Fanfic: Dòng thời gian (Extra: yaoi)




Extra: Đêm 25
(warning: yaoi)

Nhận được điện thoại của Hara, tôi hốt hoảng lao tới bệnh viện. Kiwang- tay bó bột đang buồn thảm ngồi ở ngoài, Hara ngồi cạnh cậu, mắt đỏ hoe,

“Oppa…”- Hara mếu máo- “Seung Hyun đang trong phòng!”

Con bé chỉ vào phòng bệnh trước mặt, toi thấy tai mình như ù đi, một khối đá đè nặng lên tim, cảm giác trái tim sẽ không thể đập được nữa…từng bước, từng bước nặng nề tiến đến phòng bệnh, đẩy cửa bước vào, tim tôi hẫng một nhịp: trên giường bệnh là Seung Hyun của tôi đây mà, cậu nằm im…đầu băng bó…Tôi không nén nổi nước mắt mình, tiến đến bên cậu:

“Huynie…Huynie ah…”- Tôi cứ thế gục xuống bên cạnh, khóc nức nở…”Em mà có mệnh hệ gì…sao em đã nói sẽ đến với anh…em thế này thì làm sao…”

“Đùa! Có để yên cho người ta ngủ không???”

…Tôi nghe nhầm chăng? Seung Hyun cựa mình cáu gắt, cậu tỉnh rồi sao?

“Seung Hyun!!!”- tôi la lên, cậu giật mình mở mắt, rồi cũng ngạc nhiên không kém

“Ji Yong…Ji Yong? Em làm gì ở đây?”

“Còn làm gì? Em lo cho anh chết được!”- nước mắt tôi lại giàn giụa

“Anh có làm sao đâu? Bầm tím tí chút!”- Seung Hyun cười

“Cái gì mà bầm tìm tí chút? Anh nhìn xem đầu anh bị chấn thương này!!!”

“Hả?”- Seung Hyun ngạc nhiên sờ lên đầu mình- “Quái??? Đâu ra thế này? Anh có bị thương ở đây đâu?”

Sau khi tháo băng ra, tôi và Seung Hyun mới biết đó là trò lừa của Hara, con bé thật rỗi hơi làm sao, làm người ta lo chết được!!!

***
“Anh khoẻ rồi mà, để anh tự làm!”- Seung Hyun với tay lấy cốc nước, cậu thật sự chỉ bị bầm tím ở rất- nhiều- nơi và mất sức, nên bị ngất, ngoài ra không có gì quá nghiêm trọng. Không ngờ bang hội của cậu được trợ giúp của phía trên, nên đã lấy lại được địa bàn.

“Cứ để em lo, anh nằm đấy đi!”

“Ji Yong này…”- Seung Hyun kéo tôi ngồi xuống-“ mọi chuyện kết thúc rồi!”

“Uh!”- tôi cười.

“Từ nay, tương lại của anh sẽ là em đấy!”

“Đừng lo!”- tôi ghé sát mặt cậu-“Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh đâu mà!”

“Uh…đêm nay…”- Seung Hyun kéo tôi xuống giường

“Seung Hyun ah…”- tôi bối rối-“đang ở bệnh viện đấy…”

“Phòng riêng mà?”

Và không để tôi nói hết, cậu bắt đầu hôn tôi, cởi dần quần áo của cả hai, dần dần, cậu chuyển dần những nụ hôn xuống vai, gáy, dừng lại nơi hai nhũ hoa của tôi.

“Seung Hyun…Seung Hyun ah…”- tôi không thể hoàn thành câu nói, đầu óc lẫn lộn không có suy nghĩ nào hình thành trọn vẹn cả. Hai bàn tay chỉ biết ôm siết chặt lấy tấm lưng trần của cậu. Trong khi cậu bắt đầu cởi thắt lưng của tôi, tôi cũng lần tay trên tấm lưng trần của cậu xuống dưới, vào trong chiếc quần chun của bệnh viện, nhưng chẳng cần lột chiếc quần ra khỏi người tôi, Seung Hyun đã nắn bóp lấy cặp mông tôi, không chuẩn bị trước, tôi luống cuống cho ta ra khỏi người cậu và nhấc hông lên- đẩy người dưới dậy, muốn gạt đôi tay hư hỏng của cậu ra, nhưng tất cả những gì hành động đó làm được là khiến Seung Hyun mất kiểm soát hơn, cậu ấn người tôi xuống rồi ngồi dậy, đẩy hai chân tôi ra phía trước và lột phăng chiếc quần jean và quần lót. Tôi chưa kịp ngồi dậy thì Seung Hyun đã ấn người tôi xuống với nụ hôn nồng nhiệt hơn, tôi sục sạo vào mớ tóc rối của cậu, nhận ra Seung Hyun cũng đã cởi nốt chiếc quần bệnh viện trên người. Cơ thể chúng tôi áp sát vào nhau, cậu bắt đầu ấn thật chặt vào hông tôi, tạo thành nhịp điệu, chà xát cho sự cương cứng của cả 2. Tôi sắp không chịu được nữa, cậu siết chặt tôi trong tay, và tôi lên đến đỉnh, ra hết trên tay cậu, “Ah…”, nằm xuống giường, tôi biết, cậu vẫn chưa ra, Seung Hyun cúi xuống hôn tôi, hổn hển nói:

“Anh…liệu…”

Tôi gật đầu, hai tay bám lấy cổ cậu, lớp không khí nóng tạo thành màn sương mờ ảo, chỉ có tiếng tôi và cậu. Seung Hyun khẽ tách hai chân tôi ra, từ từ đi vào

“Ah…!”- đau, thật sự rất đau, Seung Hyun ngừng ngay lại

“Đau sao?”

“Không…không sao…”, tôi không muốn cậu dừng lại- “cứ tiếp đi!”

Thay vì thúc vào từng đợt, cậu lại nhẹ nhàng đưa đẩy, từng hooig ,từng hồi để không làm tôi đau.

“Không sao đâu…nhanh lên đi…”- tôi giục

“Em không đau chứ?”

“Em chịu được!”

Và cậu bắt đầu tăng tốc, từng cú đi sâu vào trong người tôi

“Ah…”- đó thật sự là cực điểm, trước mắt tôi chỉ là một mảng trắng,Seung Hyun cũng bắn vào bên trong tôi.

“Anh yêu em!”- cậu khẽ nói và nằm xuống bên cạnh, khẽ ôm lấy tôi. Tôi không nói gì, chỉ biết nhắm mắt bên cạnh cậu, tận hưởng từng khoảnh khắc yên bình…
(Cho đến sang hôm sau, sự yên bình đã giảm đi 1 nửa khi cô y tá chất vấn tại sao lưng Seung Hyun lại xuất hiện thêm mấy vết móng tay và hỏi han loạn xạ lên! :D)

The end!
Cám ơn các reader đã đọc cái fic dài dòng lê thê này đến phút cuối cùng nhé! :D

Comments

  1. Bây giờ đọc lại nên em cmt cho c nè. Chứ thiệt tình lần đầu e đọc Riyong , hay thì hay thật nhưng em kiểu chưa chấp nhận dc ấy =)))). Kiểu lúc nào cục cưng của mình cũng là người dc bảo bọc nên tự nhiên giờ đi bảo bọc người khác em không quen =))
    Qua một thời gian em đã bất chấp =))

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)