Truyện hàng ngày- Truyện 6

Du lịch


1.

Note: cám ơn em Mon đã nhắc về số thứ tự truyện nhé! Dù em đã xoá comt nhưng mà trong mail thông báo mình vẫn nhận được và đọc được nội dung ạ! :D

Đôi khi, người ta muốn trốn chạy khỏi thực tại. Có thể là tắt điện thoại biến mất trong vài ngày, đi du lịch vài tháng, hoặc nặng hơn là tự sát.
Nhưng cậu không muốn tự sát. Cái thế giới này làm cậu ngán đến tận cổ. Học hành, bạn bè, công việc… tất cả cứ ngồn ngộn những túi ni-lon đen người ta dùng để đựng rác ấy, những cái túi đen to bự chảng chất chồng lên đầu cậu, có những đêm cậu không tài nào thở nổi. Chán đến mấy mà cũng không chết được.
Đỉnh điểm là đây: cái môn chết dẫm mà cậu đi học khá đầy đủ, chỉ nghỉ đúng 2 buổi, mà cậu chịu chẳng thể hiểu được một câu một chữ nào của bà giáo đang nói trên bảng. Rốt cục do không hiểu gì, cậu bị trượt môn và phải học lại. Môn học thứ 5 bị học lại đánh dấu kết thúc năm thứ 4 của cậu ở trường mà vẫn không ra được trường.
Trường học gì? Nhà tù thì có.
Một cậu bạn đã bảo cậu: Khi mày học lại nhiều quá thì rồi mày sẽ vô cảm. Trượt hay không cũng không còn quan trọng nữa. Thằng nói câu đó cảm giác vô cảm là vì nó đã bỏ học, đi làm linh tinh gì đấy. Nó bỏ cuộc, bỏ quách 4 năm học mà không cần bằng nữa, cậu vẫn nhớ câu nói tiếp theo của nó sau cái câu đầy triết lý trên:

“Bố mày nghỉ!!!”- cậu ta hét lên trước cổng trường, trước mặt thầy giám thị và mấy ông bảo vệ đang đi ngang qua- “Đây đéo thèm cái bằng đấy!”

Xong hắn phóng xe đi trước sự vỗ tay của mấy học sinh gần đó.
Cậu không muốn bỏ cuộc, không muốn thua cái trường như cái nhà tù này. Ý nghĩ đấy mãnh liệt như là việc cậu chán sống lắm rồi mà không chết được đấy. Nên cậu cố ở lại trường mà học… xong thì lại trượt một môn… Ôi cái trường này cứt đái thật!!!

***

“Ô sao hôm nay lại ra đây uống bia 1 mình thế này chú em?”

Thằng nghiện nhà bên cạnh cũng đi ra ban công hút thuốc lá, nhìn thấy cậu là hỏi chuyện

“Chán đời thôi!”

“À… xem ra là chán đời thật!”- anh ta nhả khói thuốc

Bởi vì bình thường cậu sẽ lịch sự mà gọi anh ta là “huynh”, nhưng lúc cậu cáu hay chán hay chỉ đơn giản là không thích thì sẽ nói trống không với anh ta. Lúc đầu Ji Yong rất khó chịu, nhưng sau thấy cậu trống không qua từng thời kì là tự hiểu.

“Lại trượt môn gì à?”

Nghe cái chữ “lại” mới chua xót làm sao!!!

“Haizzz…”- cậu thở hắt- “Em muốn đốt trường quá!”

“Vậy thì đi đốt đi!”

“Nói cứ như dễ lắm ấy! Huynh tưởng chỉ cần mua xăng xong đến trường đốt là được à?”

“Thế em muốn sao?”

“…….”- thực ra không đến mức đốt trường- “Em chỉ cần huỷ bảng điểm cũ của em… kiểu như điểm của tất cả học sinh môn đó bị mất hết! Thế là cả lũ được kiểm tra lại ý! Kiểu ý ý…!”

Cậu vừa nói vừa nhìn anh, mắt đầy hy vọng

“Em nhìn anh mắt đầy hy vọng thế để làm gì?”

“Không phải huynh biết cách sao?”

“Không biết?”

“Thế mà cũng hỏi…”

“Em muốn huynh giúp sao?”

“Huynh có thể giúp em không?”

Cậu và Ji Yong nhìn vào mắt nhau thật lâu, sau đó, anh gật đầu

“Tối nay nhé?”

“Được!”- cậu gật đầu lại với anh, nhưng mà làm bằng cách nào?

“Anh sẽ lo xe! Khi nào xong anh sẽ gọi em!”

“Ok!”

“Mà em ngủ đi, say rượu không đột nhập vào trường được đâu!”

“Em có say đâu?”

Nhưng mà cậu say rồi. Khập khiễng đi vào phòng, cậu nằm bẹp trên giường.

***

Thật ra lúc đầu cậu và Ji Yong chẳng ai nói chuyện với ai câu gì cả, chẳng lẽ chỉ vì ở nhà cạnh nhau thôi thì cứ hễ thấy nhau trên hành lang, trên đường, trên ban công là phải chào hỏi à? Hơn nữa anh ta hút thuốc nhiều quá, người thì xăm trổ toàn chữ với mấy kí hiệu kì quái trên vai rồi cánh tay, bàn tay… Kiểu người như thế cũng khá hay ho đấy nhưng vì chẳng tìm ra dịp gì thích hợp nên cả hai chẳng ai nói với nhau câu nào.

Cho đến một hôm, cậu đang khó chịu ngồi xem phim vì bên ngoài quá ồn ào, chẳng hiểu nhà nào ở ngoài có người tìm đến mà ầm ỹ. ‘Chia tay nhau thì nói thẳng ra đi cho dứt khoát! Trốn với chả tránh! Phiền chết được!’. Nhưng vừa nghĩ xong thì ngoài ban công nhà cậu có tiếng động: cái tên gầy giơ xương như tên nghiện với mấy hình xăm trổ kia vừa trèo sang nhà cậu.

“Cho trốn nhờ được không?”- Ji Yong mặt khổ sở nói

“….”- vậy ra tiếng chửi bới bên ngoài là của nhà anh ta, cậu gật đầu đi vào xem phim.

“Anh ra đây!!!”- giọng phụ nữ eo éo hét- “Đâu thể nói bỏ là bỏ thế được? Em với anh chỉ như những đứa con gái khác sao?”

Thật là khó xử khi nghe chửi nhau, mà cái người bị chửi còn đang ngồi cạnh mình nữa.

“Cậu có gì ăn không?”- anh hỏi

“Mì tôm?”- cậu nhìn anh

Ji Yong lắc đầu

“Có ít trứng với bánh mỳ đấy!”

“Tôi tự nấu?”

“Cứ tự nhiên!”- cậu nhún vai. Tuy là để người lạ vào bếp của mình thì có phần khó chịu thật, nhưng mà cậu không đứng dậy khỏi cái ghế sopha này cho đến khi hết phim đâu.

“Xong lấy cho tôi túi bánh trong tủ nhé!”

“Tủ nào?”

“Tủ gỗ đối diện tủ lạnh ấy!”

Cho đến khi Ji Yong bê đĩa trứng rán và bánh mỳ, bánh quy ra bàn, cái loa ngoài kia vẫn chưa tắt. Rồi có giọng 1 phụ nữ khác, anh lập tức đi ra ban công khoá cửa lại và kéo rèm che phòng.

“Sao thế?”- cậu hỏi

“Bạn cô ta có chìa khoá căn hộ tôi!”

“Anh cưa cả bạn cô ta hả?”

“Bạn cô ta là trợ lý của tôi!”- Ji Yong khẽ cau mày trước câu hỏi của cậu

“Thế là anh là người nổi tiếng?”- cậu ngạc nhiên: tên nghiện này á?

“Cũng không hẳn!”- Ji Yong khẽ nhếch mép- “Thật ra tôi chỉ là nhạc sỹ….”

“À thảo nào!”- cậu gật gù

“Ý cậu là sao?”- anh cáu

“Ai quan tâm đến nhạc sỹ chứ?”- cậu nói- “Người ta chỉ để ý đến ca sỹ hoặc diễn viên, đạo diễn thôi!”

“Đúng vậy đúng vậy!”- Ji Yong nén giận mà gật đầu- “ Chỉ các ca sỹ biết tôi là được rồi! Họ là nguồn cơm của tôi mà!”

“Ca sỹ nào cơ?”- cậu bắt đầu hứng thú- “Có Hyori không?”

“Cậu hỏi làm gì?”

“Anh không quen chị ấy à”

“Cậu định xin chữ ký chứ gì?”

“Có được không?”

Ji Yong nhìn cậu một lúc, rồi anh nhìn lên tivi

“Được! Coi như trả ơn hôm nay!”

Cậu vui vẻ vừa xem tivi vừa ăn bánh qui

“Hình như 2 người kia vào không thấy anh thì về rồi đấy!”

“Thế sao?”- giọng anh có vẻ không quan tâm

“Anh không định về à?”

“Không,”- anh khẽ nhếch mép- “Sợ lắm!”

“Ai bảo chơi gái!”

“Cứ như cậu chưa từng chơi gái bao giờ ý!”

Nhưng khi anh nhìn sang, thấy cậu có vẻ suy nghĩ gì đó, ít nói và ngượng nghịu

“À… cậu… từng bị đá hả?”- chắc là dư âm của mối tình đầu quá đau đớn

Thay vì trả lời câu hỏi của anh, cậu hỏi câu khác

“Cô đó xinh không?”

“….Cũng được!”- chẳng qua là cô ta nghĩ rằng anh quen biết với nhiều ca sỹ và nhà sản xuất nên hy vọng tiếp cận anh sẽ được làm người nổi tiếng thôi.

Càng về khuya không gian càng yên tĩnh. Tivi cũng chẳng còn gì để chiếu nữa cả. Cậu ngáp ngắn ngáp dài, Ji Yong cũng đành miễn cưỡng đứng dậy, anh không trèo ban công nữa mà đi cửa bình thường

“Hôm nay cám ơn cậu nhé!”- anh nói- “Tôi sẽ lấy chữ kí của Hyori về cho cậu!”

“Ờm!”- cậu ngáp rồi vẫy tay chào anh. Đóng cửa.

***

Sau đó Ji Yong thực sự đã lấy chữ kí của Hyori cho cậu. Cậu luôn tự hỏi liệu anh ta có nghiện không nhỉ? Nghệ sỹ mà, nhiều người nghiện hút lắm. Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Hai người cũng chẳng thân nhau hơn sau ngày đó. Thỉnh thoảng họ tình cờ gặp nhau ngoài ban công, khi anh hút thuốc còn cậu uống bia, và những câu truyện về việc học hành trượt dốc của cậu được kể ra, với những bài hát anh sáng tác được chơi trước bằng ghita cho cậu nghe.

“Này, dậy đi!”- Ji Yong gọi cậu

Cậu mở mắt ra, ngái ngủ, đau đầu, bực mình, nhưng trước khi cậu kịp mắng gì anh thì anh đã nói

“Không định đi đốt trường nữa à?”

“Cái đó…”- chỉ là nói đùa thôi mà… cậu dụi dụi mắt

“Có đi nữa không?”

“Có!”- tự dưng Ji Yong nhìn cậu đầy nghiêm túc, cậu không nghĩ là anh sẽ làm thật. Nhưng nếu giờ cậu bảo không đi nữa thì cảm giác thật hèn nhát.

Xe của Ji Yong là một chiếc mui trần cũ màu xanh lá, anh lái xe đưa cậu đến trường

“Em biết phá khoá không?”

“Không biết!”- cậu lắc đầu

“….Vậy trường em có camera không?”

“Hình như là không!”

“Còn hệ thống báo trộm?”

“Đây là đại học chứ có phải bảo tàng đâu!”- cậu dẩu mỏ- “Chỉ có mấy hồ sơ điểm số chả ra gì của sinh viên thì họ đặt hệ thống báo trộm làm gì?”

“Để đề phòng mấy đứa sinh viên như em chẳng hạn?”- anh nhếch mép

Hừ! Có thật là anh ta đang giúp cậu không? Hay là tìm dịp mỉa mai cậu? Trên đường đi, ngồi trong xe càng nghĩ cậu càng không hiểu: mình đang làm gì trên xe một người lạ thế này? Ngoài tên tuổi và nghề nghiệp ra thì cậu chẳng biết gì về anh ta cả. Mà anh ta hơn cậu 2 tuổi chứ mấy? Sao có cảm giác anh ta như chú cậu vậy?

“Mà sao anh lại giúp em?”- cậu hỏi, cảm giác chất cồn trong người vẫn chưa hết.

“Tại anh chẳng có việc gì để làm!”

Sao trước khi trả lời câu hỏi gì từ cậu là anh ta lại phải nhìn cậu thật lâu vậy? Mặt cậu có câu trả lời sao? Mà nếu muốn quan sát thái độ cậu để trả lời thì mấy câu hỏi của anh ta chẳng làm cậu vui tí nào.

“Anh có thể bị bắt đấy! Vì chuyện chả liên quan đến anh!”

“Nhưng mà nó vui!”- anh lại cười- “Anh không đi học nên không hiểu: bị điểm kém là thế nào? Đi học là thế nào? Bạn học thì sao! Đột nhập vào trường nữa!”

Cứ như anh mong những trải nghiệm này lắm ấy.

Rốt cục 2 người cũng đến trường, cậu bảo anh đánh xe ra phía sau trường. Rồi cậu đứng trên nắp ô tô, bám lên thành tường mà trèo vào. Sau khi ngã bịch xuống đất một cú đau điếng, cậu gọi nhỏ

“Vào đi!”

Ji Yong trèo vào theo cậu, có chút vất vả hơn, cậu cười, đồ chân ngắn. Sau khi mất hơn 15’ tìm 1 chậu cây và dịch nó về phía sát tường: làm bệ nhảy cho 2 người lúc ra. Cả 2 đi vào trường. Sân trường bình thường đông đúc giờ vắng tanh, chỉ có mấy cột đèn 2 bên im lặng chiếu sáng. Cậu vừa đi vừa giang 2 tay như một đứa trẻ. Thích thật đấy, cảm giác mới tự do làm sao! Ta là bá chủ nơi đây! Vừa thích thú vừa hồi hộp, sân trường đã không còn như hàng ngày nữa. Ji Yong không hề giục giã mà từ tốn đi theo phía sau, nhìn cậu.

“Không biết cửa hành lang có khoá không!”- cậu nói rồi vặn tay nắm: tất nhiên là mọi cửa ra vào đều bị khoá rồi.

“Rồi sao?”- anh hỏi

“Phá cửa!”- cậu nói

“Bằng gì?”

Tại sao….. vấn đề này không ai nghĩ tới?

“Anh không mang gì theo sao?”

“Anh chỉ chuẩn bị xe thôi? Sao em không chuẩn bị gì?”

“Anh bảo em đi ngủ mà?”

Một phút đứng hình trôi qua, mặt cậu thì cứ nghệt ra, anh thì phì cười

“Thôi đi tìm hòn đá nào xung quanh rồi đập ổ khoá vậy!”

“Hay thử đạp 1 cái phá cửa? Như trong phim ấy?”

“Em vẫn còn đang say hả?”- Anh vừa nói vừa xoa đầu cậu- “Đi tìm viên đá nào đi…”

“Hai cậu là ai????”

Giọng nói trầm nhưng chẳng khác gì lời của hồn ma vang lên, làm 2 người thót tim nhảy dựng lên như mèo. Bác bảo vệ? Đang nhìn 2 người? Cả 2 quay ra nhìn nhau: sao chúng ta không coi chừng bảo vệ chứ?

“Tôi đang hỏi 2 cậu là ai cơ mà?”

Chết rồi- Ji Yong nghĩ- Quả này thì Seung Hyun gặp chuyện rồi, cậu vẫn đang là sinh viên trường này…

“Ơ?....”- cậu nghiêng đầu hỏi lại- “Sao bác không bật đèn pin?”

Cả ông bảo vệ lẫn Ji Yong đều quay sang nhìn cậu chằm chằm: thằng nhóc này vẫn đang say

“Trong phim bác phải bật đèn pin lập loè chứ? Không thế thì ai mà biết được?”

!!!!!!!

“Cột đèn 2 bên sáng trưng thế này thì đèn pin để làm gì?”- bác bảo vệ nói- “Thế sao 2 cậu đi trộm mà cũng không cầm đèn pin? Hả?”

“Hờ…”- cậu cười ngốc

“Mà các cậu là ai?”- bác bảo vệ hết cười theo trò ngốc của cậu, nhìn sang Ji Yong- “Các cậu đến đây định làm gì? Ăn trộm gì?”

“Dạ không có….”- anh nói- “Bọn cháu…….đi lạc thôi ạ…”

“Đi lạc?”

Ji Yong nắm tay cậu đi lùi dần

“Tuyệt đối không được gọi tên nhau nhé!”- để lộ tên là không ổn chút nào

“Em biết rồi huynh!”- có những lúc cậu tỉnh táo, lúc còn lại thì…

“Hai cậu đi đâu thế hả? Là sinh viên trường này đúng không? Tên là gì?”

“CHẠY!!!”- anh nắm lấy tay cậu chạy.

Nhưng chạy lại con đường 2 người đã đi qua để trèo tường, nhảy vào xe thì có hơi…. bất khả thi. Khi mà ông chú kia vẫn còn xung sức lắm. Ji Yong thì không biết đường, cậu thì mặc kệ cho anh muốn lôi đi đâu thì lôi.

“A!”- cậu giật tay anh chỉ sang phía bên trái- “Cổng trường đang mở kìa!”

Nhưng mà…- Ji Yong nghĩ- liệu có bảo vệ thứ 2 không? Liệu người kia đã biết trước cậu và anh sắp chạy qua chưa? Chưa kịp nghĩ hết thì ông bác kia- sắp đứt hơi nhưng vẫn ngoan cố- đã chạy đến đằng sau 2 người.

“Thôi kệ đi!”- anh nói rồi lôi cậu chạy ra phía cổng, thực sự có bảo vệ thứ 2 đang ngồi trực, ông này đang ngồi trong phòng xem tivi, không để ý thế sự xung quanh

“Bắt lấy chúng nó!!!! Bắt lấy 2 thằng đó!!!”- ông chú A đang đuổi phía sau dùng hết sức hèn lực mọn ra hét

“Hả?”- ông chú B nghe thấy, quay ra thì thấy 3 người đang đuổi theo nhau, ông chẳng hiểu gì cả, đi ra ngoài- “có chuyện gì vậy?”

“Bắt lấy chúng….”- ông A hét

“2 thằng nhóc này sao?”- ông chú B tự hỏi, sao 3 người lại chạy cái gì thế? Hai thằng nhóc kia là ai?

Ji Yong với Seung Hyun chạy gần đến, ông chú B định ra chặn đường thì Ji Yong- mặt rất hốt hoảng

“Có con chó!!!”

“Hả?”- ông chú B hỏi lại

“Nó xổng mất rồi! Bọn cháu đi bắt nó đã!!!”

“Ơ…ơ….ừ…”- chẳng hiểu gì cả, ông chú B để 2 đứa chạy qua, nhưng mà ông có nghe tiếng chó sủa đâu nhỉ?

“Sao lại để chúng nó chạy qua???”- ông chú A hết hơi chạy đến

“Chúng nó bảo đi bắt chó? Mà chúng nó là ai?”

“Trời ơi!!! Đang đi bắt chúng nó đấy!!!”- ông A tức giận đuổi theo, lần này ông B mới vỡ lẽ, chạy theo 2 đứa hết tốc lực.

Cuối cùng 2 người cũng thấy cái ô tô, lần đầu tiên Ji Yong  thấy cái xe cũ rách này lại đáng yêu đến thế. Vừa lên xe thì 2 ông bảo vệ cũng xuất hiện ở đầu đường, Ji Yong lập tức nổ máy rồi phóng xe đi. Thật là suýt chết.

Lái xe đi được một đoạn rồi, cả 2 vẫn còn thở dốc. Công nhận là bị tóm thật đáng sợ!!!

“Phụt ha hahahaa…..”- Cậu ngồi cạnh anh ôm bụng cười ngặt nghẽo

Cười cái gì chứ?- tuy nghĩ vậy mà Ji Yong cũng cười, cười to theo cậu.

“Màn đột nhập vô dụng nhất quả đất!!!”- vừa nói cậu vừa cười, cười đến không dừng lại được, tay thì ôm bụng vì đau.

“Có em là vô dụng ấy!”- anh cười,- “Có ai lại đi hỏi bảo vệ là sao bác không bật đèn không?”

Cậu không nói gì, chỉ cười suốt, rồi suốt đường về, thỉnh thoảng cậu lảm nhảm vài câu: vui thật đấy…Sau đó thì cậu ngủ khì suốt cả đường. Đến lúc anh vừa đỗ xe lại thì cậu tỉnh, mở mắt. Nhìn về con đường vắng tanh trước mặt.

“Sao thế?”- anh hỏi

“Em phải đi khỏi đây thôi…”- cậu nói- “Rồi họ sẽ tìm ra đứa sinh viên đột nhập vào trường… mấy đứa đứng bét như em thể nào cũng bị lôi ảnh ra đầu tiên để cho 2 ông bảo vệ đó xem! Họ sẽ lập tức nhận ra em!”

Rồi cậu quay sang anh, có vẻ như bị kích động quá đà

“Đằng nào em cũng sẽ bị đuổi học! Nhưng thà là em bỏ học trước còn hơn là bị đuổi!!! Em sẽ đi khỏi đây luôn!”

“Đi đâu chứ?”

Ji Yong luôn nghiêm túc trước mỗi lời cậu nói, dù là cậu đang say đi nữa.

“Đi đâu cũng được! Du lịch một thời gian cũng tốt!”- cậu day trán, đau đầu quá rồi.

“Được đấy! Huynh sẽ đi cùng em!”- anh nói

Nó không phải là: huynh đi cùng được không? Mà là huynh sẽ đi cùng em! Ai cho phép chứ?

“Nó không chắc là sẽ vui đâu huynh! Mà huynh đi theo để làm gì?”

Như thường lệ, anh lại nhìn vào mắt cậu trước khi trả lời

“Không cần vui, chỉ là huynh cũng thích đi du lịch thôi!”

Cũng được, cậu nghĩ, mở cửa xe bước ra ngoài

“Cũng được!”- cậu nói với Ji Yong, có bạn đi cùng sẽ vui hơn, nhất là người đã cùng cậu làm trò điên rồ xuẩn ngốc như tối nay

“Nhưng mà em phải ngủ đã!”- cậu bước lên cầu thang để lên nhà- “Em phải ngủ đã rồi mai mới đi!”

“Được thôi!”- anh nhếch mép cười đi theo sau lưng cậu

“À mà có chuyện này em phải nói!”- cậu quay lại- “Em.không.thích.phụ.nữ!”

Cậu nói thật chậm để anh nghe, Ji Yong cũng chậm rãi lắng nghe, nhưng rồi chẳng trả lời câu gì cả

“Tức là: em.thích. đàn. ông!”- cậu hít một hơi sâu rồi quay người lên đi tiếp- “Nên huynh có thể suy nghĩ về việc có đi cùng em hay không!”

“Huynh biết rồi!”- Ji Yong nói sau lưng cậu, vì không quay lại nên cậu không biết anh có đang cười không- “Sáng mai 8h nhé!”

Lúc đứng ở cửa ra vào, Ji Yong đứng cạnh cậu, thấy cậu nhìn mình, anh cũng nhìn lại cậu, vẻ mặt anh không có vẻ gì là đang trêu cậu cả.

“Sáng mai 8h!”- cậu nhắc lại.

Và anh gật đầu. Bắt đầu cho chuyến đi đầu tiên của họ.

Comments

  1. biết vậy em để luôn cho rồi.. xD
    ngại ghê.. hihi
    em ngại viết comt lắm xD
    fic này em đếm đc 131 câu hội thoại nha *mỏi miệng quá* ;)
    cảnh rượt đuổi nhộn ghê
    ss viết tự nhiên lắm....ko thể hiểu ss lấy ý tưởng từ đâu nữa =))

    ReplyDelete
    Replies
    1. :)))))) phục em thật, đếm được 131 câu hội thoại..... :v
      Ý tưởng thì là.... do ss vừa bị cấm thi lần thứ 5 trong suốt 4 năm đại học!!! ss đã đau khổ viết ra cái Truyện 5, rồi, k cam tâm, ss định đi đốt trường- nghĩ ra cái Truyện 6! :)))) Nhưng trường ss có camera nên là..... :((((((

      Delete
  2. Biết ngay mà. Lúc đọc truyện định hỏi cơ mà dạo này đi làm bị cấm dùng điện thoại nên mất dạng rồi. Ko đốt đc thì quăng bom vô cj. Camera ghi ko nổi đâu

    ReplyDelete
    Replies
    1. em chán học lắm rồi ý :((((

      Delete
  3. em vừa tai nghe vừa đếm ... mệt nghỉ luôn =))
    bắt cóc camera đi ss... hehe
    ss học trường nào vậy?
    ss có tham gia cuộc thi viết cho nyongtory tôi yêu không ?
    p/s: sao nó ko có liên quan với nhau vậy nhỉ :))

    ReplyDelete
    Replies
    1. ss k tham gia thi viết, chỉ mong nếu có bán sách thì ss mua thôi :)))

      Delete
    2. sao ss ko viết ?? T__T
      ss viết đi có gì phần thưởng em lãnh dùm cho =))

      Delete
  4. ss cứ viết đi
    một cái shortfic cảm động về hai bạn là được rồi :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. ss thực sự chưa từng tham gia thi thố cái gì :)))) bảo ss mà viết để thi thì có cảm giác sẽ bị "làm quá" lên như "ai đó" trước camera ý! :))))))

      Delete
    2. thì ss cứ viết bt ý
      coi như viết suy nghĩ về 2 bạn :)
      còn "ai kia" làm vậy ko phải rất dễ thương sao? :v ai mà chả thích :))

      Delete
  5. em chẳng hiểu nữa, ngôn từ của chị rất vui vẻ, nhưng giọng văn của chị lại buồn buồn, nhưng khi đọc cái giọng buồn buồn ấy em lại thấy vui vui. sao thế nhờ, chị nhờ ^^

    ReplyDelete
    Replies
    1. Sau khi đọc comt tui đã đọc lại từ đâu đến cuối cái chap này, và tui không có thấy cái gì buồn buồn á? :v

      Delete
    2. thế em mới ko hiểu tại sao nên mới hởi chị đó :v

      Delete
    3. chắc là cảm xúc đúc kết của em khi ngồi đọc một loạt chuyện của chị, ù ôi, em thành fan cuồng của chị mất rùi :)))

      Delete
    4. thế là thêm 1 con mều sa hố :v ô hô hô hô

      Delete
    5. em mới dùng nên ko rành lắm, làm thế nào để em biết là chị reply em nhỉ, nhiều khi em quay lại đọc lại thì mới biết là chị rep comt của em rùi, thế là em xem lại một loạt các chap mà em comt thấy chị rep một loạt luôn( chị cute quá ^^ ) mà chị rep rõ nhanh ý. mà em thì phải hai ba ngày sau mới trả lòi lại chị được.
      ko biết chị có hiểu ý em ko nhưng mà tóm lại là em thấy có lỗi lắm, kiểu ko rep chi sớm đc ấy. mà em thì ko biết khi nào chị comt cả.
      À, còn mều này tình nguyện sa hố của chị nhé <3 chị cứ đào sâu thoải mái, sợ đến lúc em ko chịu ra, chị lại thấy phiền ý :3

      Delete
    6. mỗi sáng c check mail thì thấy comt của mn, sau đó rep 1 thể r làm việc thôi chứ c cũng k check thường xuyên đâu :(( cái báo comt của blog c cũng k biết :'(

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

101 Drugs

Thủy - Chap 21