(Update) Không đề - Chap3



Chap 3 – Passing By

Mùa hè của Seung Hyun không chỉ có nắng như những người bạn khác, cậu thường chạy vào rừng để gặp Ji Yong mỗi khi không đi chơi cùng tụi bạn, và lần nào cũng vậy, anh luôn chờ cậu ở vạch ranh giới giữa ánh nắng và bóng râm của khu rừng.

“Hôm nay anh sẽ kể tôi nghe chuyện gì?”- cậu hào hứng đi luôn đến chỗ anh. Hai tay anh  đút túi quần âu màu đen. Quần áo của anh được ông nội đưa cho mặc, quần áo cũ trong nhà đều đã mục nát hết cả.

“Hôm nay cậu muốn nghe chuyện gì?”- anh thong thả đi bên cạnh cậu- “Chuyện chị gái tôi, chuyện làm thuần chủng thì có sức mạnh gì so với các ma cà rồng quý tộc, chuyện tại sao gia đình tôi lại tách biệt và làm bạn với con người! Hôm nay thì cậu muốn nghe chuyện gì?”

“Uhm…Anh đã từng đến Mỹ chưa?”- câu hỏi của cậu đầy tính bất ngờ và khó đoán biết.

“Rồi, Mỹ, Anh, Pháp, Nhật…đều đã đi rồi!”

Ngày xưa, anh thường đi với Seung Ri.

“Hôm nay tôi học giờ địa lý trên lớp có nói đến Châu Mỹ, nước Mỹ! Anh kể đi xem nào?”- cậu nắm bàn tay anh mà lắc lắc. Bàn tay anh lạnh và trắng như đá cẩm thạch. Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ ấm áp của cậu. Anh bắt đầu kể.

Dù ông Lee có nói thế nào, Seung Hyun vẫn hay ra sau vườn tìm đến Ji Yong nói chuyện. Ông Hwa nói:

“Đừng lo, Ji Yong không làm gì thằng bé đâu!”

“Con biết, nhưng dù sao sau này Seung Hyun cũng sẽ là thợ săn! Thân với ma cà rồng không tốt! Bây giờ nó thân với Ji Yong, sau này lại coi tất cả ma cà rồng là bạn, rồi có ngày bị hại không chừng!”

Nhưng dù có nói gì nữa. Sau những lần đi đá bóng buổi sáng, buổi chiều cậu lại chạy tới chỗ Ji Yong nghe anh kể chuyện, có hôm còn ngủ luôn trên người anh.

“Này nhóc!”- anh khẽ lay cậu- “về nhà mà ngủ chứ?”

“Người anh mát quá!”- cậu cựa mình rồi ngủ thẳng. Ji Yong chỉ biết thở dài. Nằm dưới tán cây nhìn lên bầu trời rợp màu xanh. Anh nhớ đến người con trai có đôi mắt thâm quầng cũng thường dựa vào anh mà ngủ như thế này. Cậu nhóc thợ săn này, sao lại nhắc anh nhớ đến người đó? Seung Ri…đã chết rồi…Ngay trước mắt anh. Lúc đó anh điên cuồng trả thù. Giờ thì sao? Giết xong kẻ thù rồi, cậu cũng không còn nữa, chị gái cũng không ở bên anh. Một mình trên thế gian này để làm gì chứ?

“Seung Hyun!!! Con đâu rồi?”- ông Lee gọi cậu từ sân sau. Ji Yong liền bế cậu lên rồi chạy thẳng về nhà cậu. Thấy con đang ngủ ngon lành trong tay Ji Yong, ông Lee thoáng giật mình. Nhìn lại thì cậu ngủ ngon quá, ông lại ngắc ngứ nói

“Cám ơn!”

Ji Yong không nói gì, anh chỉ mỉm cười nhìn qua cậu lần nữa rồi quay đi.

***

Căn nhà trưởng làng tối om. Đáng lẽ giờ này đã phải sáng đèn đợi anh đến ăn cùng rồi chứ?- Ji Yong tự hỏi, anh mở cửa dè dặt bước vào, mùi của Seung Hyun rất gần đây thôi…

“BỤP!!! Chúc mừng sinh nhật!”- tiếng pháo hoa nổ cùng tiếng hò reo của ông Hwa, Seung Hyun và Hana đón anh ngoài cửa. Ji Yong bất ngờ đứng như trời trồng. Ông Lee vẫn khó chịu đi bật đèn trong nhà

“Xong rồi hả? Xong rồi thì vào ăn đi!”

Bà Lee không nói gì, chỉ đặt đồ ăn ra bàn, giữa bàn ăn là 1 cái bánh gato đơn giản với đúng 1 cây nến. Đã lâu lắm rồi mà ông Hwa vẫn nhớ sinh nhật anh. Những năm tháng xa xưa đó, anh nghẹn ngào nhớ lại ngay trước cửa.

“Vào nhà, vào nhà đã!”-ông Hwa xua xua anh vào.

“Cám ơn...”- Ji Yong nói thật nhỏ, mấy tháng qua, tối nào cũng đến đây, kể cả ngày tết, tiệc sinh nhật của mọi người anh cũng có mặt. Mọi người đều đã coi nhau như người nhà, dù bố Seung Hyun vẫn không thừa nhận điều đó. Nhưng ông cũng đã để quà cho anh ở bên ghế anh ngồi. Hana đan tặng anh 1 cái vòng tết mà các cô bé trong lớp hay làm. Ông Hwa thì mua quần áo cho anh mà không biết con trai mình cũng đã mua 1 bộ. Seung Hyun thì ngại ngùng không chịu đưa quà. Cả nhà liền hát bài chúc mừng sinh nhật cho anh, rồi cùng ăn cơm. Bữa tiệc giản dị mà lâu lắm rồi anh mới lại có được. Trước đây, anh thường đón sinh nhật với Seung Ri, với chị gái. Trước đây… khi Seung Ri còn sống.

Như thường lệ, chỉ có Seung Hyun tiễn anh ra cửa sau. Vẻ mặt cậu nhóc ngại ngùng trông rất khổ sở. Anh tự hỏi một đứa trẻ 9 tuổi thì có điều gì khó khăn đến thế?

“Cậu không có quà cho tôi sao?”

“Uhm…tôi để trên phòng…!”

“Vậy lên lấy đi!”- anh nói- “Tôi chờ!”

“Uhm….vậy anh đợi tý!”- nói rồi cậu cắm đầu cắm cổ chạy lên tầng. Ji Yong thở dài, với anh, thời gian là thứ không bao giờ thiếu.

Mấy phút sau, Seung Hyun chạy xuống mang theo 1 bức tranh. Cậu chần chừ đưa nó cho anh, nhưng rồi cũng giơ ra:

“Cái này là quà cho anh! Chúc mừng sinh nhật!”

Ji Yong giơ bức tranh lên: trong bức tranh là hình ảnh ngôi nhà với 6 người. Không khó để nhận ra người mặc vest đen là anh.

“Cậu vẽ tôi vào gia đình của cậu sao?”

“Uhm!”- Seung Hyun gật đầu- “Giờ anh cũng là thành viên gia đình tôi rồi!”

Chỉ một câu nói đó thôi, lần đầu tiên Ji Yong cảm nhận được trái tim lạnh lẽo của anh đang ấm lên.

***

“Anh thật sự không thể ra ngoài nắng sao?”- Seung Hyun đi bên cạnh anh hỏi.

“Ra đó là tôi sẽ thành tro ngay!”- anh bước đi chậm rãi. Cậu đã lớn hơn so với lần đầu anh gặp, cũng tầm thời gian này năm ngoái- mùa hè, anh không còn phải đi thật chậm cho cậu đi bên cạnh nữa. Bước chân của 2 người ít ra cũng có thể bằng nhau rồi. Seung Hyun bước cẩn thận giẫm lên những chiếc lá vàng dưới đất tạo thành tiếng “roạt” giòn tan dưới chân.

“Chỉ 1 chút thôi?”- cậu trêu- “Chỗ bên kia nắng rất ít, chỉ sót vài tia từ kẽ lá thôi, anh vẫn không đi được ah?”

“Không!”- anh cúi xuống nói 1 câu gọn lỏn.

“Vậy lúc đi du lịch anh đi kiểu gì?”

“Thì toàn đi buổi tối thôi!”

“Thế thì nhìn thấy cái gì?”

“Có rất nhiều thứ rất đẹp!”- anh đợi cậu sẽ hỏi tiếp, nhưng nhìn xuống thì chỉ thấy cậu đang ngước lên nhìn anh nghe ngóng

“Bầu trời sao cũng rất đẹp! Ánh trăng nữa! Chúng thắp sáng màn đêm! Và nếu cậu đi chơi vào buổi tối, cậu sẽ thấy các bữa tiệc, lễ hổi tổ chức suốt đêm! Người ta ca hát và nhảy múa lúc đó, chứ buổi sáng thì họ đi làm hết!”

Anh nhìn cậu lên mặt kiểu “cậu chả biết gì cả”, cậu chỉ mỉm cười rồi nhìn về phía trước. Seung Hyun mới 10 tuổi, vậy mà cậu luôn nghĩ gì đó và cười đầy ẩn ý mỗi khi nghe anh nói xong. Lúc đầu Ji Yong thấy cậu là đứa trẻ thú vị, lớn trước tuổi? Nhưng giờ thì anh biết là cậu đang cười anh nên lại thành khiến anh vừa bực vừa buồn cười.

“Cậu cười kiểu thế là sao?”- anh hỏi

“Kiểu thế nào?”- cậu hỏi lại

“Kiểu lúc nãy ấy!”

Cậu lại mỉm cười quay đi

“Đấy chính nó đấy!”- anh cốc nhẹ đầu cậu

“Này!!!”- cậu xoa đầu- “Anh có biết cốc thế là tôi không cao được nữa không?”

“Ai nói cậu thế?”- anh phì cười

“Có chuyện đó mà!!!”- cậu nói, rồi lại thong thả đi, nhìn về khu rừng trước mặt, rồi lại quay sang nhìn khu rừng có nắng

“Anh có biết điểm khác nhau giữa đêm và ngày không?”- cậu hỏi nhưng không phải để anh trả lời.

“Như anh nói thì đi chơi buổi đêm cũng rất vui, và vì nó cũng được chiếu sáng bởi trăng và sao nên chẳng khác gì ban ngày cả! Nhưng mà tôi nghĩ…”- cậu chuyển từ khu rừng sang nhìn anh-  “Ánh sáng của mặt trăng và sao không ấm áp như ánh sáng của mặt trời, đúng không?”

Ji Yong không hiểu cậu nói như thế nghĩa là gì, tại sao cậu lại nói chuyện này? Cậu thích được vui đùa dưới nắng? Anh không bắt cậu phải đến đây, vậy sao cậu lại đến đây đi dạo với anh rồi nói chuyện này?

“Tôi ước anh có thể cảm nhận được ánh nắng, Ji Yong ạ!”- cậu thở dài rồi quay sang anh- “Nắng nhẹ thôi, nó ấm lắm!”

“Để làm gì?”- anh hỏi

Nhưng Seung Hyun không trả lời, cậu cứ trầm ngâm như thế mà đi. Cả hai cùng im lặng. Đến khi về cậu mới nói

“Khi anh cảm thấy lạnh lẽo cô đơn mà không biết nói với ai, thì chỉ cần ngồi dưới nắng thôi cũng đủ để cảm thấy ổn hơn!”

Ji Yong không hiểu câu nói đó, anh cảm thấy có chút bất an và lo lắng, nhưng Seung Hyun chỉ quay bước đi. Cho đến sau này anh mới biết, vì chơi với anh mà chẳng đứa trẻ nào trong làng chơi với cậu cả.

***

“Chuyện này đáng ra phải để bố cậu dạy cậu chứ?”- Ji Yong vừa nói vừa đỡ yên xe đạp đằng sau cậu

“Bố tôi còn bận làm mà!”- cậu khó nhọc đáp- “Sao mà đạp xe khó thế?”

“11 tuổi mới học đi xe đạp là muộn đấy!”- anh nói, dù anh cũng chả biết tuổi tập đi xe là bao nhiêu, nhưng cứ trêu cậu đã.

“Chả ai dạy tôi cả… sao tập trong chỗ mát và vẫn nóng thế này???”- cậu bực mình quệt trán

“Nghỉ chút đi!”- anh giữ xe cho cậu xuống.

Vừa rời xe là cậu vồ lấy chai nước, uống xong là nằm lăn ra đất. Đất ở đây cũng rất mát… Hơi mát lạnh thấm qua áo phông, làm mát cả tấm lưng cậu, 2 tay cậu áp chặt xuống đất. Ji Yong cũng nằm xuống cạnh cậu. Rõ ràng là ban ngày mà không một ánh nắng nào lọt xuống đây được. Cả 2 chỉ có thể nhìn thấy lớp sáng màu xanh lá tít phía trên cao đang lung lay trong gió.

“Ngày xưa anh thường đi du lịch với Seung Ri?”- cậu hỏi

“Ừ!”

“Hai người…cứ thỉnh thoảng lại đi du lịch?”

“Ừ!”

“Tận hưởng cuộc sống nhỉ?”

“Có gì sao?”- anh quay sang nhìn cậu. Cậu nhóc bên cạnh anh thỉnh thoảng lại nói những chuyện kì lạ

“Trước khi gặp Seung Ri thì anh sống như thế nào?”

Anh nghĩ lại khoảng thời gian đó…thỉnh thoảng ra ngoài buổi tối, đi dạo 1 mình trong thành phố, lang thang như một cái bóng chẳng ai để ý đến.

“…Rất ổn!”- anh trả lời

Cậu quay sang nhìn anh, như để đánh giá câu trả lời. Ji Yong nhìn thật lâu vào đôi mắt cậu, màu nâu đậm, lông mi thật dài và quầng thâm cũng chảy xuống. Một đôi mắt buồn không nên có ở tuổi này. Anh vô thức định đưa tay lên vuốt nhẹ lông mi cậu,

“Tôi về đây!”- cậu chớp mắt rồi đứng lên, phủi quần áo

“Không tập xe nữa sao?”- anh hỏi nhưng không cản, anh biết khi nào thì cậu muốn về, chỉ ngồi nhìn cậu quay xe lại

“Không cần!”- cậu nói rồi lên xe đạp thẳng về nhà.

“Ơ…”- Ji Yong chỉ biết nhìn theo bóng cậu.

Cảm giác vừa bị một thằng nhóc chơi xỏ!!!

***

Trăng ngày rằm là sáng nhất và tròn nhất. Seung Hyun nhoài người ra ngoài cửa sổ, nhưng trăng trên cao lại nằm thẳng trên mái nhà nhà cậu, cậu không thể nhìn hết cả mặt trăng.

“Bực mình!”- cậu lầm bẩm rồi trèo ra ngoài cửa sổ, tìm chỗ đứng ở bên cạnh để mon men trèo lên mái nhà. Thực sự là khó hơn cậu tưởng: từ cửa sổ phòng cậu lên mái nhà chả có chỗ nào để chân cả. Lúc này 1 bàn tay đã kéo cậu lên làm cậu giật mình

“Ê?...anh?”

“Đêm hôm còn trèo lên mái nhà làm gì?”- Ji Yong nhíu mày

“Thế anh làm gì trên mái nhà tôi?”- cậu hỏi lại. Anh không nói gì, chỉ nhìn cậu chằm chằm 1 lúc rồi quay đi. Thằng bé này bình thường tiếp xúc sẽ nghĩ nó có thể suy nghĩ như người lớn rồi, có một vài chuyện sẽ tự hiểu ra. Chỉ là bản chất thật thì cậu chỉ là 1 cậu bé đang cố gắng lớn thật nhanh. Seung Hyun lựa chỗ nằm rồi lấy tay gối đầu

“Trăng sáng quá!”

Anh cũng nhìn lên mặt trăng, rồi nằm xuống cạnh cậu, nhấc đầu cậu lên rồi đặt cánh tay mình ở dưới cho cậu gối lên. Seung Hyun cũng rất thoải mái gối lên đầu anh.

“Cậu có biết ánh trăng này gắn liền với loài nào không?”- anh hỏi

“Loài nào?”

“Sói!”

“Sói sao?”

“Vào những đêm trăng sáng, chúng thường ngồi nhìn trăng mà tru lên!”

“Thật ah?”

“Trong những câu chuyện tồi được đọc và nghe kể thì là như thế!”

“Sói khác với chó chỗ nào?”

“Nó to hơn, khoẻ hơn, màu lông cũng khác!”

“Nhưng nó không sủa mà là tru ah?”

“Ừ!”

“Như thế này ah? UUUUUUU……”- Seung Hyun nghịch ngợm bắt chước soi tru rống lên. Anh liền lấy tay bịt mồm cậu lại

“Cậu làm trò gì thế hả? Muốn bố mẹ cậu tỉnh hả?”- anh thì thào nói, nhưng cậu vẫn cười khùng khục trong tay anh. Ji Yong sợ rằng kể cả anh có bỏ tay ra thì cậu cũng sẽ phá lên cười mất.

“Thằng bé vào rừng thì không nói làm gì… đằng này hắn lại còn đến nhà…”- bố Seung Hyun ngồi uống rượu ngoài sân với các bác nhìn lên 2 người. Đến buổi tối thôi là được rồi, có cần đêm nào cũng lên mái nhà người ta thế không?

“Thôi! Ông Lee!”- 1 bác đưa chén rượu cho ông- “Một năm rồi mình cũng biết cậu ta thế nào, yên tâm đi! Đêm nay trăng sáng thế này, cứ uống rượu thưởng trăng đã!”

“Ít ra người cậu ta thân thiết cũng không phải Hana, đúng không? Thôi uống đi!”- một bác khác cười cười nói nói

Hana…? Hừm! Hắn cứ thử xem!!!- ông Lee bực bội uống rượu nghĩ.

“Đừng có ngủ trên này chứ!”- anh nói khi thấy cậu đang lim dim

“Đi lấy gối với chăn cho tôi đi…”- cậu nói nhỏ

“Tôi đưa cậu về phòng nhé?”- anh cũng nói nhỏ lại

Seung Hyun lắc đầu, lăn người nằm sang chỗ khác. Anh đành để cậu ngủ đã rồi mới đưa cậu xuống. Lúc đặt cậu xuống giường, Ji Yong chựt nghĩ liệu có phải anh chiều đứa nhóc này quá rồi không?

***

Trời mưa, hai người mỗi người 1 cái ô, đi dạo trong rừng. Cả khu rừng xầm xì, tiếng mưa rơi xuống những chiếc lá lách tách, rồi lại hoà vào dòng đất ẩm. Mùi ngai ngái của khu rừng khi mưa thật thích. Cậu hếch mũi lên hít hà

“Đi dạo trong rừng trời mưa là thích nhất nhỉ?”

“Thời tiết đầu đông rồi, coi chừng cảm lạnh!”- anh nhắc nhở

Nhưng cậu chẳng hề quan tâm đến điều đó, cậu xoay tròn cái ô về phía anh, làm nước bắn hết ra, nhìn anh bị ướt cậu cười khanh khách thích thú.

“Vui lắm hả?”- anh lạnh lùng rút khăn mùi soa ra lau mặt.

“Nhìn mặt anh vui lắm!”- cậu cười như nắc nẻ.

Thỉnh thoảng mới thấy cậu cười như đứa trẻ thế này. Dù rằng cậu mới 11 tuổi. Mùa hè là mùa cậu vui vẻ nhất. Nhưng chỉ cần mùa hè qua đi, chỉ cần cơn gió đầu tiên của mùa thu thổi tới, chiếc lá trên cây mới chỉ chuyển sắc vàng chứ chư kịp rụng xuống. Đôi mắt của cậu đã thoáng màu buồn bã. Như thể màu nâu trong mắt cậu chỉ chờ mùa thu là ngước mắt lên nhìn bầu trời vậy. Đến khi trời mưa, đầu đông, đôi mắt cậu lại có vẻ tươi tỉnh lên một chút, ai bảo vì cậu sinh vào tháng 12 chứ?

“Đừng có giẫm mạnh quá! Nước bắn lên ướt hết đấy!”- anh thì chẳng phải lo, nhưng con người, một thằng bé, thể nào cũng sẽ bị cảm lạnh.

“Chả sao đâu!”- cậu cười rồi lại nhìn lên bầu trời- “Ji Yong này! Bầu trời nhiều mây thế này thì anh nhìn lên được phải không?

Chỉ cần không có nắng là được. Anh gật đầu. Cậu nhìn anh rồi lại nhìn lên bầu trời, mỉm cười

“Vậy khi nào trời mưa chúng ta lại ra ngoài chơi đi!”

Cậu nhìn anh như thể 2 người đã cùng hứa hẹn, mặc kệ anh chưa nói gì.

“Bố mẹ cậu sẽ không thích cậu đi chơi nhiều vào trời mưa đâu! Kể cả ra ngoài thôi cũng không thích!”- từ khi nào anh lại kiêm luôn chức vụ bảo mẫu thế này?

“Ngồi nhà chán lắm! Để đến mùa đông!”

Phải rồi…mùa đông năm ngoái…

“Đúng rồi Ji Yong!”- cậu nhớ ra điều gì đó-“ Nhớ chuẩn bị củi cho mùa đông nhé!”

Phải rồi…mùa đông sắp đến rồi. Anh thở dài cùng với một nụ cười. Bỗng dưng anh cũng mong chờ đến mùa đông.

***

“Seung Ri có biết tiếng Anh không?”- cậu gối đầu lên đùi anh, nhìn bâng quơ vào lò sưởi hỏi

“Sao cậu lại hỏi chuyện này?”

“Sách trong nhà anh toàn sách tiếng Anh! Anh không đọc cho thì tôi chẳng hiểu được! Anh có hay đọc sách cho anh ta như thế này không?”

“Đừng cứ hỏi chuyện của cậu ấy như thế!”

Anh không khó chịu với cậu, nhưng anh không muốn cậu cứ hỏi chuyện của Seung Ri như thế. Nhắc đến Seung Ri là nhắc đến nỗi đau của anh. Trước đây khi cậu hỏi đến, anh chỉ cho rằng trẻ con tò mò, anh cũng không có gì phải giấu diêm- với riêng cậu. Chỉ là gần đây cậu hỏi chuyện khá thường xuyên. Thế rồi, anh nhận ra nói như vậy sẽ khiến cậu “dỗi”. Mà Seung Hyun đúng là một đứa trẻ kì lạ. Ngay từ việc cậu thích chơi với anh cũng thế. Giờ, cậu chỉ im lặng, không nói gì nữa. Vẫn gối đầu lên đùi anh, và im lặng. Chẳng lẽ thằng bé không nghĩ ra gì để hỏi nữa sao?

“Cậu uống cacao không?”- anh bắt chuyện. Mùa đông đến, khi cậu với anh ở trong nhà là chính, thì anh cũng có chuẩn bị chút đồ ăn đồ uống cho cậu. Còn khi cậu tự nhiên muốn đến nhà anh chơi, cậu sẽ mang theo đồ ăn.

Seung Hyun vẫn không nói gì, cậu đứng lên đi ra cửa sổ, nhìn ngắm cảnh vật bên phủ tuyết trắng ngoài: cây cối trơ trọi lá dính lớp tuyết trên mình. Tuyết đã ngừng rơi nhưng lớp tuyết trên mặt đất đã dày đến mắt cá chân.

“Tôi đi đây!”

Nói rồi cậu đứng lên đi lấy áo khoác, quàng khăn và đi giày da vào.

“Tôi đưa cậu về!”- anh đi theo cậu

“Không cần!”- cậu lạnh lùng nói rồi đi găng tay vào, mở cửa ra ngoài. Vừa mở cửa, một đợt gió đã ùa vào nhà làm Seung Hyun sững lại, mặc kệ thời tiết, cậu vẫn bước ra, không thèm nhìn anh, cậu sầm cửa sau lưng mà bỏ đi. Ji Yong cảm thấy cảnh cửa ấy như đập thẳng vào mặt mình, anh có chút hụt hẫng đi kèm với hối hận quay trở vào trong: đằng kia là mũ len và bịt tai của cậu? Anh mỉm cười cầm vội lấy chúng và đuổi theo cậu. Chẳng thể ngờ được có lúc anh phải đi dỗ một đứa con nít.

Ji Yong không hề để ý vết chân cậu trên tuyết không hướng về nhà. Cho đến khi anh về đến nhà cậu mà chẳng thấy cậu đâu, anh mới lo lắng quay trở lại tìm. Nhớ lại thì, cậu không nói là “tôi về đây”, mà là “tôi đi đây”. Cậu đi đâu trong thời tiết này? Còn không có mũ nữa. Chẳng khó khăn để anh tìm ra cậu: ở 1 khoảng đất trống, cậu, với đôi tai và 2 gò má hồng lựng, đang thở ra làn khói trắng mỏng, vẫn mím môi lăn lăn quả bóng tuyết để làm người tuyết. Nghe tiếng bước chân anh dẫm lên tuyết đi đến lạo xạo, cậu quay ra nhìn. Anh toe toét cười cầu hoà

“Cậu quên mũ với bịt tai…”

Anh chưa kịp nói dứt câu thì một nắm tuyết đã bay thẳng vào mặt “Bụp!”. Thằng nhóc này thường ngày hay đòi hỏi mình này nọ, nhưng nó cũng rất lễ độ… làm mình còn tưởng nó già trước tuổi… giờ thì mình nhìn ra rồi… trẻ con đứa nào cũng thế: Chỉ cần nuông chiều là sẽ sinh hư.

Lại một nắm tuyết nữa bay đến, đập thẳng vào người anh. Cậu vẫn không có ý định dừng lại, ngay lập tức cúi xuống nắm thêm nắm tuyết khác.

“Thôi đi!”- anh nói, cậu chỉ liếc anh một cái rồi lại ném tiếp. Ji Yong ném cho cậu cái nhìn cảnh cáo sắc lạnh, cơ mà Seung Hyun chẳng thèm sợ, lại cúi xuống lấy tuyết, khi cậu vừa đứng lên định ném thì anh đã lao đến giữ lấy tay cậu, cúi sát mặt cậu gằn giọng

“Tôi bảo cậu thôi đi cơ mà?”

“Bỏ tay tôi ra!”- cậu cũng lạnh lùng nói lại. Hai bên cứ lườm nhau như thế, rồi anh cũng bỏ tay cậu ra. Cậu không thèm để ý đến anh, tiếp tục lăn lăn quả bóng tuyết. Anh cũng bực mình, nhưng không mặc kệ cậu được, chỉ biết đứng đằng sau cau mày nhăn nhó lườm nguýt. Seung Hyun chẳng thèm quan tâm. Anh lại để ý cậu vẫn chưa đội mũ với đeo bịt tai, đành đi đến đội vào cho cậu. Anh không mở mồm nói, cậu cũng không vùng vằng, anh đội cho cậu rồi thì để yên đấy.

Seung Hyun chật vật lăn được 2 quả cầu tuyết, giờ thì phải đặt cái đầu lên cái thân, Tất nhiên cậu không đặt lên được, cậu đã lăn cái thân cao bằng cả người mình. Ji Yong bỗng thấy buồn cười, nhìn cậu mím môi không biết làm thế nào, rõ ràng cậu không muốn nhờ anh, điều này càng làm anh buồn cười hơn. Nếu không có bịt tai, Ji Yong đoán chắc hẳn tai cậu đang hồng lên. Cuối cùng, cậu cũng ngoan cố, đi đến chỗ quả cầu mà ôm chặt lấy nó, dùng hết sức bình sinh mà đỡ nó lên cái thân. Lúc này anh đành thương tình đi đến nhấc cái thân lên cho cậu, Seung Hyun cũng để yên cho anh giúp. Xong việc, cả hai nhìn người tuyết trắng trơn không có mắt mũi chân tay gì, tự dưng thấy nó có chút đáng thương.

“Sao cậu lại muốn biết chuyện của Seung Ri thế?”- anh hỏi

Cậu thở dài, phải rồi, đứa trẻ 11 tuổi cũng có thể thở dài.

“Tôi muốn nghe anh kể chuyện của anh, anh biết hết các chuyện của tôi nhưng không cho tôi biết chuyện của anh! Thế là không công bằng! Mà…chuyện của anh thì luôn có Seung Ri! Đấy là do tôi sai sao? Anh cáu gì tôi chứ?”- càng kể cậu càng ấm ức

“Tôi không cáu cậu!”- anh nhẹ nhàng giải thích

“Như thế mà không cáu ah?”- cậu vẫn bực mình

“Thì cậu ném tuyết tôi rồi còn gì?”- anh xuống nước

“Ném thế với anh thì nhằm nhò gì!”- cậu lẩm bẩm

“Vậy cậu ném nữa đi!”- anh biết là anh lại đang xuống nước với thằng nhóc, nuông chiều thế này là không tốt, rất không tốt. Nhưng giận nhau thì không nên.

“Không thèm!”- cậu quay đi. Anh đi lên ngang hàng với cậu

“Giờ chưa phải lúc… tôi chưa muốn nhắc lại chuyện đấy!”- anh nói nhỏ nhưng cho cậu đủ nghe, đặt tay lên vai cậu cùng đi về.


Seung Hyun lại thở dài, nhưng cậu không nói gì. Từ đó về sau, cậu không bao giờ hỏi anh chuyện về Seung Ri nữa. Và điều đó đồng nghĩa với việc cậu trở nên ít nói hơn.

Comments

  1. Chap này đọc nhẹ nhàng quá ^^
    Fic đẹp và buồn........
    Uhm........nói thế nào nhỉ?? e thích tính cách của SR au ạ :))
    Trầm tĩnh và có gì đó khá lãng mạn, đôi lúc trẻ con ý :))như mặt nước hồ, thay đổi theo ngày, lúc lặng lúc dữ dội *khi giận GD ý ạ*
    *comt có vẻ ngày càng nhảm rồi ^^*
    E muốn nêu hết cảm xúc của mình khi đọc fic *và cũng tại ko muốn đọc chùa=))* nhưng cứ viết rồi lại xóa mất 30ph ^^
    Tóm lại là em ủng hộ fic này và au ạ, au cố gắng ra chap đều cho e đọc với nhé ^^.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn em đã com nhé! :D Seung Hyun vẫn chỉ là một cậu nhóc thôi mà :) Dù có muốn lớn thật nhanh đi nữa cũng có lúc quay về bản chất thực! :) au sẽ cố gắng không drop Không đề nữa...đã xoá em nó một lần rồi, không thể phụ em nó tiếp được! :)

      Delete
  2. Đúng rồi. 5itng nhé, đừng drop nhé. Đọc đoạn cuối cháp này thấy tội Seung Huyn ghê nà, chẳng biết sao nữa, chỉ là cảm giác thế thôi. Nhất là lúc cậu nói về ánh nắng. Yong phải chiều nữa cơ. Nếu đến cuối cùng 2 người yêu nhau thì sẽ chênh lệch tuổi lắm à bé?

    ReplyDelete
    Replies
    1. hì Ji Yong lớn tuổi nhưng không già mà chị! :D Em cũng thấy tội Seung Hyun nữa! =.= Trẻ con dễ bị tổn thương mà... =.="

      Delete
  3. Lại là em đây kaka
    Em đọc xong lâu rồi nhưng mà hehe, với Dont run away em hơi bị hụt nên không biết cm gì cả. Có lẽ em không hợp với kiểu fic này, nên chắc bởi thế em bị đổ với Lucky Star :)) Mà em cứ cảm thấy nó rời rạc c à
    Nhưng giờ em đã trở lại vì em thực sự cảm thấy hứng thú với Không đề. (đùa chứ tại e tg mất nick google đấy hớhớ) Đợt trước đọc chap 1 em không thấy thích vì em không thích kiểu thần thoại hay viễn tưởng nói chung. Bẵng 1 thời gian về đây, đọc hết Passing by, huhu cảm giác thật tuyệt c ạ. Không biết em ăn may nhảy vào đúng đoạn này hay thế nào, em rất thích đọc kiểu thế này, kiểu rất... yên bình :))))) thật tốt. cố lên c nhé e k bỏ nơi này đâu, chỉ lười k cm cho kịp thôi

    ReplyDelete
    Replies
    1. chị biết =__= Don't run away đúng là do thời kì hoảng loạn của chị gây nên! :)) Em còn quay lại là tốt rồi! :)) Dù chị không chắc sẽ không làm em thất vọng lần nữa!!! :v

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 12.10.2017)

Câu lạc bộ Sô-pha - chap 5 (Gấu x Rồng)