bọn nó cũng thường xuyên gọi điện hỏi mấy giờ về- nếu như chúng nó đã ngồi nhậu đến 12h đêm. Có lần anh đi đến 3h sáng cũng chẳng có cuộc gọi nào. Anh đã từng nghĩ sẽ hỏi cậu: “Sao em không giống người khác hỏi anh đi đâu, làm gì mà về muộn thế?”, nhưng chỉ sợ cậu sẽ nói: “Vậy từ nay em sẽ gọi nhé?”. Nghĩ đến việc mất đi sự tự do với vẻ kiêu căng vênh mặt với bọn bạn: “Người yêu tao tâm lý lắm, chẳng bao giờ quản tao về muộn cả!” thì anh lại thôi. Thực ra, giống như là cậu chẳng quan tâm thì hơn.

Sáng hôm sau, như mọi lần, cả 2 cùng ăn sáng, anh kể mấy cậu chuyện thú vị từ mấy đồng nghiệp trong công ty mà tối qua họ kể cho anh.

“Cả công ty đều không ngờ được là 2 người họ hẹn hò với nhau! Họ giấu nhau yêu đương được 3 năm rồi, vậy mà lúc chia tay thì làm ầm cả lên!”

“Sao mà biết được là họ yêu nhau 3 năm rồi?”

“Ờ thì hoá ra cậu bạn cậu ta đã biết hết cả nên giấu bí mật cho họ suốt! Nhưng khi thấy họ cãi nhau lộ ra thế rồi thì cậu ta cũng kể ra hết luôn!”

“Nghe như kiểu anh ta cũng đã mong chờ dịp này lâu lắm rồi để kể ý nhỉ?”

“Đúng vậy! Em phải thấy mặt cậu ta cơ: kể chuyện rất hào hùng, rất dõng dạc, y như diễn thuyết vậy!”

“Thật khổ thân cho bạn anh ta!”

Mới 7h30 sáng, anh ra khỏi nhà đến cửa hàng, bắt đầu một ngày mới. Cậu đi xuống cùng anh, trước khi anh đi cậu luôn nói:

“Đi đường cẩn thận!”

“Anh biết rồi!”

Sau đó anh nhấn ga lái xe đi.

***
    
     Cửa hàng quần áo của Ji Yong và chị gái anh cách chỗ anh ở 30’ đi ô tô- tính cả thời gian tắc đường giờ cao điểm. Cửa hàng nằm giữa khu Cheo Dam Dong, với cái biển hiệu màu đen sang chảnh phía trên cao- theo tông màu mà chị gái anh- Mina thích, còn bên trong thì đèn sáng lấp lánh loè loẹt- theo ý anh. Tuy vậy 2 chị em rất hợp gu quần áo với nhau. Vừa thấy em trai, chị đã trêu:

“Hôm qua uống khuya thế mà hôm nay đã đến sớm vậy rồi?”

“1h khuya gì chứ?”- anh cười

“Chứ không phải về muộn quá bị nhóc đó càu nhàu nên phải chuồn đi sớm ah?”

Giá như cậu ta càu nhàu lấy 1 lần thật!

“Xì chị coi Seung Hyun của em là chị sao? Anh rể đi chơi chưa đến 11h đã gọi liên tục, đến tối qua đi khuya thế bị gọi 1 lần lại nói anh ấy kiểm soát! Chị thật là vô lý!”

“Anh ta nói với em là chị gọi liên tục sao? Có đúng 5 lần, mỗi lần cách nhau 15’! Thế là nhiều à?”

Khiếp!

“Vậy chứ sao mặt em có vẻ bí xị vậy?”

“Mặt em bí xị sao? Có sao?”

“Thôi đừng cố!”- chị gái anh dúi đầu –“ Chị mày mà giấu sao được?”

Ji Yong không nói gì, chỉ đi vào bên trong xem mấy đồ phụ kiện tối qua người ta gửi đến.

“Gì thế? Cãi nhau sao?”

“Đã bảo không có!”

“…. Thế tức là nó hoàn toàn không hỏi em tại sao về muộn?”

“….. Cậu ấy còn chẳng thèm thức đợi em về! Lúc em về thì đã ngủ rồi!”

“Sáng nay cũng không nói gì sao?”

“Không 1 lời nào!”

“Như không có gì xảy ra?- càng hỏi chị Mina càng thấy lạ, sao lại không có phản ứng chứ?”

“Hay tại tối qua em về muộn quá nên thế?”

“Chưa 1 lần nào cậu ấy trách em vì về muộn cả!”

“Chưa 1 lần? Nếu thế thì em phải quen rồi chứ?”

“Chị quen được sao?”- anh quay sang- “Làm sao mà quen được chứ? Cảm giác như chị đi hay ở cũng chẳng quan trọng! Trong khi cậu ta về muộn tý thôi em đã lo chết rồi!”

“À à….- chị anh cười cười đã hiểu ra vấn đề- Có người khó chịu vì không được quan tâm ở đây!”

“Chị cười cái gì chứ!”

“Thế em đã bao giờ hỏi cậu ấy là ‘Tại sao em không gọi anh về nhà sớm?’ chưa?”

“……”

“Chưa? Tại sao?”

“……..”

Chả lẽ nói là vì anh sợ cậu ấy sẽ làm thật và anh mất tự do sao?”

“Em vừa muốn người ta quan tâm mình, lại không muốn họ kiểm soát mình! Có trời mới làm được thế em ạ!”

Dù  nói hay không thì chị ấy cũng vẫn biết! Sau khi thoả mãn nhìn khuôn mặt đần thối của em trai mình, chị Mina cười phá ra rồi ra ngoài, bỏ mặc anh ở bên trong.

***

      Chỗ anh may đồ và thiết kế vốn không phải ở cửa hàng mà là ở nhà. Thực ra căn hộ anh và Seung Hyun sống chung có 4 tầng, vốn dĩ đó là 2 căn nhà ở cạnh nhau. Lúc đầu anh và Seung Hyun chỉ sống ở 1 căn nhà, cả 2 đã cùng mơ ước có 1 cửa hiệu café nên biến tầng 1 và 2 của căn nhà thành 1 quán café. Nhưng rồi chính anh, lại không quên được nghành thời trang, nghành nghề của cả gia đình anh. Lúc anh bối rối nói cho Seung Hyun biết là anh muốn về lại cửa hàng của chị gái. Cậu cũng không tỏ ra buồn bã hay khó chịu, chỉ nói đơn giản rằng cậu cũng vẫn thích một hiệu sách hơn. Khi Seung Hyun và anh định bán cửa hàng café đi thì em gái cậu nói là để lại cho cô bé làm. Seung Hyun không thích nơi nào ồn ào và náo nhiệt, cậu rất thích khu phố 2 người đang ở nên cũng chẳng dọn đi, ngay lập tức cậu mua lại căn nhà bên cạnh, biến 2 tầng dưới thành hiệu sách và thư viện, còn tầng 3 thì cậu đập bỏ bức tường giữa, làm căn hộ trở nên cực kì rộng. Đủ rộng để anh có thể để một đống vài, 2 3 cái manocanh để may đồ, một bàn vẽ và một máy may. Phía bên kia của căn hộ- không gì khác ngoài sách, máy in, sách, giấy nháp, và sách của cậu.
       Sau khi nói chuyện với chị gái, Ji Yong vốn vẫn định ở lại để xem thêm mấy mẫu phụ kiện, nhưng chị anh cứ nhìn anh rồi tủm tỉm cười, Ji Yong khó chịu bỏ về. Về nhà thiết kế còn hơn. Nhưng ở nhà có cậu, sau những lúc về muộn mà không bị ăn mắng gì, anh càng lúc càng cảm giác tự thấy tội lỗi. Trời nắng thế này hẳn là cậu rất thích. Nếu không được ra ngoài thì sẽ rất chán… chắc chắn vậy…. Bỗng anh nảy ra một ý. Khoé môi không thể không nhếch lên mỉm cười với ý tưởng chắc chắn là rất thông minh của bản thân.
      Vừa cho xe xuống hầm để xe, anh đi lên tìm cậu: đúng như anh nghĩ, Seung Hyun đang đeo headphone, đầu ngửa ra ngoài bệ cửa sổ ngắm nghía cái chuông gió hoa tuyết màu vàng mà cậu rất thích, trong 6 bông hoa tuyết đó, bông thấp nhất bị gãy mất một cánh. Trong mắt anh thì rõ là cái chuông gió này chả có gì đẹp. Thế mà vừa nhìn thấy nó trong hiệu sách thì Seung Hyun đã reo lên và đòi mua nó về bằng được, bất chấp mọi nỗ lực ngăn cản của anh. Nhưng lúc này, dưới ánh nắng, cái chuông gió sáng lấp lánh màu vàng thật hiền hoà, ấm áp mà vẫn rất lung linh, và cậu bé của anh thì đang say mê ngắm nghía từng bông hoa tuyết một. Chiếc xe chở hàng đi đến chỗ anh, cách hiệu sách 1 quãng. Cậu vẫn không mảy may để ý đến xung quanh. Ji Yong thận trọng liếc cậu rồi đến đưa tiền cho người chở hàng, xong anh dắt cái xe đạp đôi đến dựng tạm ở hàng café của Hana, thằng bé học sinh làm thêm đeo kính nhìn thấy thế lập tức hiểu chuyện, mỉm cười toe toét huých tay thằng bạn cao kều đừng bên cạnh, như thể sắp có trò vui để xem. Con nít hiểu gì chứ!

“Ê cậu nhóc đẹp trai!”- anh đứng ngoài cửa sổ dùng chất giọng nhẹ nhàng dịu ngọt nhất của mình nói

“Cái gì?”- cậu phụng phịu trề môi tháo tai nghe ra

Cái giọng chán chán chán pha thêm một chút làm nũng không lẫn đi đâu được.

“Đi chơi không?”

“Đi đâu?”

“Đi đâu em muốn?”

“Chả muốn đi đâu cả!”

“Đi xe đạp đôi không?”- có vẻ cậu chán thật rồi, anh dụ khị

“Ra công viên á?”

“Không! Ở khu nhà mình!”

“Làm gì có?”

“Anh mang về rồi này!”

Seung Hyun bật dậy nhanh hơn cả lò xo, trước cổng quán café bên cạnh là 1 chiếc xe đạp đôi màu vàng. Ji Yong không thể nén nổi nụ cười tự mãn, anh quay mặt đi để tránh bị cậu thấy, thì lại bị thằng nhóc đeo kính kia tóm được, cười toét lại thẳng vào mặt anh. Đồ con nít.

“Làm sao mà anh mang nó về thế? Đừng nói là anh đạp về nhá?”- cậu chạy ra chỗ cái xe đạp, nhìn ngó sờ mó

“Tất nhiên là thuê người chở về rồi!”- anh trèo lên lên yên xe trước- “Lên đi!”

“Em không đi đâu!”- giọng cậu ỉu xìu.

Ji Yong quay lại nhìn cậu kiểu: ‘Còn muốn gì nữa?’ đi kèm với ánh mắt hình viên đạn.

“Em lười lắm không đạp đâu!”

À…ra là thế!!!

“…… Thế lấy cái xe dưới hầm lên!....Anh. Đèo!”

Không đợi anh nói lời thứ 2, Seung Hyun tí tởn chạy xuống dắt một chiếc xe đạp màu vàng khác đi lên. Đây vốn là xe của cậu dùng để đi lại trong khu. Khu nhà cậu không hẳn là khu ổ chuột hay gì đó, nhưng nó ở ngoại thành Seoul nên khá vắng người, một trường cấp 3 yên bình, một trường đại học hạng trung. Chẳng cần gì hơn cho khu phố này nữa. Khi nào cậu cần vào trung tâm, Seung Hyun sẽ đi xe bus, về muộn thì đi taxi, vì vậy cậu không có ô tô.

“Này!”- cậu sang bên tiệm café gọi thằng nhóc đeo kính- “Trông hiệu sách cho anh đi chơi, tý thằng béo đến thì để nó làm!”

“Dạ!”- thằng nhóc cười tủm tỉm.

Chẳng phải lần đầu tiên cậu bỏ hiệu sách đi chơi, cậu có thuê 1 anh chàng béo béo đến trông nhưng cậu ta thường đến lúc muộn. Đằng nào thì Seung Hyun cũng thích ngồi ở bàn thu ngân với cái chuông gió nên cũng chẳng sao. Đợi khi cậu yên vị ở đằng sau, anh mới đạp xe. Seung Hyun lúc nào cũng ngồi ngược để nhìn cảnh vật phía sau.

“Em muốn ra đâu?”- Ji Yong hỏi

“Anh cứ đi thôi!”

      Ji Yong biết cậu bé của anh lúc nào cũng có cảm giác bất an. Dù là trong một mối quan hệ với bạn bè hay gia đình hay người yêu. Cậu vẫn luôn bất an. Anh chỉ cảm giác được điều đó trong ánh mắt cậu, cậu chẳng bao giờ nói ra điều gì. Lúc mới quen cậu mới dễ đoán làm sao. Kiểu dễ đoán của một người thật thà và trong sáng. Nhưng rồi anh nhận ra là cậu suy nghĩ quá nhiều, và anh chẳng biết gì ngoài việc ánh mắt cậu lúc nào cũng buồn xa xăm. Ở bên cậu, để cậu nhận ra anh cũng đang ở đây, lúc nào cũng là không đủ. Anh cũng chẳng biết phải làm thế nào? Nếu yêu thương quá sâu đậm thì chia tay sẽ quá đỗi tổn thương… Mà chẳng hiểu sao… anh có cảm giác sẽ không bền lâu với cậu được, rõ ràng là cậu cũng cảm giác thế. Nhưng anh không muốn kết thúc. Tình yêu này… anh muốn cố gắng mọi cách để giữ nó lại. Nếu không, tất cả từ trước đến giờ chỉ là một cuộc chơi, chẳng có tình yêu gì ở đây cả.

“Oái!”- Seung Hyun ở phía sau kêu lên một cái mới làm Ji Yong tỉnh ra khỏi mớ suy nghĩ của mình. Anh vừa đi vào một con lươn rõ ta, làm cậu bị xóc.

“Xin lỗi!”- anh cười, hẳn là con gấu này đang rất đau mông.

“Anh đang nghĩ gì thế? Con lươn như thế mà đi rõ nhanh!”

“….Đang nghĩ sao em lại im lặng thế…”

      Phía đằng sau lại im lặng, bầu không khí bỗng trở nên khó xử

“Sao em không hỏi anh đi đâu mà về muộn? Tại sao lại về muộn thế?”- Ji Yong quyết định hỏi

Hơn ba năm sống cùng nhau, cậu chưa từng gọi anh về nhà sớm.

“Tại em cũng không thích bị anh gọi về sớm nếu em đi với bạn!”

Đúng là lúc nào cậu đi karaoke với bọn bạn thì đều là anh gọi cậu về sớm trước.

“Ồ… vậy là từ nay anh cũng không nên gọi em về sớm… “

Hoá ra ý cậu là như vậy. Anh đang kiểm soát cậu? Mong cậu kiểm soát mình? Hoá ra cậu vốn đã chỉ chơi bời với anh thôi… cậu đang chán anh?

“Kítttttttttttt!”

Trước khi Ji Yong đâm xe lên vỉa hè thì anh đã chợt tỉnh và bóp phanh lại thật nhanh.

“Oái!!!!”- Seung Hyun một lần nữa lên cơn hú hồn, lưng cậu đập mạnh vào lưng anh. Lần này cậu xuống hẳn xe

“Sao vậy?”- cậu nhìn anh hỏi, Ji Yong chỉ lắc đầu, cậu giữ chặt mặt anh, nhìn chằm chằm vào mắt anh- “Anh mệt rồi!”

Nói xong cậu đẩy anh đi xuống rồi trèo lên để đạp thay, Ji Yong không nói gì ngồi phía sau cậu, anh lẩm bẩm

“Tại em cả!”

“Sao lại tại em chứ?”

“Tại em béo quá!”

“Tại anh gầy quá thì có!!!”

      Cậu nhấn pê-đan leo lên dốc rồi thả cho xe trôi xuống, gió lùa vào tóc cả 2, cảm giác thật sảng khoái. Ji Yong ngồi phía sau ôm chặt eo cậu, áp má lên lưng cậu, anh thấy buồn ngủ. Tại tối qua về muộn mà sáng đã đi sớm rồi. Mùi quần áo cậu với mùi cỏ trong gió, mùi nắng… làm anh chỉ muốn cứ thế này mãi thì hay thật. Sẽ chẳng có ánh mắt buồn nào hết, chẳng có những ngày xám xịt hay cơn mưa nào mà cậu miệng nói là thích nhưng lại lặng im, lúc đó là lúc anh cảm thấy xa cậu nhất. Anh ghét thế. Nếu mỗi ngày đều chỉ là những ngày nắng thế này thì tuyệt làm sao. Lúc đó cậu trông vui vẻ nhất.

“Sao em lúc nào cũng ngồi ngược thế? Ngồi bình thường không phải ôm anh sẽ thích hơn sao?”- anh hỏi

“Người anh toàn xương có gì mà ôm chứ?”

“…..Anh buồn ngủ!”

“Đây đây ra hồ rồi đây!”- Seung Hyun rẽ vào phía hồ. Cậu đạp thẳng đến cái cây mà 2 người hay ngồi chơi ở đó. Giờ vốn là giờ đi làm nên chẳng có ai đi dạo quanh đây cả.

“Anh ngủ thật đấy à?”- cậu hỏi khi Ji Yong vừa leo xuống xe đã nằm oài ra chỗ gốc cây

“Em cũng ra đây nằm đi!”- anh vỗ vỗ đám cỏ mềm bên cạnh. Seung Hyun nằm cạnh anh, Ji Yong gác chân ôm cậu, nhắm mắt lại ngủ

“Này này đang ở ngoài trời đấy! Ai thấy thì sao?”

“Kệ!”

Seung Hyun im lặng không nói gì. Lúc ở trước mặt người khác thì cậu nói rất nhiều, lúc đó anh chỉ im lặng nhìn cậu vui vẻ ba hoa chích choè với đám bạn. Nhưng khi chỉ có 2 người với nhau, cậu thường im lặng, sao cậu lại như vậy chứ? Sao lại khó hiểu như thế?

“Anh không thích em về muộn!”- Ji Yong dụi dụi mặt vào cổ cậu

“Em cũng thế!”

“Nên là anh vẫn sẽ gọi bắt em về sớm dù em đi chơi!”

“….”

“Em có thể gọi bắt anh về mà…”

“Hừm…”- cậu cười- “Anh đâu thích bị kiểm soát?”

“Không thích! Nhưng mà….”- Ji Yong mở mắt nhìn cậu- “Anh thậm chí là ghét, ghét nhất là em không quan tâm anh!”

“Em chỉ… sợ thôi!”- cậu cũng nhỏ giọng nói- “Em… chỉ là…”

Khi phải giải thích tình cảm hay suy nghĩ của bản thân, cậu thường không thể tìm ra từ ngữ chính xác. Trong khi cậu mà ba hoa kể chuyện linh tinh thì rất nhanh.

“Anh biết đấy!”- cậu nói chậm hơn- “Con người ta biến mất mỗi ngày… đùng một cái… họ biến mất!... em chỉ không muốn mình có một thói quen… kiểu như: cứ sau 12h đêm không thấy anh thì lại gọi cho anh về…. Nếu anh mãi không về thì sao? Nếu số điện thoại của anh không liên lạc được thì sao? Em không biết! Em sẽ cứ đợi mãi đến 12h hàng đêm, sẽ cứ gọi mãi vào số của anh xem liệu anh có nhấc máy không… Em không thích! Không thích thế chút nào!”

Vừa nói cậu vừa quay đi và lắc đầu. Đó hẳn là một điều khủng khiếp. Ji Yong nghĩ, sợ rằng người mình yêu sẽ biến mất, và cậu đang cố để bản thân ít tổn thương nhất sau khi anh đi. Anh thì, không có khả năng, không phải là không muốn, mà là không dám hứa sẽ luôn luôn ở bên cậu. Cuộc đời mà…. Sao ta có thể biết hết được việc gì sẽ xảy ra với mình ngày mai chứ? Tự dung anh cũng thấy sợ. Nắm chặt lấy tay Seung Hyun, anh kéo cậu lại và ôm cậu vào lòng.

“Em làm anh sợ theo rồi đấy!”

“Xin lỗi…Em toàn nghĩ đến những việc không đâu!”- giọng cậu nhỏ như giọng con chuột chũi nào dưới lớp cỏ đang nói vọng lên

“Nhưng mà… nếu anh biến mất thật, em sẽ không đi tìm anh sao?”

“…. Nếu anh chán em và biến mất đi thì sao?”

“Thì em biết nhà chị gái anh rồi! Công ty của bố anh rồi! Đến đó mà làm loạn lên chứ?”- anh cười

“Em chả cần níu kéo kiểu đấy!”- cậu bĩu môi, vẻ bi luỵ lúc nãy hoàn toàn biến mất

“Còn anh thì, anh sẽ về tận Gwang Ju lùng em cho bằng được!”

“Để làm gì?”- cậu nhìn anh đầy thách thức

“Chỉ cần là anh còn tình cảm! Anh sẽ không để em đi!”- giọng anh khẳng định

“Ích kỉ!”- cậu nói-“ Anh thích em thì được! Còn nếu em thích anh mà bị đá thì anh sẽ kệ em luôn!"

“Sao anh biết là em còn tình cảm chứ? Nếu chia tay em không níu kéo thì anh biết được sao?”

Seung Hyun nghĩ một lúc… rồi cậu nói một câu chắc như đinh đóng cột

“Không cần! Bố mẹ em từ khi biết em quen anh thì luôn nói: ở Gwang Ju có một cô gái mà họ đã hứa hôn với em! Nếu anh đá em thì về cưới cô ấy luôn! Ít ra thì em cũng sẽ kết hôn sớm hơn anh!”

“…… Là ai nói em thế?”

“Mẹ em! Bố em còn bảo phải đẻ trước nữa!”- cậu thành thật, lúc nào cậu chẳng là đứa con ngoan của bố mẹ chứ.

Không được không được!!! Trong đầu anh như có tiếng chuông réo liên hồi: để cậu ghen thì cách này không ổn! Từ từ anh sẽ nghĩ cách khác sau, giờ phải làm việc này trước

“Về nói với bố mẹ em là bảo cô gái đó lấy chồng trước đi! Không thì dù có đợi được em, lúc đó cũng đã quá tuổi đẻ con rồi!”

“Ý anh là năm 40 tuổi? 20 năm nữa?”- cậu nghĩ- “Tuổi đó vẫn đẻ được!”

“Đẻ cái gì chứ? Không có đẻ điếc gì hết! Mấy lần về Gwang Ju là em vẫn gặp cô ta hả?”

“Sang chào hỏi thôi!”

Hỏng hỏng hỏng!!!- Ji Yong nghĩ

“Từ giờ thì anh vẫn nên về sớm thì hơn!”- Ji Yong đứng dậy, kéo cậu đứng lên cùng

“Vì sao?”

“Về muộn quá chả làm ăn gì được!”

“Làm gì là làm gì?”- cậu cười

“Đi thuê khách sạn nào gần đây đi!”- anh nói, ngồi lên yên xe

“Ai lại đi thuê khách sạn buổi sáng chứ?”

“Chứ về nhà bây giờ thì ở dưới tầng nghe thấy hết!”

“Kệ!”- cậu đáp, không ngồi ngược nữa, cậu ngồi nhìn về phía trước và vòng tay ôm anh

Ji Yong mỉm cười phóng hết cỡ về nhà.


J

Comments

  1. e vào là thấy fic mới luôn :33, ss viết kiểu này cute, buồn buồn mà nhẹ nhàng.... :3333333333 can't say in words, hope the next chap, hwaiting my ss ~

    ReplyDelete
  2. cute lạc lối <3 nhưng mà đừng sad ending nha :(

    ReplyDelete
    Replies
    1. không sad đâu :))) chỉ là chuyện hàng ngày thôi :D chia tay rồi sao còn truyện để kể nữa! :v

      Delete
    2. chuyện hàng ngày thì up hàng ngày mình đọc với <3 đọc truyện nhẹ nhàng như này thích qá :x

      Delete
    3. cám ơn đã khen nhá! Nhưng mình k dễ bị dụ đâu!!! :v làm sao mà up hàng ngày được! =))))))

      Delete
  3. Ui con bé háu ăn và cứng đầu. Không post hàng ngày thì post hàng tuần cũng có sao chứ. Làm tội hóng

    ReplyDelete
    Replies
    1. dạ dạ chắc là trong hôm nay thôi ạ :))))

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)