[Fanfic GRi] Life- chap 1



Chương 1

Trong quầy bar trên tầng thượng khách sạn Caesars Planet, nơi ồn ào nhất là ở cái bàn được gồm 4 người đang chơi bài. Trên bàn bày la liệt đủ thứ: bìa album nhạc của Justin Timberlake, tiền, thẻ vàng tín dụng và 3 hộp Chocopie. Bốn người họ đang đánh bài. Nhìn quần áo và cách ăn mặc của họ thì trong đó, 3 người trông giàu có và lớn tuổi hơn hẳn anh chàng bảnh trai còn lại. Cậu ta chỉ mặc quần bò áo phông có thương hiệu, nhưng vẻ mặt thì khác hẳn 3 người kia. Cậu cười rất tươi với cái nhếch mép vô cùng điển trai khi nhìn vào quân bài trong tay mình. Những người còn lại thì vừa căng thẳng, vừa tức tối ra mặt

“V.I! Ra đi!”- Da đen bên trái giục cậu

“Anh chắc chứ?”- Cậu cười hỏi lại- “Từ nãy đến giờ là anh thua tôi gần 3 chiếc Ford Focus rồi đấy!”

“Chả là gì cả!”- Tóc xoăn đối diện nói - “Điều tôi tức nhất là với tất cả những thứ cậu thắng được, cái đĩa nhạc Justin lại là cái cậu muốn nhất!”

“Tại các anh cứ bắt tôi chơi đấy chứ?”

“Chơi cho đến khi nào thắng được cậu thì thôi!”- Bụng phệ bên phải nói

“Được rồi, nốt ván này thôi nhé!”- Cậu vừa nói xong liền hạ bài. Ván thứ 6 mọi người bị hạ. Các khách hàng bàn khác nhìn cậu đầy thích thú, các cô gái rỉ tai nhau tên cậu và nói thêm gì đó, rồi cùng cười khúc khích.

“Đói quá!”- cậu với tay lấy hộp Chocopie định ăn nhưng Tóc xoăn ngăn cậu lại

“Đã xong đâu? Tiếp nào!”

“Thôi cho tôi xin! Mệt lắm rồi! Tôi có làm gì đâu mà suốt ngày đấu với tôi thế?”

“Chính bởi cậu không phải tay chuyên nghiệp mà sao trận nào cũng thắng?”- Bụng phệ tức giận đập bàn

“Nếu muốn thắng sao không bảo tôi trước? Vì mấy người lấy trộm đĩa nhạc của tôi thì tất nhiên tôi phải thắng để lấy lại rồi!”

“V.I!!!!!!!”

Một giọng hét vang lên từ phía sau nạt lại tất cả, mọi người quay ra phía cửa: một ông béo khác mặc áo sơ mi hồng xắn lên khủy tay, để lộ 2 bắp tay xăm trổ đầy hầm hố. Ông ta nhìn cậu bằng con mắt đầy thù hận

“Mày dám hẹn hò với vợ tao!!!”
.
.
.
.
.

“Ai cơ?”- cậu nghiêng đầu

“Anna Robbert!!! Hôm nay tao phải tính sổ với mày!”

“À thế thì ông nhầm rồi!”- cậu cười rồi liếc về phía Tóc xoăn- “Đây mới là nhân tình của phu nhân nhà ông!”

Tóc xoăn toát mồ hôi hột, anh lấy 2 tay ướt đẫm mồ hôi chùi vào quần, nuốt nước bọt cái "ực"

“Không thể nào…?”- ông áo hồng nhìn cả 4 người bọn họ- “Người ta đồn ầm lên là mày đang hẹn hò với một phu nhân họ Robbert?”

“Ah…người đó của tôi thì tên là Joanna Robert cơ!”- cậu phẩy tay- “Nhưng mà cũng xong từ hôm qua rồi!”

Ông béo nghe xong, mặt càng nổi gân đỏ trên trán, ông ta gầm ra từng chữ

“ĐÓ.LÀ.CON.GÁI.TAO!!!”

Nói rồi ông vơ lấy cái ghế bên cạnh ném về phía cậu. Khách hàng đồng loạt đứng lên la hét bỏ chạy. Bụng phệ hét

“Thẻ tín dụng thẻ tín dụng của tôi!!!”

“Xe của tôi tiền của tôi!!!”- Da đen cũng vơ vội trên bàn trước khi chạy

“Tôi….Chạy luôn đây!!!”- Tóc xoăn vứt bỏ mấy hộp bánh chocopie lại mà chuồn trước, chì còn tiếng V.I vang lên phía sau

“Justin của tôi Justin của tôi!!!”

Vơ vét xong cả lũ cùng chạy ra hành lang, Bụng phệ hét

“Sao không lần nào được yên ổn với cậu vậy?”

“Lần này Tóc xoăn cũng gây rối nhé!!!”- cậu đáp trả

“Ở đấy mà cãi nhau? GD đâu? GD đâu? Gọi anh ta tới đây ngay!”- Tóc xoăn cuống lên

“Điên ah mà gọi?”- V.I hét lại- “Anh ta đang ngủ! Gọi anh ta dậy để chết ah?”

“Anh ta là quản lý kiêm vệ sỹ của cậu! Không gọi anh ta thì chúng ta còn chạy đến bao giờ?”

Cả 4 cùng quay đầu lại nhìn: Con sư tử điên áo hồng kia giờ còn quơ thêm cái đèn xấu số nào đó làm vũ khí để đuổi theo, cả bọn ngao ngán chạy tiếp

“Tôi mà cần anh ta bảo vệ sao?”- cậu nói- “Tôi thừa sức hạ ông ta!”

“Vậy làm ngay đi?”- Da đen giục

“Nhưng lần này mình là người có lỗi! Không thể ra tay được!”- cậu lắc đầu

“Việc này mà để Dre biết là không xong đâu!”

“Làm sao mà biết được?”- Cậu nhếch mép- “Ông ấy đi Anh từ sáng rồi! Chia nhau ra mà trốn thôi!!!”

Vừa nói dứt lời, cả 4 người lập tức chia ra 4 hướng mà chạy. Ra chỗ an toàn đông người, cậu vừa đi vừa thở lấy lại hơi. Lão già chết tiệt…về nhà mà quản vợ quản con chứ? Sao lại đi đuổi cậu thế này? Vừa đi vừa nghĩ, cậu bị chặn đường bởi một bàn tay trắng nõn thon dài đang đặt lên vai cậu. Cậu ngẩng lên: một khuôn mặt lạ hoắc?

“V.I!”- giọng nói ngọt ngào mang hơi whiski phả vào tai cậu- “Em nghe nói Dre đã cấm anh xuất hiện ở casino rồi?”

“À… Ngượng thật đấy!”- Cậu cười- “Ông ấy đã thông báo với các vị là không cho tôi vào đây sao? Đừng lo tôi không chơi đâu!”

“Em không phải nhân viên của sòng bài!”- cô gái mỉm cười áp sát cậu. Mùi hương nhẹ nhàng thanh thoát toát ra từ bờ vai trắng gầy cùng xương đòn quyến rũ. Cậu liếc xuống nhìn bộ váy cô đang mặc: váy đen lệch vai ôm bó sát đến đầu gối. Rất đẹp. Và khi cậu đang định mơn trớn xương đòn gợi cảm kia thì cũng đúng lúc nhận ra rằng: nếu không nhanh chân chạy đi thì con sư tử hồng kia sẽ chẳng cho cậu còn lại tí xương vụn nào.

“Nếu có thể,”-dù phải bỏ đi cũng không được khiến phụ nữ buồn- “anh muốn được ở bên em lâu hơn! Nhưng xin lỗi nhé! Tình thế bắt buộc!”- cậu nháy mắt với cô gái rồi nhanh chóng chuồn khỏi. Ngó nghiêng không biết tìm nơi nào để trốn, cậu nhận ra một căn phòng vừa mở và chưa kịp đóng. Nhanh chân bước vào, cậu không ngờ đây lại là phòng thay đồ nữ. Sư tử hồng lại chạy đến ngay sát nút. Đã chẳng còn cách nào, cậu vén rèm thay đồ một phòng chui vào đại.

“Ối?”- một phụ nữ trung niên đang thay đồ trong phòng, bà vừa mặc một chiếc váy vào và chưa kịp kéo khóa lên. Cậu nhanh chóng lấy tay bịt miệng bà ra dấu: suỵt. Vị phu nhân- hồi hộp hơn sợ hãi- mở to mắt nhìn cậu.

“Phu nhân kính mến,”- cậu nhìn thật sâu vào mắt bà mà thì thầm- “cuộc đời trớ trêu làm sao xô đẩy tôi đến một cuộc phiêu lưu tôi không hề mong muốn! Và trong cuộc phiêu lưu đó, tôi thấy thật có lỗi làm sao khi lại gặp bà trong tình cảnh này!”, nhìn vào tấm gương thay đồ phía sau phu nhân, cậu đưa tay từ từ kéo khóa váy cho bà- “Chỉ phút chốc nữa thôi bà sẽ không phải nhìn thấy tôi nữa! Cuộc gặp gỡ định mệnh của chúng ta, nếu bà không thấy tức giận thì hãy cho kẻ đáng thương này được nói lời cám ơn......!”

Cậu vừa kéo khóa lên cũng thả tay bịt miệng phu nhân ra, bà như vừa tỉnh giấc sau cơn thôi miên, giật mình nhìn cậu, cậu cúi đầu cười

“Và, tạm biệt!”

“Khoan!”- bà níu tay cậu khi cậu vừa quay người định ra ngoài. Cậu to mắt nhìn lại bà.

“Nếu là cám ơn…”- bà thẽ thọt- “Em muốn được cám ơn bằng một nụ hôn?”

Cậu ngẩn người nhìn phu nhân đang đỏ mặt, “em” á??? "Hôn"??? Bà ý cũng phải hơn cậu 6 tuổi là ít!!! Thôi thì…cũng chỉ là hôn thôi mà. Cậu mỉm cười đưa tay lên giữ lấy cằm bà

“Rất hân hạnh, phu nhân của tôi…”

Nhưng vừa cúi xuống chu mỏ ra, cậu đã bị một ai đó kéo ra khỏi phòng thay đồ, phu nhân mở mắt ra cũng chả thấy bóng dáng cậu đâu nữa.

“Cậu giỏi lắm! Sinh viên khoa văn, ca sỹ, nhà văn nổi tiếng! Vốn liếng từ vựng của cậu chỉ dùng để cua gái thôi ah?”

Giọng nói mà cậu không muốn nghe nhất cuối cùng cũng xuất hiện, cứ vừa đi vừa lôi cậu theo như thế, không thèm nhìn mặt

“Bảo tôi đi ngủ để cậu giở trò tán tỉnh phụ nữ hả?”

“Ji Yong ah…”- cậu mếu giọng, với anh ta thì chỉ có làm nũng là qua thôi- “Tôi bị oan mà...”

“Oan? Hừ! Cậu vừa định hôn cả bà cô trong phòng thay đồ đó! Cái gì mà ‘phu nhân của tôi’? ‘ Rất lấy làm vinh hạnh?’ Bạ ai cậu cũng hôn thế được sao Seung Hyun?”

“Anh nhớ cô bé tóc vàng mặt tàn nhang hôm qua đong đưa tôi không? Anh đã giúp tôi đuổi khéo cô bé về! Hôm nay bố cô ta đến hỏi, tôi bảo chuyện đã xong từ hôm qua, ông ta lại cầm ghế ném tôi? Tôi cả ngày chả gặp gỡ phụ nữ, chỉ có đánh bài với bọn Tóc Xoăn và Bụng phệ! Không tin anh hỏi mà xem!!!”

“Không cần biết! Cậu vừa định hôn người kia…”

“Đó là vì cảm ơn bà ấy đã cho tôi trú nhờ thôi! Tôi bị con sư tử đó đuổi sát nút…mà ông ta đâu?”

Ji yong không nói gì, cậu tự hiểu là anh đã “xử đẹp” ông rồi. Giờ người sắp bị xử đẹp tiếp là cậu!!!

***

Trong quán cafe của khách sạn, một góc riêng đã bị làm ầm lên bởi giọng của một anh chàng bảnh trai không kém nhân vật chính: da trắng hồng mịn màng, tóc màu cam cắt ngắn gọn có hơi bù xù do vừa ngủ dậy đã phải vội vàng đi "đóng phim hành động". Nhưng khuôn mặt trẻ măng cùng với bộ quần áo hợp mốt hoàn toàn trái ngươc với hình ảnh "ông bố bất đắc dĩ" hiện nay của anh. Vừa đứng chống nạnh vừa trừng mắt nói liên hồi:

“Tôi biết là tôi không có quyền nói mọi người!”- Ji Yong thuyết giáo cả lũ- “Tôi chỉ được thuê làm quản lý của V.I thôi, mọi người là thành viên trong ban nhạc của cậu ấy, tôi không có quyền nói! Nhưng mọi người làm ơn để tôi quản cậu ấy dễ hơn 1 chút được không?”

Không chỉ Seung Hyun mà cả 3 người kia cũng bị mắng. Nhìn 4 người họ trông đáng thương hơn bao giờ hết.

“V.I đến đây nhiều lần rồi mà sao giờ mới có quản lý?”- một cô phục vụ lễ tân khách sạn hỏi

“Cậu ta á? Không ai quản lý được! Ngay cả Dre nhiều lúc cũng không nói được cậu ta! Chuyện hát hò thì cậu ta nghe theo, nhưng ví dụ như chuyện hẹn hò, chuyện ăn uống, trang phục, lời nói…Cậu ta không nghe ai hết! Chuyên môn nói thẳng chọc giận người khác! Ăn uống thì toàn thích đồ ngọt, quần áo thì quá đơn giản! Dù sao cũng là học trò nổi tiếng của Dre…”- cô bạn cũng gác tay nhìn 5 người từ xa

“Nghe nói đây là người đầu tiên quản được cậu ta đấy!”- anh bạn từ phía sau đi đến tám chuyện- “Cũng là người Hàn! Mới được tuyển cách đây 1 tuần, từ sau chương trình âm nhạc bên Hàn mà Dre tổ chức!”

“Nhìn cậu ấy bị mắng thương quá…”

Seung Hyun cứ cúi đầu, vò đầu gãi tai mãi. Cậu không thể chịu nổi khi bị nghe mắng, nhưng vì toàn là mắng đúng…cậu không thể cãi được!

“Nhưng mà anh chàng quản lý này chưa gặp người đó, đúng không?”- anh bạn nhân viên hỏi 2 cô bạn

“Người đó…Cô gái của V.I?”

“V.I mà ở Mỹ thì cô ta sẽ đến thôi, kìa vừa nhắc đã thấy!”

“Các cậu đã nghe đủ chưa?”- Ji Yong thở dốc sau khi mắng một trận

“Đủ đủ..đủ lắm rồi!!!”

“Bố!!!”

Một giọng nói trong trẻo cất lên, nhân viên khách sạn không còn quá lạ lẫm nữa. Một bé gái tóc dài xoăn màu nâu vàng óng ánh, da trắng xinh như thiên thần chạy đến chỗ Seung Hyun. Đôi mắt cô bé…có phải đen quá không?

“Bố?”- Ji Yong ngã ngửa nhìn cô bé sà vào lòng cậu

“Không phải! Nó chỉ là đứa bé tôi nhận nuôi thôi!”- cậu ôm cô bé vào lòng và xoa đầu

“Chắc 1 tuần anh vẫn chưa có đầy đủ thông tin về cậu ấy?”- Da đen nói với Ji Yong- “Đó là Kate, cô bé này bị mắc bệnh tim, không có ai đứng ra làm người thân, V.I đã chi tiền chữa trị và để cô bé tìm gia đình mới! Nhưng sau khi chữa trị xong, cô bé nhất quyết không muốn nhận làm con nuôi của ai mà chỉ muốn ở bên V.I, thậm chí còn bỏ ăn! Lúc đầu V.I đã mặc kệ, nhưng sau khi đến nói chuyện riêng với cô bé! Cậu ta lại đưa cô bé đi theo! Dù cô bé gọi cậu ta là bố nhưng cậu ta không bao giờ gọi cô là con! Nói con bé là con cậu ấy cũng không phải...nên toàn gọi là cô gái của V.I”

Cái gì mà "cô gái của V.I?"- Ji Yong bĩu môi trong lòng- cậu đang nuôi con bé cho lớn lên rồi cưới đấy hả? Nếu không định làm bố nó thì nhận nuôi làm gì? Mới 20 tuổi đầu mà đã...cả cuộc đời cậu ta chắc chỉ toàn dính lấy phụ nữ thôi!!!

“Không phải tôi không có thông tin!”- Ji Yong nói- “Mà là Dre không cho tôi thông tin nào! Ông ấy bảo tôi hãy tự tìm hiểu về con người cậu ấy bằng việc tiếp xúc với cậu, không phải qua thông tin giấy tờ!”

“Ai đây bố?”- Kate chỉ về phía GD

“Chú G Dragon! Con gọi là GD cũng được!”

“Chú ấy làm gì ở đây thế?”

“Uhm…trên danh nghĩa là quản lý của ta, nhưng thực ra là ca sỹ thực tập của Dre!”

Nói rồi cậu nhìn thẳng vào mắt anh. Ji Yong giật mình, ngỡ ngàng nhìn cậu: bí mật này…không lẽ ngay từ đầu cậu đã biết?

“Ngạc nhiên thế sao?”- cậu cười và nói bằng tiếng Hàn, Kate và 3 người kia không hiểu cậu đang nói gì- “Chúng ta gặp nhau ở chương trình tìm kiếm tài năng ca hát và nhảy! Anh là thí sinh thi hát, sau khi thi tự dưng lại đến gặp Dre nói là muốn làm quản lý cho tôi! Sao lại có chuyện như thế được? Phần thi của anh rất tốt, rất ấn tượng, sao lại từ bỏ?”

Ji Yong im lặng nhìn cậu, Kate kéo áo cậu

“Bố nói tiếng anh đi chứ?”

“Tôi nói ra xem đúng không nhé? Anh nhận ra rằng thi hát ở Hàn cũng chưa chắc được giải nhất cuộc thi, tiền đồ còn rất chông chênh! Nếu cùng tôi sang Mỹ, tiếp xúc với các ông bầu, nghệ sỹ nổi tiếng, sau này nhất định cũng sẽ thành danh! Mơ ước của anh to hơn thế phải không?”

“Nếu cậu đã biết…tại sao?”- Ji Yong khẽ hỏi

“Tôi, không hề có ý định trở thành ca sỹ! Ai cũng biết!"- cậu nhún vai -"Tôi có thể hát, nhảy! chỉ để cho vui! Vì tôi thích được giải trí và giúp mọi người vui vẻ! Còn điều tôi đam mê, là trở thành nhà văn! Ban nhạc này, cả nghệ sỹ mới cho Dre. Sẽ thuộc về anh!”- Seung Hyun mỉm cười- “Chỉ là, cần anh luyện tập thêm trước khi được đào tạo chính thức thôi! Thay vì phí thời giờ quản lý tôi! Anh nên luyện tập đi thì hơn!”

“Sao bây giờ cậu mới nói cho tôi biết?”- Ji Yong tức giận, anh cảm giác bị cậu dắt mũi

“1 tuần nghỉ ngơi qua rồi! Sau 4 tháng nữa Dre sẽ từ Anh về, và làm việc với anh! Tôi nói cho anh bây giờ để từ mai anh bắt đầu lên kế hoạch cho mình đi! Khỏi quan tâm tôi! Tôi tốt thế còn gì? Không cám ơn thì thôi!”

Nói rồi cậu đứng lên, nắm tay Kate bước đi

“Đi ngủ thôi! Con mệt chưa? Chúng ta đi ngủ…”- cậu đang đi thì bị Ji Yong giữ tay lại

“Cậu tưởng nói thế là xong hả?”- Ji Yong nhếch mép- “Tôi chưa từng nghe Dre nói về việc chọn tôi làm ca sỹ thực tập gì hết! Định chơi tôi hả?”

“Hả?”- Seung Hyun nuốt nước bọt, tên Ji Yong này…đúng là không dễ xơi…

“Không phải cậu chưa từng có quản lý, mà họ chỉ là quản lý của cậu trong 1 ngày thôi! Cậu dùng cách gì để đuổi họ vậy? Bảo họ là thực tập sinh? Tính đến giờ phải hơn 20 người rồi nhỉ?”- Ji Yong cười, tính lừa anh sao? Cậu còn non lắm! Tưởng anh là loại háo danh ngu ngốc đến nỗi vừa bị dẫm vào đuôi 1 cái là co giò chạy ah? Đã theo cậu sang Mỹ rồi, đừng hòng rũ được anh đây!!!

“Anh không tin tôi sao?”- Seung Hyun nuốt nước miếng, khỉ thật! Diễn viên, ca sỹ, nhà tạo mẫu...cậu chỉ cần nói 1 câu hay đưa 1 số điện thoại là xong...Đằng này...-"Không thì gọi cho Dre mà hỏi xem? Tôi đảm bảo ông ấy định nhận anh làm ca sỹ đấy! Tôi có số này..."

"Khỏi! Ngày nào tôi chả thông báo tình hình của cậu cho ông ấy .bằng.điện.thoại.!!!"- Ji Yong cười

"Vậy...anh...không có ý định tha cho tôi nhỉ?"- Seung Hyun ngán ngẩm thở dài

“Mơ đi!”- Ji Yong cúi sát mặt cậu- “Tha cho cậu á? Đừng hòng!”

Comments

  1. OMG! trong nè seungri đúng là 1 tên don joan chính hiệu, lại còn cáo già ma lanh nữa chứ, nhưng có vẻ là ko lại đc vs GD rùi. hehe. rất vui vì au đã comeback bằng một sp mới rất hấp dẫn :)) VÂN

    ReplyDelete
  2. ^^ tớ còn type sai nhiều lỗi quá với cả sửa thêm vài chi tiết! Sợ mọi người đọc sẽ không hiểu đoạn cuối! :) Nguyên do Gd trở thành quản lý của Ri thì tớ định để flash back chap sau! thanks vì đã comment nhé!^^

    ReplyDelete
  3. truyện này có vẻ thú vị nha, ủng hộ Au hết mình, sớm ra chap mới nhá ^^
    p/s: người bỏ " không đề " rồi à, đau lòng-ing T.T
    _Judy_

    ReplyDelete
  4. tớ vân lưu lại trong máy...vừa muốn sửa vừa muốn viết lại...chủ yếu là vẫn lười! :)) nhưng cũng khó bỏ lắm, chỉ là k post lên thôi! =]]]]]]]]]

    ReplyDelete
  5. Au iu dấu đừng lười mà <3, mình sẽ chờ ngày nó comeback T.T
    _Judy_

    ReplyDelete
  6. đào mộ, aha ha. đào mộ lần thưs n :))) thật tình tui muốn like với cmt hết tất cả fic bạn 1 lần, spam cho sướng tay nhưng mà đọc 1 hồi toàn bị cuốn theo fic nên quên mất :)))

    ReplyDelete
    Replies
    1. comt đi comt đi :))) comt nhiều nhiều vaofoooo :3

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)