(update) Không đề- Chap 9

Chap này có yaoi nên nếu không thích thì bạn có thể click back! :D chap trước quên mất chưa cảnh báo, với cả từ nay về sau, có khi các chap sẽ có yaoi hoặc H, thì nếu mọi người không đọc thì commt để mình biết mà cảnh báo trước, không thì mình cứ thế viết nhá! :D



Chap 9 Snow Rain

Nhóm của Seung Hyun vẫn còn đang là học sinh, thầy giáo hướng dẫn luôn dặn họ không được đi quá xa đội, kể cả lúc đi săn thì vẫn phải để ý khoảng cách. Nhưng cả Seung Hyun lẫn lớp trưởng đều chẳng để ý đến, chỉ toàn chạy đuổi theo cho đến khi tóm bằng được tên vampire cấp F. Nếu Seung Hyun chỉ đơn thuần là không muốn chúng chạy thoát, thì lớp trưởng lại có tâm trạng khác, bao nhiêu oán hận của cậu cứ thế bộc phát ra mà đuổi theo.
Dù thầy giáo có nói chuyện này gây nguy hiểm thế nào, lớp trưởng vẫn chẳng thể kiềm chế được. Cậu điên cuồng đuổi theo, và rất lạnh lùng, sau khi bình tĩnh nhìn thật sâu vào người đã hoá thành quỷ dữ đó, bóp cò sung. Thường thì Seung Hyun sẽ đi theo lớp trưởng để canh chừng cậu, nhưng lần này có 2 tên, người bọn cậu bị tách ra rồi. Tiêu diệt xong tên cấp F đó trên mái toà nhà bỏ hoang, cậu đứng lại hít thở, trời dần về đông buốt lạnh hơn rất nhiều, bắt đầu thở ra khói được rồi.

Mỗi lần cậu đi làm nhiệm vụ, Ji Yong vẫn thường lén đi theo cậu, đứng từ nơi nào đó mà cậu không thể thấy để quan sát. Dù không thấy nhưng cậu biết là anh đang nhìn mình. Cảm nhận được có ai đó đang đến gần, tiếng động này: không phải là con người. Có lẽ là anh? Nhưng khi cậu quay lại, đó không phải là Ji Yong, là một…cấp quý tộc? Seung Hyun nheo mắt nhìn người con trai có đôi mắt nhỏ, khuôn mặt bầu bĩnh điển trai đang ngạc nhiên nhìn cậu.
Top không ngờ khi đi theo mùi hương mà hắn tưởng là đã biến mất này lại dẫn đến chỗ người mà hắn tưởng đã chết.

“Cậu là?...”- hắn hỏi

“Thế cậu là?”- Seung Hyun hỏi lại, tay nắm chặt con dao bạc trong túi quần.

Nhận ra cậu đang cảnh giác và có cả vũ khí chuyên dụng. Top cố lấy lại bình tĩnh

“Tôi là Top!Còn cậu…”

“Seung Hyun!”- cậu vẫn dò xét từng cử chỉ của người đối diện.

“Tôi…bị lạc!”- hắn nói- “Đường đến cao ốc X đi đường nào?”

“Hả?”- Seung Hyun nheo mắt không lẽ đây cũng là 1 vampire mới tỉnh lại như Ji Yong ngày xưa?

“Anh đi đường kia, rồi rẽ trái, rồi hỏi tiếp!”

“Cậu có thể dẫn tôi đi không?”- Top không ngừng tạo cơ hội, nhưng hắn vừa nói xong thì có mùi hương cũng quen thuộc không kém lập tức chạy đến

“Có chuyện gì thế?”- Ji Yong đến chắn giữa Top và Seung Hyun

“Cậu ta bị lạc!”

Ji Yong cảm thấy không tin tưởng được cậu nhóc trước mặt. Trông cậu ta chỉ trạc tuổi Seung Hyun, nhưng cái cách cậu ta mỉm cười và nhìn anh lẫn Seung Hyun, không như là họ mới chỉ gặp lần đầu. Cái ánh mắt cậu ta nhìn anh như có ý cười, và như cậu ta đã biết rõ con người anh vậy. Nhưng điều làm anh lo lắng hơn cả là cậu ta tập trung vào Seung Hyun hơn. Nhìn cậu dò xét, vừa có phần như đã biết cậu, vừa có phần lạ lẫm.

“Trước đây cậu ở đâu?”- Ji Yong hỏi

“Tôi cùng chị gái ở Pháp, năm nay tôi mới theo chị về đây để phục vụ tiểu thư Park Bom!”- Top quay sang nhìn Ji Yong- hừ, anh chả thay đổi gì cả. Lần này sẽ khác, lần này hắn sẽ không để anh làm hỏng dòng máu này như trước nữa.

“Cậu cứ đi như tôi đã chỉ ý!”- Seung Hyun nói và nắm tay Ji Yong- “Chúng tôi đi đây!”

Nói rồi cậu kéo tay Ji Yong lôi đi, hình như anh có vẻ khó chịu với cậu ta? Nhưng vừa đi được một đoạn, Top đã gọi cậu lại:

“Chúng ta làm bạn được chứ?”

Cả Ji Yong lẫn Seung Hyun đều ngạc nhiên quay lại, Seung Hyun nhìn Top khó hiểu một lúc, rồi bước đến chỗ cậu:

“Tôi là thợ săn đấy! Không phải người bình thường đâu!”

“Tôi biết!”- Top cười- với khuôn mặt búng ra sữa - “Nhưng cậu còn đang làm bạn với một thuần chủng đấy thôi?”

Cả Seung Hyun lúng túng quay lại nhìn Ji Yong, vẻ mặt của anh giờ đây khó coi hơn bao giờ hết. Cậu quay lại với Top:

“Đó là do gia đình tôi phải trông coi anh ấy! Và anh ấy khác với những kẻ khác!”

“Anh ta khác sao?”- Top phải cố gắng không cười đểu

“Anh ấy khác!”- Seung Hyun khẳng định chắc nịch- “Còn cậu? Tại sao cậu muốn làm bạn với tôi?”

“Bởi vì…”- Top nhìn Seung Hyun trước mặt: Cậu hoàn toàn khác so với người hắn từng quen. Cậu không phải là Seung Ri- “Tôi khác với những kẻ khác!”

Seung Hyun phì cười, cậu nhìn lại Top lần nữa, cảm giác rằng người đối diện sẽ không hại mình. Cậu gật đầu

“Nếu chúng ta còn gặp lại!”

“Nếu chúng ta gặp lại thì khi đó cậu sẽ là bạn tôi?”

“Cứ đợi đến lúc đấy đã!”- Nói rồi Seung Hyun quay lưng đi cùng với Ji Yong. Cậu thanh niên này… Cậu ta làm anh nhớ đến kẻ thù năm xưa- Choi Top.

“Tôi sẽ đợi!”- Top nói nhỏ sau lưng Seung Hyun và Ji Yong.

“Anh có vẻ khó chịu với cậu ta?”- Seung Hyun vừa nắm tay Ji Yong vừa hỏi

“Cậu ta làm anh nhớ đến một kẻ đã lâu không gặp! Cũng đã không thể gặp lại nữa!”

Seung Hyun không nói gì, nhìn mặt anh không vui, phía trước mặt cậu là giọng của thầy giáo hướng dẫn và lớp trưởng

“Tôi phải về chỗ tập trung đây, anh về trước đi!”

“Được rồi, cẩn thận đấy Seung Hyun!”- anh nói, nhưng rồi lại quay lại- “Tên quý tộc lúc nãy, hắn đã nói gì với cậu trước khi tôi đến?”

“Cậu ta bảo tên cậu ta là Top! Còn lại thì anh cũng nghe rồi đấy!”

Cậu ta cũng tên là Top?

“Cái gì Top? Có họ của cậu ta không?”

“Không có!”- cậu lắc đầu

“Lee Seung Hyun, nếu cậu mà không xuống đây thì tự mà về luôn với tên máu lạnh kia đi!”

Giọng thầy hướng dẫn hét lên đầy sự thiếu kiên nhẫn. Cả Ji Yong lẫn cậu đều bật cười, chỉ gật đầu với cậu, anh quay người bỏ đi, cậu cũng xuống chỗ thầy giáo

“Không có hôm nào là hắn ta không bám cậu sao?”- thầy giáo khó chịu hỏi

“Chỉ có hôm nay thôi mà thầy?”

“Chỉ có hôm nay hắn mới đến nói chuyện!”- thầy chỉnh lại- “Còn tên quý tộc kia là tên nào nữa?”

“Người của tiểu thư Park Bom gì đó?”

Mặt thầy giáo đanh lại, cái gia đình này, thằng nhóc này, quan hệ quen biết với người thì không, toàn giao du với kẻ thù là sao?”

“Cậu quen cả cô ta?”

“Em không biết, hôm nay em mới chỉ tình cờ gặp người làm của cô ta!”

“Vậy thì tránh xa ra!”

“Vâng!”

“Gia đình họ uống máu người đấy!”

“….Vâng!”
***

Trong thư viện, cậu ngồi đọc sách một mình. Giờ học kết thúc trước khi đi săn chỉ có 2 tiếng, cậu lười chẳng về nhà nữa cho tốn công. Hôm nay trời mưa vừa lạnh vừa bẩn. Vừa hay, cậu lại tìm ra một căn phòng nhỏ ở cuối thư viện tầng 3. Căn phòng nhỏ không khoá, với cảnh cửa gỗ bị che bởi cái rèm nhung màu đỏ rượu dày đằng trước, nếu không để ý thì sẽ không thể thấy được. Chẳng qua là một lần, cậu làm rơi quả bóng lăn đến đũng chỗ cánh cửa. Ở bên trong khá sạch sẽ, có một giá sách nhỏ, một khung cửa sổ nhìn ra khuôn viên trung tâm toàn nhà, một cái bệ ngồi ngay cạnh cửa sổ và một bàn đọc bằng gỗ, có cả đèn bàn trên đó. Căn phòng sạch sẽ chứng tỏ được lau chùi cẩn thận, nhưng chưa lần nào cậu bắt gặp ai đi vào đó, vậy nên cậu cũng thường hay đến đây những lúc muốn được ở một mình.

Theo thường lệ, cậu lấy sách trên giá xuống đọc. Hôm nay sẽ bắt đầu quyển Den of Shadows từ trên giá xuống. Chỉ đơn giản là quyển sách cậu lấy theo thứ tự trên giá, đọc xong quyển này thì lấy tiếp quyển khác. Tất cả 5 quyển sách cậu đã đọc đều là tiểu thuyết về tình yêu của người với vampire. Có lẽ quyển này cũng không ngoại lệ. Thật kỳ lạ là ở nơi đào tạo thợ săn, lại có chỗ toàn chứa truyện kể về tình yêu bị ngăn cấm này. Vừa cầm vào gáy quyển sách và rút ra, một vài bức ảnh lập tức rơi xuống “soạt”! Cậu cúi xuống cầm bức ảnh lên: trong ảnh là một đôi nam nữ trẻ đang rất hạnh phúc. Cả 2 trông đều trẻ, chỉ khoảng là học sinh cấp 3. Cô gái trông như đã gặp từ lâu, ở một nơi nào đó mà cậu không nhớ, nhưng chàng trai thì cậu nhận ra ngay: đó chính là cậu trai trẻ với khuôn mặt bầu bĩnh Top mà cậu mới gặp. Tại sao….

“Cậu làm gì ở đây thế?”

Cậu giật mình nhìn ra cửa: ngài quản lý ở Hội- Kang Bong Do. Ông già với mái tóc bạc gần hết, làn da màu xám vì bệnh tật và tuổi già nổi bật lên trong ánh chiều chạng vạng màu hồng đỏ,

“Cháu…”

“Bỏ bức ảnh đó xuống!”- ông già nói

Seung Hyun im lặng kẹp lại bức ảnh giữa quyển sách rồi để lại vào giá sách

“Đi ra ngoài!”

Cậu khoác cặp lên vai, nhưng quay ra hỏi ông

“Hai người trong bức ảnh đó là ai vậy?”

Khoé mắt ông giật giật, vẻ đau thương lúc nãy biến thành sự căm ghét, môi ông nhếch lên, không nhìn cậu, ông quay người hất mặt về phía cửa

“Đi ra đi!”

“Chị gái trong ảnh từng sống ở Gwang Ju đúng không?”

Chị gái mà cậu từng gặp năm 14 tuổi trong buổi hoàng hôn bên bờ sông…. Thât lạ là cậu có thể nhỡ rõ cuộc gặp gỡ đó, nhưng không còn nhớ khuôn mặt chị nữa, cô găí hút thuốc lá ngắm dòng sông chảy ngang qua khi vẫn đang mặc đồng phục cấp 3… Cậu chỉ còn nhớ hình ảnh đó.
Mặt ông già có chút ngỡ ngàng, ngẩn người ra nhìn cậu

“Cậu biết con bé?”

“Tôi chỉ gặp chị ý đúng 1 lần… chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau cả buổi chiều, rồi không bao giờ gặp lại!”

Và nội dung cuộc nói chuyện đó thế nào cũng không thể nhớ được nữa rồi

“Lần đầu tiên có người nói là đã từng gặp nó!”

“Chị ấy….là con gái ông?”

Tuy hỏi ông nhưng cậu có thể chắc chắn điều đó. Cậu nhìn bao quát lại cả căn phòng, căn phòng nhỏ này có lẽ đã từng là của chị

“Còn người kia….”- cậu đánh tiếng

“Chúng nó…”- ông bất lực lắc đầu, nhìn vào những quyển sách đặt trong phòng- “Bọn trẻ ngu ngốc đáng thương…Con bé là thợ săn, thằng bé lại ở trong gia đình vampire uống máu người! Làm sao chúng có thể đến với nhau được?”

Họ đã từng yêu nhau?

“Vậy bây giờ họ?...”

“Chúng nó bỏ trốn, nhưng bị gia đình kia đuổi theo, tôi cũng đã đưa người đi bảo vệ nó! Nhưng trong trận đánh thì cả 2 đều đã chết!”

“Đều đã chết sao?”

Nhưng người đó mới đến định kết bạn với cậu cách đây mấy hôm?

“Thằng bé vì đỡ đòn cho con gái tôi, cả quả tim nó bị móc ra… Cậu có hiểu cảm giác người mình yêu tan biến thành khói ngay trước mặt mình không? Thậm chí một nắm tro tàn cũng không thể nắm giữ lại!”

“Chị ấy cũng qua đời lúc đó sao?”

“Con bé cũng mất quá nhiều máu rồi…”

“Nhưng ông tận mắt trông thấy cậu ta đã chết?”

“Sao cậu lại hỏi thế?”- ông già đã bớt chút đau thương mà quay sang hỏi cậu

“Cậu ta… chắc không có anh em sinh đôi đâu?”

“Cậu ta chỉ có 1 chị gái, cô ta đã sang Pháp sống từ lâu rồi!”

“Tên cậu ta là gì? Top?”

“Cậu ta là Chun Dong! Và chắc chắn là không có anh em sinh đôi nào đâu!”

***

Sau khi đồng ý với ông già là sẽ không quay trở lại căn phòng đó nữa, cậu cũng phải đi làm nhiệm vụ. Nhưng tâm tư cậu vẫn để vào bức ảnh hồi chiều khiến cậu để sổng mất tên cấp F đang đuổi theo

“Bực thật!”- cậu tự mắng mình

“Hôm nay không thấy cậu đi cùng với dòng thuần chủng kia?”- Top bước đến chỗ Seung Hyun từ phía sau, cậu đang thở dốc ngó nghiêng tìm mọi người trong đội.

“Thầy tôi không muốn chúng tôi đi làm nhiệm vụ mà ở gần vampire, nên anh ấy phải ở nhà!”- Seung Hyun cũng từ từ lấy lại hơi thở- “Còn cậu đang làm gì ở đây?”

“Chúng tôi cũng đang đi tìm diệt các vampire cấp F!”- Top nhún vai

“Phải rồi,”- Seung Hyun gật đầu, chuyện này cậu cũng có nghe tới. Để xoa dịu tình hình căng thẳng giữa vampire với thợ săn, một vài gia tộc cũng đi săn cấp F.

“Tôi bị lạc đội của mình rồi!”- cậu thở dài nhưng kín đáo quan sát Top.

“Lần trước ở trên mái nhà cậu đã nói nếu chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ là bạn phải không?”- Top không muốn để cậu đi.

“À…Phải!”- Seung Hyun ngầm nghĩ- “Đúng rồi!”

“Lần này cậu có vẻ thoải mái với tôi hơn lần trước? Hay tại vì lần đó có dòng thuần chủng kia?”

“Có lẽ vậy, anh ấy có vẻ không vui!”- Seung Hyun nghĩ ngợi, gia đình Ji Yong ít qua lại với bên ngoài, mà lần cuối cùng họ xuất hiện lại là trong một trận chiến

“Đó là Kwon Ji Yong phải không?”- Top gật gù, bắt đầu đưa Seung Hyun vào tròng, cậu nhìn lên hỏi lại

“Sao cậu biết?”

“Vậy là đúng anh ta sao?”- Top giả bộ bất ngờ hỏi lại- “Tôi không nghĩ là anh ta thật?”

“Sao…”- Chuyện Ji Yong còn sống không được nhiều người biết, gia đình cậu và hội thợ săn không thông báo ra bên ngoài, tránh để anh gặp phiền phức.

“Tôi có về kể lại chuyện hôm đó cho tiểu thư Park Bom, cô ấy nói dù có giống trong ảnh thế nào, cũng không thể là Kwon Ji Yong, vì anh ta đã chết,”

Seung Hyun im lặng gật đầu, nhưng Top không dừng lại

“Vì nếu còn sống, anh ta sẽ tự tử theo người mình yêu ngay!”

Từng cơn gió lạnh buốt thổi qua 2 người, đập vào tai cậu tiếng rít như những khoảng lặng xung quanh, một lúc sau cậu mới cất tiếng

“Sao tiểu thư đó lại biết Ji Yong?”- cậu vốn không hề biết các mối quan hệ nào trước đây của anh trừ việc anh từng yêu Seung Ri, giết chết Choi Top, có 1 chị gái và từng cứu mạng ông nội cậu.

“Cậu không biết sao?”- Top cố tình hỏi lại- “Trước đây, tiểu thư Park Bom và Choi Top là bạn thân của gia đình Ji Yong! Nhưng sau đó Choi Top giết chết Seung Ri, họ đã trở thành kẻ thù!”

Có một chuyện cậu chưa từng hỏi anh lúc đó, vì cậu chưa từng nghĩ đến…

“Tại sao…”- Seung Hyun ngần ngại - “tại sao Choi Top lại giết chết Seung Ri?”

Top nhìn Seung Hyun đang tái xanh lại trước mặt mình, hắn biết cậu đã rơi vào bẫy. Lần này, như hắn đã nghĩ, lần này sẽ thật khác…

“Vì Seung Ri là người yêu của Choi Top! Nhưng cậu ấy bị Ji Yong biến đổi thành vampire, chính Seung Ri đã cầu xin Choi Top kết liễu mình!”

Nói dối…. Seung Hyun cẩn thận nhìn người thanh niên trước mặt. Cậu ta chắn chắn không phải là Chun Dong, nhưng tại sao lại mang khuôn mặt của người đã chết? Và cố tình chia tách cậu và anh? Cậu ta có ý đồ gì? Với ai?

“Nghĩa là,”- cậu chậm rãi mở lời- “Choi Top và Seung Ri yêu nhau, nhưng hắn ta không thể bảo vệ người yêu mình khỏi tên vampire khác, thậm chí không trả thù được mà bị giết luôn?”

Top thực sự bất ngờ trước câu hỏi đáp lại của cậu, hắn cứ trố mắt ra nhìn, còn cậu cũng nhún vai quay người bỏ đi

“Cậu và Kwon Ji Yong đang có quan hệ gì?”- rốt cụng hắn cũng lấy lại được nhận thức, nắm lấy tay cậu và hỏi

“Cậu muốn biết để làm gì?”- tại sao lại muốn chia rẽ anh và cậu?

Hắn muốn biết…hắn không đến muộn lần nữa… Phải không?

“Rốt cục là quan hệ gì?”- giọng Top có phần gầm gừ đe doạ

“Kwon Ji Yong chẳng có gì phải chết theo người không yêu anh ta cả!”- cậu nhìn thẳng vào mắt Top, cười nhếch mép - “Vì anh ta sẽ tìm được người khác, thật lòng yêu anh ta và sống hạnh phúc về sau!”

“Người khác thật lòng yêu anh ta? Là cậu?”

“Đúng thế! Nên từ nay đừng kể mấy chuyện ngày xưa đó nữa! Mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến hiện tại hay tương lai của chúng tôi hết!”

Không liên quan? Lần này, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các người đâu.

***
Tối hôm đó về nhà, cậu nói bị mệt và muốn đi nghỉ, Ji Yong rất lo lắng cho cậu nhưng cậu đã chuồn vào phòng riêng luôn rồi. Có vẻ như cậu tránh anh? Hoặc là do anh nghĩ thế. Seung Hyun về phòng, cậu không ngủ được, cậu cứ nghĩ mãi về những gì Top nói. Là Ji Yong thậm chí có thể chết cùng Seung Ri. Năm đó, khi cậu bị thương, cố gắng đến gặp anh trong ngôi nhà trắng. Tâm trạng của anh rất tệ, có phải púc đó anh cũng muốn tự sát không? Cậu… đã bao giờ được anh yêu như thế chưa?

Một tiếng xoạch nhẹ vang lên ở cửa, cậu biết là anh đã vào. Chiếc đệm khẽ lún xuống và chiếc chăn được vén lên, anh vòng tay ôm lấy cậu cũng như cậu sẽ dịch sát vào anh.

“Có chuyện gì à?”- anh khẽ hỏi khi vòng tay cho cậu gối đầu lên, nhưng cậu chỉ im lặng.

Những lúc không biết phải làm gì, những khi bối rối, ấm ức, buồn bã, cậu đều chỉ yên lặng. Để cho dù đau lòng đến mấy, anh cũng chẳng biết làm thế nào.

“Nói “anh yêu em” đi, Ji Yong!”

Không cần biết anh có yêu tôi thật không, nhưng tôi vẫn muốn nghe, chỉ cần thế thôi cũng đủ rồi. Nhưng anh đã không nói gì cả. Anh chỉ nâng mặt cậu lên và hôn ngấu nghiến. Lần đầu tiên anh hành động mạnh mẽ như vậy, không phải anh sợ cậu đau, anh chỉ cẩn thận để cậu không chảy máu. Mọi động tác của anh luôn rất nhẹ nhàng. Cậu có thể cảm thấy quần mình bị tuột xuống phía dưới và bàn tay anh đang nắn bóp mông cậu

“Ji…”- cậu cố gắng nói-“ mọi người vẫn ở dưới nhà!”

“Tôi khoá cửa rồi!”- động tác của anh càng nhanh và dồn dập hơn khi anh cấu véo ti cậu

“Ji Yong?”- sao hôm nay anh lại khó khăn thế chứ? Cậu đẩy anh ra nhưng bị anh nắm cả 2 tay túm lại, đẩy hẳn dựa lưng vào thành giường. Mặt anh và cậu nhìn thẳng nhau, giờ cậu có thể thấy, trong mắt anh hình như có tia giận hờn?

“Cậu là kẻ bắt tôi ở nhà, nhưng lại vừa làm nhiệm vụ vừa tán phét với vampire khác? Cậu lơ là cảnh giác chỉ vì hắn là quý tốc? Chuyện này tôi không nói đến, nhưng nói chuyện tán tỉnh với hắn xong về lại tránh mặt tôi, rồi bảo tôi nói yêu cậu?”

Tình huống này là gì? Đừng nói là… cậu đang bị ghen lại?

“Này này Ji Yong! Ai tán tỉnh ai? Chúng tôi chỉ nói chuyện!”- cậu cũng quát lại anh, nhưng khi đang định mở mồm nói thêm thì tiếng Hana đi lên phòng vang lên, cả 2 liền im bặt

“Chúng tôi chỉ nói chuyện!”- cậu thì thào sau khi Hana đi vào phòng- “Nhưng sao anh không nói là anh từng quen Park Bom?”

“Park Bom thì liên quan gì ở đây?”

“Chẳng phải anh, Park Bom, Choi Top từng là bạn sao? Vì Seung Ri mà anh và hắn đánh giết nhau! Nhưng sao lần trước anh không nói là anh cũng quen cô ta?”

“Cô ta là hôn thê của Top thì liên quan gì tôi chứ? Tôi chẳng muốn liên hệ gì với chúng nữa hết! Vậy ra cậu nghe hắn nói chuyện này rồi về giận tôi?”


“Không phải!”- nhưng cậu chưa kịp nói gì thêm thì anh đã nắm chặt lấy phía dưới của cậu mà bóp -“ Đau!!!”

“Cậu có biết hôm nay tôi nhìn cậu và hắn nói chuyện thấy khó chịu thế nào không?”- Ji Yong ghé sát tai cậu mà nói, tay ở phía dưới không ngừng ma sát khiến cả người cậu nóng bừng lên- “Tôi đã nói, tôi chỉ có mình cậu thôi! Nhưng hôm nay tôi nhận ra: ngoài tôi ra, cậu lại có rất nhiều người khác có thể để mắt đến!”

“Anh theo dõi tôi…”- giọng cậu trở nên khiêu khích hơn bao giờ hết, nhất là khi có cả sự giận dữ trong đó

“Người phải lo sợ là tôi mới đúng, cậu còn làm ra vẻ bị hại đó là sao?”- nhận ra phía dưới cậu đã dựng thẳng lên và cứng ngắc trong tay mình, anh bỏ tay ra, cậu khó chịu vũng vẫy khỏi tay anh

“Muốn tôi làm nốt không?”

Cậu mím chặt môi, ở phía dưới thật sự rất khó chịu

“Nói “em yêu anh” đi!”- anh nhếch mép

Cậu sững lại nhìn anh, Kwon Ji Yong mà cậu biết chưa từng, chưa từng lạnh lùng và đối như với cậu như thế này. Thấy cậu cứ trừng mắt lên nhìn mình như vậy, nụ cười trên mặt anh biến mất, anh nhét một ngón tay vào phía sau cậu, cơn đau đến từ 2 phía làm cậu không chịu nổi, cố cắn chặt môi nhưng khoé mắt đã có giọt nước

“Nói đi, Seung Hyun!”- anh ra lệnh, ngón tay thứ 2 đã đưa vào

“Đồ khốn…Ji Yong… anh đối xử với Seung Ri chắc chắn không như thế này!”- cậu mắng

Ji Yong khựng lại, nhưng giọng anh còn lạnh lùng hơn nữa

“Đúng vậy! Vì cậu không phải Seung Ri!”

Và anh rút ngón tay ra, lật úp cậu lại rồi đâm thẳng vào. Chẳng có sự dịu dàng gì hết, chỉ có đau đớn. Seung Hyun muốn đưa tay xuống tự thoả mãn nhưng anh đã giữ chặt 2 tay cậu ở phía trên

“Nói đi, rồi tôi sẽ làm cho cậu!”

Nhưng cậu chỉ úp mặt vào gối mà lắc đầu lia lịa, Ji Yong tức giận đâm sâu vào, bất chấp cả người cậu đang run lên

“yêu…”- cậu nói trong tiếng nghẹn, không thể chịu đựng nổi cơn đau này nữa rồi

“Nói lại!”- anh dừng lại nói

“Tôi… yêu… anh!”- cậu nói xong mà cảm thấy vừa tức giận vừa hổ thẹn, nước mắt thấm ướt đẫm gối. Ji Yong không nói gì, chỉ đưa tay lên thoả mãn cậu, sau khi để cậu bắn hêt ra tay mình, anh mới xoay người cậu lại, nước mắt vẫn lấp lánh trên mặt, cậu chỉ im lặng nhìn anh với trái tim bị tổn thương sâu sắc. Anh vẫn chẳng nhẹ nhàng hơn chút nào, bạo lực tiến vào trong, chỉ đến khi anh bắn ra bên trong cậu rồi nằm sấp lên, vẫn để nguyên trong cậu.

“Anh thật ra chưa từng yêu tôi!” - cậu nói

Lời nói trên biển lúc đó, có lẽ chỉ là bộc phát, chỉ vì cậu và anh ở bên nhau quá lâu nên anh có chút rung động. Nhưng đó chẳng là gì so với Seung Ri.

“Vậy cậu có yêu tôi sao?”

Có, nhưng sau việc này, cậu sẽ không bao giờ nói cho anh biết hết. Thấy vẻ mặt mím môi giận dỗi của cậu, anh chỉ chống tay lên nhìn xuống

“Yêu tôi mà để tên khác nắm tay, rồi lại còn cười với hắn nữa?”

Seung Hyun trân trối nhìn anh: đừng nói vì việc đó mà anh nổi cơn thú tính?

“Chúng tôi…cãi nhau mà?”- càu thều thào trả lời

“Không cần biết!”- anh nâng cằm cậu lên- “Trước khi cứ nghĩ đến Seung Ri thì hãy nhớ rằng: Cậu là của tôi! Đừng để ai động vào cậu! Người hay vampire, đàn ông hay đàn bà! Đừng bao giờ để chúng chạm vào cậu!”

Vậy ra, anh ta còn có tính sở hữu này nữa… Mặc dù rất mệt nhưng cậu không thể không phì cười

“Tôi biết rồi…Ji Yong!”- cậu nhìn anh- “Anh cũng yêu tôi!”

Và anh cúi xuống hôn lên môi cậu trước khi họ chìm vào giấc ngủ

“Biết vậy là được!”

Comments

  1. Hôm qua vừa nghe tin sốc. Con bé nó nói với thằng đó là: "e chấp nhận nuôi đứa con của a với con bồ, miễn là 2 đứa mình lấy nhau và a ko được gian díu với con đó nữa'. Và thằng khốn nạn đó trả lời là: "vậy để a cưới con bồ về, đợi đẻ xong rồi li dị. Khi đó e chịu thiệt làm vợ 2 của a và nuôi con a nhé". Bọn chị nghe xong mà đau lòng và tức tối, chẳng hiểu sao con bé lại nghĩ thế cả

    ReplyDelete
  2. Chap này làm em hơi loạn não chị ạ @@

    ReplyDelete
    Replies
    1. chị viết lúc êêm khuya nên cũng loạn thật! @@

      Delete
  3. e Blinh nè, e chờ ss mãi, fic ss e cứ thế đọc tiếp thôi, các chap trc' đọc lâu r nhưng e vẫn nhớ k cần đọc lại , k hiểu sao :D e thấy fic ngày càng sâu và hay. nc e bị nghiện fic ss r :D chắc h ss cũng rảnh hơn trc ,lúc nào c~ ngóng fic ss :3 hwaiting!!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 7.11.2017)

Chuyện ru ngủ của mèo con - Chap 8

Thủy - Chap 22 (end)