Life- chap 7



Chap 7

“Đúng là trẻ con!”- Kate ngồi ở bàn khách học bài nói khi thấy 2 người trở về. Ướt như chuột. Ông Lupitt đã dạy xong.

Mỗi người một phòng tắm tầng 1 và tầng 2. Khi Ji Yong tắm xong thì Seung Hyun vẫn chưa xong, anh vừa lau tóc vừa ra chỗ Kate ngồi học, cô bé ngồi bật băng cát- xét kiểu cũ, nghe được một đoạn lại ghi vào vở, đoạn băng này là câu chuyện ông Lupitt kể:

“Ông đã ở lại muộn mỗi tối để nghe mọi người tập nhạc, bác chủ cửa hàng bảo ông cứ về đi, dù sao thì những học sinh đó vẫn chưa chơi đúng, nghe vẫn chưa hay! Nhưng ông một mực muốn ở lại nghe! Ông thực sự muốn nghe những âm thanh đó! Không phải là những bản nhạc, mà là tiếng đàn…là âm thanh của violon!”

Kate dừng đoạn băng lại rồi viết hí hoáy vào vở. Anh thật không hiểu đây là cách dạy gì nữa. Đúng lúc đó thì cậu đi xuống, tóc vẫn ướt, Ji Yong đang định bảo hôm nay ra hàng ăn thì cậu đã hỏi

“Xong hết chưa Kate?”

“Rồi ạ!”- Kate cũng gấp quyển sổ lại

Anh đang định nói là cô bé chưa viết xong thì từ phía sau, cậu đã bịt mắt anh

“Cậu làm trò gì thế?”- dù tim đang đập nhanh đến mấy anh cũng cố lên giả giọng đề phòng hỏi

“Ah đi đi ra đây thì biết!”- vẫn giữ tay che mắt anh, cậu lôi anh đi sang trái, khu bếp thì phải? Không lẽ…

“Tada!!!!!”- cả Kate lẫn Seung Hyun đều kêu lên, Ji Yong mở mắt ra nhìn: trên bàn là bánh sinh nhật đã được thắp sẵn nến

“Happy birthday to you ~~~…!”- Kate với Seung Hyun nghêu ngao vừa hát vừa vỗ tay. Anh ngỡ ngàng không nói được lời nào…làm sao cậu biết? còn chuẩn bị cả bánh sinh nhật nữa?

“Sao 2 người….”

“Mau ước đi ước đi!!!”- cả cậu lẫn Kate đều vội vã giục

“…”- anh nhìn 2 người một lúc rồi nhắm mắt ước, sau đó thổi Phù

“Hoan hô!!!”- cậu và Kate vỗ tay ầm ĩ

“Sao 2 người biết sinh nhật tôi?”- anh hỏi

“Chả lẽ người cùng nhà sinh nhật ngày nào cũng không biết?”- cậu nói- “thế là không được!”

“Đó là lý do cậu hỏi tôi có định ở đây lâu dài không? Thế nếu tôi bảo là sau 4 tháng sẽ đi thì sao?”- anh tò mò

“Sao đâu? Coi như là để tạo kỉ niệm, sau này anh đi cũng đỡ phải làm tiệc chia tay!”- cậu cười nói cho câu xanh rờn

“Cậu…”

“Bố hay chú cắt bánh đây?”- Kate giơ giơ con dao lên

“Của chú ý!”- cậu nói luôn

“Thế nhưng mà 2 người mua bánh bao giờ?”- anh hỏi, hôm qua anh vẫn chưa nhìn thấy bánh?

“Lúc nãy ông Lupitt dẫn cháu đi mua!”- Kate toe toét

“Sao….”- anh ấp úng nửa muốn hỏi nửa không, quay sang nhìn cậu mặt vẫn tỉnh bơ, anh cũng tỉnh bơ hỏi- “nếu tôi không đi dạo cùng cậu thì sao?”

“Thì tôi sẽ đi mua bánh!”

“Nhưng khi tôi nói là đi cùng cậu thì cậu cũng đâu có nói gì với Kate? Sau đó cũng đâu có gọi điện thoại?”

Đến lúc này thì cậu không nói gì, chỉ im lặng ăn bánh, được nửa cái, cậu thủng thẳng

“Tôi bảo Kate là sẽ dụ anh ra ngoài rồi con bé đi mua! Nếu anh không đi thì tôi đi mua luôn!”

“…..Cậu nói bâng quơ thế mà nghĩ tôi sẽ đi cùng cậu?”

“Chả phải anh đã đi cùng đấy thôi?”

“Nhỡ tôi không đi thì sao?”

“Đằng nào anh chả đi rồi?”

Lần này thì anh không nói được gì nữa, ngồi ăn nốt bánh. Lần đầu tiên sinh nhật anh không ở cùng gia đình. Thật ra anh đã nghĩ năm nay mình không có sinh nhật nên cũng không nghĩ đến. Chỉ là cậu và Kate lại bí mật tổ chức cho anh thế này…cảm giác xúc động kì lạ. Vừa hạnh phúc, vừa biết ơn, nhưng vẫn có chút tủi thân nữa?

“Sao thế?”- cậu hỏi-“ đừng nói là anh xúc động đến phát khóc nhé?”

“Điên ah?”- anh cười, suýt nữa thì thế thật.

***

Hôm sau, giáo viên dạy toán của Kate đến, lần này là 1 cô giáo trẻ. Cô gái khoảng 19 tuổi, đang là sinh viên cùng trường với cậu. Mái tóc vàng óng kiểu Mỹ, trang điểm hơi đậm và ăn mặc kiểu rocker, quần áo da đen bóng bó sát. Khi Ji Yong mở cửa, cô gái vẫn đang nhắn tin và nhai kẹo cao su. Cho đến khi buổi học kết thúc, hình như cô ta vẫn không nhổ ra?

“Xin chào, tôi là G Dragon, quản lý của V.I”- anh chìa tay ra, cô gái vừa trợn mắt vừa bắt tay anh

“Ồ? Tay đó mà cũng có quản lý á?”

Tay đó?- anh ngạc nhiên nhìn cô, hiếm có phụ nữ nào lại gọi cậu như thế

“À vâng…thế cô Misa, cô uống gì để tôi đi pha?”- anh quay người đi về phía bếp

“Ah có bia không?”- Misa đóng cửa đi vào

“Hả?”- anh há mồm nhìn cô, bia vào giờ này sao?

“Chú cứ lấy cho cô ý chai nước khoáng ạ!”- Kate nói hộ

“Cô không uống hết cả 1 chai đâu!”- Misa đến chỗ Kate ngồi

“Thực ra là vì son môi cô dính vào cốc khó chùi lắm!”- Kate thản nhiên nói, rồi thấy Misa đang trợn mắt nhìn, cô bé nhún vai- “bố cháu bảo thế!”

“À…cái tay đó!”- Misa thổi bóng cao su, “bụp”- “thôi giở vở ra đi nào!”

“Nước đây!”- anh đặt cốc nước xuống bàn cho cô

“Ồ không sợ son môi tôi dây bẩn sao?”- cô cười

“Tôi rửa chứ không phải cậu ta nên cô đừng lo!”- anh cười lại

“Thế thì sẵn tiện cho tôi mượn gạt tàn nhé?”- nói rồi cô lúi húi móc túi xách, chắc định lấy thuốc lá

“Ah uhm….Không hút thuốc trước mặt trẻ con!”- anh nói

“Uhm ok!”- Misa nhún vai

Kate nhìn anh cười khó hiểu, cứ như là con bé chưa thấy anh hút thuốc bao giờ? Nhưng Ji Yong chỉ khẽ nháy mắt với nó rồi quay đi. Tuy nhiên, Misa dạy học bài bản hơn ông Lupitt nhiều. Cô kiểm tra bài tập rồi giở sách ra, dạy học cho Kate. Thấy vậy anh cũng lên tầng trên.

Bọn Tóc Xoăn, Bụng Phệ thông báo sẽ đến Paris nhưng không nói ngày nào, anh còn đang lo không biết họ sẽ ngủ ở đâu? Không lẽ lại nằm lăn ra sàn như trước?

“Không cần lo, họ sẽ ngủ chỗ khác!”- cậu nói, tay vẫn gõ gõ trên bàn phím

“Vậy chúng ta sẽ đến chỗ họ?”- anh hỏi

“Họ sẽ đến đây chơi, ăn, làm gì thì tùy, nhưng ngủ chỗ khác!”

“Thuê khách sạn hả?”

“…Một căn hộ khác của tôi!”- giọng cậu có phần ngập ngừng

“Còn 1 căn khác nữa?”- anh trố mắt- “Ở đâu?”

“Vùng trung tâm!”

“Chỗ nào chứ?”

“Ờ thì…khi nào đến anh sẽ biết!”

***

“Cậu thường làm gì trong ngày?”- ông Lupitt hỏi khi nhận tách trà từ tay anh. Buổi học đã kết thúc nhưng trời đột nhiên đổ mưa to, dạo này trời hay mưa, trời tiết cũng mát mẻ hơn. Sắp hết hè rồi.

“Tôi?...”- anh nghĩ- “Đầu tiên là đi chợ, rồi về nhà…viết nhạc? Cuối tuần thì tổng vệ sinh nhà cửa, đúng rồi, mỗi buổi tối thì tôi cũng có hút bụi nữa! Quần áo thì cho vào máy giặt…nói chung cũng chả có nhiều việc để làm!”

“Vậy là anh cũng giống 2 bố con họ, thích ở nhà hơn?”

“Thì nếu họ chỉ ở 1 chỗ thì dễ quản hơn…”- vừa nói Ji Yong vừa nghĩ, thật ra, đúng là anh cũng dần thích nghi với lỗi sống của nhà này. Thích yên ổn ở nhà hơn.

“Theo tôi anh cũng nên tổ chức đi chơi, đưa họ ra ngoài cho thay đổi không khí!”- vừa nói ông vừa quan sát căn phòng, rồi dừng lại ở mấy chậu cây

“Anh chăm sóc chúng hả?”- ông hỏi

“Không,”- anh lắc đầu-“ V.I chăm sóc chúng hàng ngày, với cả họ cũng có đi dạo mà, lần nào đi chợ họ cũng đi cùng tôi!”

“Ồ…”- ông gật gù- “Tức là họ cũng có ra ngoài…Cũng tốt!”

Kate đã chạy lên phòng viết bài, anh ngồi tiếp chuyện với ông cho đến khi ngớt mưa nhưng câu chuyện cũng chỉ đến đây, anh không biết nên nói gì với ông, cũng không hiểu cách ông đang dạy cho Kate, chả bài bản gì cả?

“Cậu viết được bao nhiêu bài nhạc rồi?”- ông lại hỏi

“Ah…được mấy bài vớ vẩn…”- anh ngại ngùng, mấy bài đó thực sự vớ vẩn

“Có thể cho tôi xem được không?”- ông mỉm cười

Không hiểu sao, Ji Yong lại không thấy khó chịu với ông về việc này, một cảm giác an tâm thúc giục anh là cứ cho ông ý xem đi, và còn bởi anh tin rằng ông sẽ nhận xét nó sâu sắc. Vừa đi về phòng lấy quyển nhạc, anh vừa nghĩ: có lẽ cậu cũng có cảm giác này như mình, tin tưởng ông nên mới đưa ông về dạy cho Kate.

“……Chữ cậu xấu quá!”- ông nhận xét sau khi lật giở trang vở

“Cái gì?”- anh cười, sao lần nào ông ta cũng chỉ nhận xét chữ xấu hay đẹp thôi chứ?- “Ông thấy ngôn từ thế nào?”

“Đây là bài hát mà?”- ông đầy quyển vở về phía anh- “Anh phải hát cho tôi nghe chứ?”

Vậy là Ji Yong lại chạy lên tầng 2 lấy đàn.

I know that our love is end
I know that is just memory
But I still wait
Waiting for you
To say Goodbye
If I can see you again
I will hold you tight
For the last time
To say "Goodbye my love,
and please be happy,
I love you,
but now time is to say goodbye"

You run away
With tear on your face
Tear on my heart
Love you so much, but can't hold you back
Told you "I love you", but can't let you hear it
Wanna go with you, but can't stand up

So all I can do just wait for you
Waiting for you
Please come back
To say Goodbye
So I can sure
This is the last time I saw you cry
My friend


Bài hát buồn nhẹ nhàng trên nền ghi ta mộc, cùng với chất giọng mỏng của Ji Yong, giống như sắp khóc vậy

“Sao cậu lại hát tiếng Anh? Tôi chả hiểu gì cả!”- ông Lupitt trách

“Ơ…”- Ji Yong mặt nghệt ra, có tiếng cười phụt từ trên tầng vang xuống

“Bố ngồi ở bàn cũng nghe được mà?”- Kate nằm trên giường viết bài nói

Seung Hyun đang ngồi xổm ở chân cầu thang nghe lén liền đi về bàn

“Bố còn muốn nhìn nữa!”

Hình ảnh đó, người con trai đó, giống như xung quanh không còn ai khác, không còn gì khác, chỉ có mỗi anh ta thôi vậy. Suốt mấy tiếng đồng hồ sau, cậu cứ ngồi thần ra như vậy trước màn hình, không gõ thêm được chữ nào.

“Nhưng đó là 1 bài hát tình yêu buồn đúng không?”- ông Lupitt hỏi

“Vâng!”- Ji Yong cười nhẹ

“Vậy sao cậu lại mỉm cười?”- dù hỏi nhưng ông Lupitt cũng đã đoán được câu trả lời

“Vì rốt cục họ cũng được giải thoát!”

“Hay đấy!”- ông đứng dậy cầm cặp bước về phía cửa, anh nhanh chóng đứng dậy mở cửa cho ông

“Tôi nghĩ mãi không biết ca từ và ý nghĩa của bài hát như thế đã được chưa?”- anh đứng ở cửa hỏi, ông Lupitt bước ra, rồi quay lại nói

“Ý tôi là đây là 1 bản nhạc hay, còn về ca từ của nó thì tôi có hiểu đâu?”- ông cười rồi đi về

Mình quên mất…- Ji Yong tiu nghỉu. Nhưng trời vẫn mưa? Anh lại chạy theo ông

“Có cần tôi gọi taxi cho ông không?”

“Không sao không sao!”- ông xua tay- “Cũng ngớt ngớt rồi mà! Tôi có ô đây rồi! cậu cứ lên nhà đi!”

Tự dưng anh thấy thương cảm cho ông.

***

Cuối cùng thì bọn Bụng Phệ cũng đến, Seung Hyun đưa Ji Yong đến căn hộ thứ 2 của cậu. Lần này thì là 1 căn hộ chung cư cao cấp, nơi mà Ji Yong khi mới đến đã tưởng cậu ta phải sống ở đây. Hóa ra cậu ta có 1 căn nhà như thế này thật…- anh nghĩ, vừa trầm trồ nhìn khắp nơi trong căn hộ. Đồ đạc hiện đại, sàn gạch bóng loáng, màn hình tivi cỡ lớn, phòng tắm to bằng phòng ngủ. Chỉ là tủ quần áo thì…không có quần áo

“Cậu nói đây cũng là nhà cậu hả?”- Ji Yong không giấu nổi sự ngạc nhiên

“Dre mua cho tôi!”- vừa vào phòng là cậu đã nhấc điện thoại lên bấm số- “Như những lần trước nhé! Không chỉ có 5 người thôi! Được!”

“Như những lần trước?”- anh hỏi

“Lần nào họ đến Paris cũng đều đến đây ở hết!”

“Những lần đó còn có người khác nữa hả?”

“Ờ…Phụ nữ! Mấy tên đó thích tiệc tùng lắm, đi đến đâu có bạn gái ở đó!”

Vậy thì…- anh nghĩ lại- lần mà Celine cảm thấy sốc khi biết thế giới khác của cậu chính là khi cậu đưa cô đến đây? Giới thiệu với nhóm nhạc?
Đúng 7h tối có chuông cửa

“V.I!!!!!!!!!!!”- Da Đen vừa bước vào đã ôm chầm lấy cậu

“Khiếp quá làm như lâu lắm không gặp ý!”- cậu cười

“Anh vẫn ở đây sao?”- Bụng Phệ hỏi

“Vâng! Rất tiếc là tôi vẫn ở đây!”- anh toe toét

“V.I! Có bất ngờ cho cậu đây!”- Tóc xoăn đi vào cuối cùng, dẫn theo một người nữa: một cô gái

“Ồ Beth?”- cậu ngạc nhiên đi đến chỗ cô, nhưng thay vì chỉ ôm nhau hay hôn má như những người bạn thông thường, cô gái hôn chụt vào môi cậu

“Bất ngờ không?”- cô cười, Seung Hyun cũng mỉm cười nhẹ nhàng vuốt tóc cô

Bất ngờ thật!!!- Ji Yong bỗng thấy ngứa răng, muốn gặm cái gì đó quá!

“Đó là?”- anh hỏi Tóc Xoăn

“Đó là người mà cậu ta hiện đang qua lại!”- Tóc Xoăn trả lời. Họ có các cách dùng từ rất hay, ví dụ kiểu: thay vì nói Kate là con nuôi thì họ gọi con bé là cô gái của V.I, và cô Beth này, thay vì nói là bạn gái thì nói là “người mà cậu ta đang qua lại”? Cô gái tóc màu đen dài ngang lưng, đi bốt cao đến đầu gối, áo khoác da đen với sơ mi ca rô bên trong, phong cách rất cổ điển, đôi mắt nâu sữa to tròn được make kiểu khói đen đậm, môi dày gợi cảm và sống mũi cao. Cô ấy thực sự rất xinh đẹp.

“Bao lâu rồi?”

“Cũng phải 1 năm rồi!”- Tóc Xoăn đi ra bàn ăn, 2 người kia sau khi hỏi han nhau đủ kiểu thì cũng ra chỗ mọi người

“Đây là GD đấy hả?”- Beth hỏi, giơ tay ra

“Xin chào!”- anh bắt tay cô

“Đúng là không ngờ đấy! Không ngờ có ngày anh lại bị quản lý!”- cô cười

“Anh không bị quản lý!”- Seung Hyun chỉnh lại- “Là đôi bên cũng hợp tác có lợi thôi!”

“Đúng thế!”- ah gật gù- “Phải cảm ơn cậu ta đã hợp tác chứ không tôi khổ rồi!”

Seung Hyun nhìn anh, Ji Yong không hiểu cái nhìn này? Nhướn mày lên hỏi cậu nhưng cậu lại quay đi.

“Em sang đây có việc gì sao?”

“Em sang chụp bộ ảnh thời trang thu đông!”- cô cười- “mà…quần áo anh…”

Vừa nói cô vừa nhìn cậu, mọi người cũng nhìn cậu

“Sao?”- Seung Hyun hỏi lại

“Phong cách của anh có thay đổi!”- cô chống tay lên bàn nhìn- “ tuy là vẫn đơn giản, nhưng không phải kiểu “tiện” mà là “lịch lãm”, có phong cách hơn hẳn! Rất hợp với anh!”

“Em soi kĩ thế? Bệnh nghề nghiệp quá đấy!”- cậu cười rồi quay sang nhìn anh.

Ji Yong cảm thấy tự hào đang muốn bùng lên trong lồng ngực. Là anh chọn đồ cho cậu chứ ai vào đây? Cậu ăn mặc tùy tiện nhưng những thứ cậu chọn cũng đẹp cả, chỉ là không biết phối với nhau thôi. Anh đã chọn riêng ra từng bộ một và bảo cậu mặc theo.

“Sáng mai mấy giờ mấy người qua?”- cậu hỏi mấy người kia

“Ah…thật ra lần này bọn tôi sang đây chơi là chính, không phải để tập đâu!”- Tóc Xoăn nói

“Lâu lắm mới được nghỉ ngơi, cậu cũng thế còn gì! Mai bọn tôi tổ chức tiệc, qua sớm sớm nhé?”

“Thôi các cậu cứ lo xong hết đi rồi tôi đến!”- cậu cười

“Còn Kate ở nhà nữa!”

Xong tiệc, chỉ có cậu, Ji Yong và Beth ra về.

“Em thuê phòng ở đây luôn đúng không?”- cậu hỏi

“Uhm! Lên phòng em không?”- cô hỏi

“Vậy tôi về trước đây!”- Ji Yong luống cuống vẫy tay rồi đi trước. Cảm giác làm người cảm đường thật khó chịu. Vừa đi anh vừa nghĩ: Celine qua đời chưa tròn 1 tháng mà…cậu ta lúc đó đau khổ như thế, giờ lại đi với người khác ngay được!

Cửa thang máy vừa khpes lại thì đã có tiếng hét

“Đợi tôi với!!!!”

Anh vội bấm nút mở cửa, cậu thở dốc đi vào

“Sao anh đi nhanh thế?”- cậu hỏi

“Cậu không ở lại với cô ấy sao?”- anh hỏi

“Hôm nay tôi hơi mệt!”- cậu dựa lưng vào thang máy, vẻ thật sự mệt mỏi

“Ốm hả? Dạo này thời tiết đang chuyển mùa! Cẩn thận đấy!”

“Uhm…ở nhà suốt mà cũng mệt được!”- cậu thở dài.

Cả hai không nói gì, Ji Yong mỉm cười nhẹ, cậu không ở lại với cô ta, thật may đúng không? Nhưng dựa lưng vào thang máy ở đằng sau, Seung Hyun cũng đang nhìn anh. Cậu luôn nghĩ nếu thích 1 người, cậu sẽ thích họ từ cái nhìn đầu tiên, từ đôi mắt, nụ cười hay mái tóc. Nhưng lần này, khi nhìn thấy anh quay lưng đi, nhìn từ đằng sau lưng anh, con người đó sao thật nhỏ bé, cậu chỉ cảm giác không muốn bỏ anh lại như thế.

***

Trong lúc đợi lái xe đến, Ji Yong đi ra chỗ xa cậu hút thuốc, anh biết cậu không thích mùi thuốc, nhưng đây là thói quen của anh. Vừa hút anh vừa quay lại nhìn cậu, nhưng cậu đã đang tập trung nhìn sang chỗ khác, đó là: 2 người 1 nam 1 nữ đang cái nhau thì phải? Người phụ nữ trông hơi quen quen…Là Misa?

“Anh đừng có lúc nào cũng hay ghen vậy chứ?”- Misa cáu

“Cô nói đi học nhưng khi tôi gọi thì không nghe máy! Cô đang ở với thằng nào?”

“Anh thần kinh vừa thôi…”- vừa nói thì cô vươn tay lên nắm cổ áo của anh ta- “cái gì đây? Son môi ah? Hừ thế mà anh còn ghen với tôi? Đi mà tìm con đĩ của anh đi!”

Chát!!!- Anh ta vung tay tát Misa 1 cú trời giáng

“Sao lại…”- Ji Yong định chạy ra ngăn cản

“Kệ đi!”- Seung Hyun ngăn anh lại. Ji Yong quay sang

“Không thể để cô ấy bị đánh thế được!!!”

“Anh xem tiếp đi!”

Bốp!- một tiếng khác vang lên. Ji Yong quay ra: tên đàn ông kia đang ôm mặt, Misa vừa vung 1 cú đấm vào mặt hắn. Cô cứ đứng thế, phẫn nộ nhìn hắn. Hai bên nhìn nhau hằm hè. Hắn định đến đánh cô lần nữa, nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung

“Em chán lắm rồi! chúng lúc nào cũng như thế này…Kết thúc đi!”

Nói rồi cô bước ngang qua hắn bỏ đi. Tên kia chỉ đứng như tượng ở đó. Không quát tháo, cũng chả đuổi theo. Khi Misa đi lên, cô bắt gặp 2 người đang nhìn, không nói gì cô bước đi tiếp. Nhưng lúc sau khi họ đang đợi, cô lại quay lại

“Tôi hết tiền đi taxi về rồi!”- cô nói, khuôn mặt bị đánh vẫn đang sưng lên

Ji Yong chưa kịp hỏi cô thì cậu đã rút ví ra

“Đây, ra cửa hàng nhớ mua thêm đồ gì lạnh lạnh mà chườm vào chỗ sưng, không thì dù trang điểm đậm mấy cũng không che được đâu!”

“Biết rồi!”- cô cầm lấy tiền rồi quay đi, không một lời cảm ơn.

“Cô ấy…”- anh hỏi- “Có thể thản nhiên thế sao?”

“Dù sao cũng là tiền dạy học của cô ấy, cũng đâu có sao?”

“Nhưng cô ấy vừa bị chúng ta thấy…”

“Với anh thì là lần đầu, với tôi thì không!”

“Xe đến rồi!”- cậu nói

“Chuyện này xảy ra nhiều lần rồi hả?”

“Uh!”

“Với cùng 1 người hả?”

“Ừ!”

Anh không hỏi nữa. Chỉ không hiểu sao lại tồn tại một tình yêu như thế? Cãi nhau, đánh nhau, chia tay, nhưng cuối cùng vẫn quay lại với nhau? Xe dừng đèn đỏ, cậu nói

“Ji Yong!”

“Hả?”- anh quay sang, cậu chỉ ra ngoài cửa sổ, nhoài người đến, anh thấy tên đàn ông kia đã đang ngồi trước mặt cô, vừa xoa thuốc vào tay rồi xoa mặt cô, điệu bộ ân cần khác hẳn lúc nãy, không biết họ nói với nhau điều gì, đến khi xe đi, Ji Yong vẫn ngoái lại phía sau: Misa đã quàng tay ôm hắn rồi. Lúc này mới thấy cô khóc.

Tình yêu, đúng là rất khó hiểu.

Trên đường đi về, Seung Hyun nhận được điện thoại

“Bây giờ sao? Được cháu sẽ đến!”

“Có chuyện gì sao?”- anh hỏi

“Cho tôi đến quán café!”- cậu nói với anh lái xe rồi quay sang anh- “Bác Lupitt nhờ chút việc!”

Khi đến nơi, Ji Yong mới té ngửa ra khi biết “chút việc” mà ông Lupitt nhờ là gì: nhờ cậu đọc hộ hợp đồng. Hợp đồng muốn ông chơi nhạc buổi tối muộn cho quán từ 8h-11h tối.

“Vậy bình thường ông chơi ở đâu? Mà ông chơi gì?”- anh hỏi

“Tôi kéo violon ở con ngõ bên cạnh!”- ông cười- “Thật không ngờ lại có ngày được kí hợp đồng làm việc cố định ở đây thế này!”

“Hợp đồng không có gì đâu ạ!”- Seung Hyun nói- “Nhưng cháu thấy bác không nên về muộn quá!”

“Không sao! 11h chưa phải là muộn!”

Cậu không sao dường như là câu cửa miệng của ông, và cậu lẫn Ji Yong chỉ biết thở dài.

“Ông ấy không biết chữ?”

“Ừ!”- cậu mệt mỏi day trán

“Vậy cậu vẫn thuê ông ấy dạy học cho Kate? Dạy gì chứ?”

“Đúng là không phải dạy, tôi thích những câu chuyện của bác ấy! Nó đáng được lưu vào sử sách đấy!”

Thấy cậu tỏ vẻ mệt mỏi, anh cũng không nói gì. Seung Hyun, những lựa chọn của cậu thật kì cục.

“Chỉ lo tối bác ấy về muộn thôi!”- cậu nói khẽ

Nhìn cậu thế này, tôi thấy cậu nên lo cho mình trước thì hơn!- anh nghĩ rồi kéo đầu cậu dựa vào vai mình ngủ.

Vài ngày sau, cậu ốm thật, trong buổi tối mưa tầm tã đó, anh phải chạy đi mua thuốc cho cậu, và họ cũng nhận được tin: Ông Lupitt phải nhập viện!

Comments

  1. Lâu lâu vào đọc lại mà ss cứ thay giao diện xoành xoạch, lúc đầu không truy cập được tưởng ss xóa blog rồi =)))
    Em xin phép comt (lại) cho cái fic em thích nhất một phát :v

    ReplyDelete
    Replies
    1. mình cũng thích fic này nhất =)))

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

Câu lạc bộ Sô-pha - chap 5 (Gấu x Rồng)

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 12.10.2017)