Truyện hàng ngày - Truyện 17

Mất trí nhớ 



3.

Lee Seung Hyun trước kia là người kinh doanh rất giỏi. Sau khi gia đình sa sút, cậu đi vay một số tiền lớn, làm lại từ đầu, vừa lấy lại được công ty của gia đình, vừa mở rộng quy mô tài sản. Chỉ là, cách thức cậu vay được số tiền đó lại chẳng hay ho gì. Người thì bảo cậu hẹn hò với con gái chủ tịch tập đoàn giàu có để vay tiền, người thì bảo cậu là trai bao cho đại gia… Dù sự thật có là gì thì cũng là cậu bán thân kiếm tiền. Đây cũng là lý do cậu và Jong Hoon chia tay.

Nhưng sau khi cậu công khai hẹn hò với tôi, Jong Hoon lại cứ chủ động liên hệ với cậu, dây dưa không dứt.
Đáng ra khi đó tôi nên nhận ra rằng mình đang ghen, như vậy sẽ không đánh mất cậu.

“Lee Seung Hyun, hãy kí vào đơn huỷ bỏ cam kết đi! Tôi không muốn làm bạn trai cậu nữa, cũng không cần cậu hỗ trợ tài chính gì hết! Trả lại công ty và tự do cho tôi!”

Tôi đúng là tên khốn nạn, không phải sao? Không chỉ tiền của cậu mà cả những mối quan hệ là ăn của cậu nữa, đều đã giúp công ty của gia đình tôi thoát khỏi cảnh phá sản. Giờ lợi dụng xong thì lại muốn đá cậu đi.

“Cũng được, nhưng nghe nói là anh định kết hôn với So Joung?” - cậu vẫn bình thản lật giở tài liệu trên bàn

“Đấy không phải chuyện của cậu!”

“Cô ta không hề yêu anh, chỉ muốn lấy công ty của anh làm quà cho bạn trai cô ta thôi! Bao giờ thì anh mới tỉnh ra hả?”- giọng điệu cậu mỉa mai – “Huỷ bỏ cam kết cũng được! Nhưng căn biệt thự này của gia đình anh không nằm trong bản cam kết, tôi bỏ tiền ra mua! Anh dọn ra ngoài đi, tôi trả lại tự do với công ty cho anh!”

“Đồ khốn!”

Tôi vừa định lao lên đánh cậu thì Seung Hyun cũng nổi đoá lại với tôi

“Còn anh là thằng đần! Lần trước chính cô ta mang sản phẩm mới của ta sang cho công ty đối địch, cũng chính mắt anh thấy cô ta hẹn hò cùng người khác! Anh vẫn không chịu tỉnh sao?”

“Không phải chuyện của cậu! Thôi được, Lee Seung Hyun, cậu cứ kí đơn và trả lại công ty cho tôi, hôm nay tôi sẽ dọn ra khỏi nhà! Chỉ cần vĩnh viễn không nhìn thấy cậu nữa là được!”

Thật lòng tôi không định như thế. Tôi giận cậu vì vẫn nghĩ đến Jong Hyun, tôi cần phải lấy lòng tin của So Joung để lừa cô ta, thế nên…thế nên… Hôm đó tôi dọn ra khỏi nhà, cậu cứ ngây ra. Hôm sau đó, cậu quyết định nói với luật sư trả lại toàn bộ tài sản và nhà cho tôi. Cậu quyết định từ bỏ chuyện tình này.
Nhưng tôi không ngờ nhất là, kế hoạch của tôi thất bại, cậu lại đi cứu tôi rồi mất tích.

***

Đã biết bao lần tôi nằm mơ thấy cơn ác mộng đó, khi xe cậu lao xuống biển vì mất đà. Nhưng giờ tôi không phải lo lắng nữa, cậu đã ở đây rồi, trong vòng tay tôi. Dù có giật mình thức dậy vào nửa đêm, tôi sẽ không phải một mình đối diện với sự thật tàn khốc này nữa. Cậu đã về rồi.

“Ji Yong…”- cậu khẽ gọi tên tôi, cậu nhớ ra tôi sao?

“Chật quá, nóng nữa, anh bỏ tôi ra đi!”

Cậu ta thậm chí còn không thèm mở mắt mà đẩy tôi ra, lăn sang bên cạnh nằm.
Nóng hả? tôi với lấy cái điều khiển điều hoà, giảm nhiệt độ xuống thấp nhất vồi nhất quyết ôm cậu. Ngày xưa đó, tôi cũng đã ôm cậu thế này, khi cậu ốm, tôi đã ôm cậu, vỗ về cậu ngủ. Nhưng cậu lại gọi tên Jong Hoon trong cơn mê man. Cậu bảo tôi có thể nuốt nổi cục giận này không?

“Chật quá đi!” – cậu khó chịu ngồi bật dậy, tung chăn ra cau có nhìn tôi –“Đừng có ôm tôi nữa, khó chịu chết đi được!”

“Trước kia toàn là cậu chủ động ôm tôi ngủ!”

“Giờ tôi không quen ai chạm vào mình lúc ngủ cả nên là đừng chạm vào tôi!”

Lee Seung Hyun…nếu không phải cậu đang mất trí nhớ thì tôi còn đè cậu ra dính chặt hơn nữa kìa.
Thấy tôi không nói gì, cậu cũng im lặng nằm xuống, quay lưng về phía tôi.
Phải làm thế nào bây giờ? Có thể làm gì để cậu nhớ ra đã từng yêu tôi sâu đậm. Chỉ cần nhớ ra tôi thôi, mọi chuyện khác, mọi người khác đều không cần nhớ, có thể không?

Nửa tiếng sau, trong phòng bắt đầu lạnh cóng, điều hoà chạy hết công suất cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Cậu bắt đầu kéo chăn, co người lại mà không hết lạnh. Tôi cũng nhiệt tình gật chăn về phía mình.

“Anh đừng có kéo chăn nữa…lạnh!”

“Chăn bé, làm thế nào được?”- tôi kéo cậu dịch lại phía mình –“Nằm gần vào mới không lạnh!”

Lúc này cậu đã quá buồn ngủ rồi nên lập tức chui vào lòng tôi để sưởi ấm, tiếp tục ngủ. Tôi cũng bật tăng nhiệt độ lên để cậu không bị ốm. Biết thế này thì nên dùng chiêu này sớm hơn.

***

Chủ nhật được nghỉ, tôi tính ngủ nướng xong sẽ đưa cậu đi chơi đâu đó. Nhưng mở mắt ra đã không thấy người bên cạnh đâu, mắt nhắm mắt mở đi tìm cậu thì nghe mấy cô giúp việc thì thầm với nhau:

“Cậu ấy nhớ lại rồi? Cậu ấy lấy lại trí nhớ rồi?”

Seung Hyun lấy lại trí nhớ rồi? Tôi hốt hoảng đi đến phòng sách – nơi mà mấy bà tám đang đứng ngoài cửa phòng xì xào

“Có chuyện gì thế?”

“Cậu chủ…”- tất cả đều cúi đầu

“Cậu xem,”- một cô chỉ vào phòng –“Cậu ấy mặc đồ màu đen, ngồi đọc sách rất im lặng! Không phải giống hệt trước kia sao? Mấy hôm trước cậu ấy vẫn còn đòi ra ngoài đi chơi và hay mặc quần áo cũ vì không thích màu đen mà?”

Đúng là Seung Hyun đang mặc áo phông, quần ngố đen, ngồi bên cửa sổ đọc sách. Dáng vẻ không khác gì cậu của trước kia. Tôi bảo mấy người giúp việc đi chỗ khác rồi đóng cửa phòng, đến bên cậu

“Đang đọc gì thế?”

Cầu trời cầu trời cậu đừng nhớ ra gì hết…cầu trời dù cậu nhớ ra cũng đừng ghét tôi

“Này Ji Yong…”

“Ừ?”

“Tôi mới tìm thấy một giá sách toàn truyện và tiểu thuyết! Lúc đầu cứ tưởng ở đây chỉ có sách kinh doanh thôi chứ?”

Truyện…truyện sao?

“Ừ có nhiều truyện mà… nhưng sao cậu lại mặc đồ đen thế này?”

Seung Hyun bĩu môi nhìn vào quyển truyện

“Hôm qua tôi bỏ trốn khỏi trung tâm thương mại, có mua được quần áo đâu…mà mấy chị giúp việc quên không giặt đồ cho tôi rồi!”

Chỉ thế thôi sao?

“Này, tôi đưa cậu đi mua đồ nhé!”

Đừng mặc đồ màu đen nữa. Dù biết tại sao cậu luôn mặc đồ đen, nhưng đó đã là quá khứ rồi. Hãy bắt đầu lại từ đầu đi.

***

Seung Hyun không thèm nhìn quần áo, chỉ toàn nhìn giá thành. Dù tôi có nói thế nào, cậu cũng rất e dè khi mua, lại còn không ngừng nhắc đến :Young Bae huynh Young Bae huynh nữa. Còn lâu tôi mới cho cậu về gặp lại họ. Nhưng mà, đi mua đồ cùng cậu cũng vui ở chỗ, vì sợ lạc như lần trước nên cậu không dám trốn, lại luôn nắm lấy tay áo tôi mà đi bên cạnh. Cảm giác không phải rất hạnh phúc sao?

“Có mệt không?”

“Hơi hơi…”

Hơi hơi gì chứ, trông cậu mệt mỏi thấy rõ. Chắc là do phải thay đồ nhiều nên cậu không quen, ở nhà quê kia thì toàn mua đồ hàng chợ, có phải thử bao giờ.

“Hay là đi ăn kem nhé?”

“Được!”

Sao lúc này cậu tươi tỉnh nhanh thế.

Hình như trước kia, Seung Hyun cũng rất dễ vui vẻ khi được tặng món đồ gì đó, dù là rẻ hay đắt, chỉ cần mua kem cho cậu, cậu sẽ bỏ qua hết.
Tôi đã từng trễ hẹn với cậu để đi cùng So Joung. Sau khi ngồi chờ 3 tiếng ở chỗ hẹn, cậu tức giận bỏ về, không thèm nhìn mặt tôi, vậy mà tôi vừa giơ cho cậu một cái móc điện thoại đôi, cậu đã xí xoá cho tôi ngay lập tức.

Nếu giờ cậu nhớ lại mọi thức, cậu có thể dễ dàng bỏ qua cho tôi như ngày trước không?

“Anh nhìn gì thế?” - cậu vừa liếm kem vừa hỏi

“Không có gì!”

“Trời đẹp thật…”- cậu vừa ăn kem vừa lim dim đón lấy ánh nắng như chú mèo, gió trời nhè nhẹ thổi khẽ lay tóc mái cậu

“Mà anh không ăn sao?”

“Có ngon không?”

“Ngon!” - cậu gật gù

“Tôi muốn ăn…”

“Này!” - cậu chìa kem ra

Nhưng tất nhiên không phải tôi muốn ăn kem.
Bờ môi cậu mát lạnh, mềm mại, tràn ngập vị dâu.

Khi tôi rời khỏi môi cậu, cả khuôn mặt cậu cũng mang màu sắc của dâu rồi.

“Anh….anh…”- giọng cậu run run

“Cậu không nhớ sao?...”- tôi làm bộ thở dài –“Chúng ta đã từng hôn nhau như thế!”

“Cái này….nhưng mà….” - cậu ấp úng

“Thử lại nhá? Có khi cậu sẽ nhớ ra đấy!” – tôi vừa định ghé sát mặt cậu thì Seung Hyun đã đứng bật dậy,

“Kem chảy hết ra tay rồi…tôi đi rửa tay đã!”

Nói xong cậu chạy biến đi. Trông mặt cậu xấu hổ thật đáng yêu. Ngày trước cậu chưa từng thể hiện tình cảm ra bên ngoài, cậu che giấu mọi tâm tư mình bằng bộ quần áo đen mình mặc. Làm tôi không sao hiểu được cậu. Tôi bỗng nhớ ra Seung Hyun hiện tại, rất sợ lạc đường, đành đứng dậy đi theo cậu.
Và, tôi gặp Jong Hoon ở đó.

***

Jong Hoon là mối tình đầu của cậu, là người chủ động nói chia tay, cũng là người chủ động nối lại liên lạc. Là người đã nói, sẽ cướp cậu khỏi tay tôi, sẽ bảo vệ cậu.

Giờ hắn đang đứng trước mặt Seung Hyun

“Anh nghe tin là em bị mất trí nhớ…”

“Anh là…?”- cậu nghiêng đầu

“Anh thấy em mặc quần áo màu đen…anh nghĩ em nhớ ra anh nên mới mặc chúng!”

“Tôi mặc đồ đen thì liên quan đến anh sao?”

“…Em bắt đầu mặc đồ đen kể từ khi chúng ta chia tay!”

“À…”

Cậu nhớ ra sao? Seung Hyun đã nhớ ra sao?

“Đúng rồi, thảo nào tôi thấy anh quen quen…Tôi đã thấy anh trong tấm ảnh ở trường cấp 3!”

“Chúng ta học cùng cấp 3!”

“Đúng rồi…nghe cô giáo nói thì chúng ta là người yêu!”

“Vậy…em có nhớ ra tí gì không?”

Seung Hyun im lặng một lúc rồi bảo hắn

“Nhưng Ji Yong nói anh là người yêu cũ của tôi thôi, Ji Yong mới là người yêu hiện tại!”

“Ji Yong? Hắn là tên khốn!” – Jong Hoon hét lên với cậu

“Mày mới là tên khốn!”

Và thế là chúng tôi cãi nhau trước mặt Seung Hyun, bảo vệ vừa đến tôi đã kéo tay cậu đi, Jong Hoon níu tay cậu lại nhưng bị tôi hất ra, bảo vệ xông đến chặn hắn phía sau

“Tao cảnh cáo mày,”- tôi chỉ vào mặt hắn –“Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cậu ấy nữa!”

Hắn dám cho người theo dõi tin tức của cậu. Hẳn là từ khi biết Seung Hyun còn sống và đã trở về, hắn luôn rình rập trước cửa nhà tôi xem khi nào thì cậu được ra ngoài. Ngay cả cậu ra ngoài với tôi mà hắn cũng dám tiếp cận?

Trên đường về nhà, Seung Hyun chỉ im lặng không nói gì. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không phải ánh mắt chán chường mà là suy tính gì đó. Vẻ mặt cậu hiện rõ sự hồi hộp, âm mưu gì đó, làm tôi càng khó chịu hơn

“Cậu không hỏi gì tôi về Jong Hoon sao?”

“À…”- cậu bối rối –“Không!”

“Không tò mò về hắn?”

“Không phải anh không thích nói về anh ta sao?”

Đúng là tôi không thích nói về hắn, nhưng hiện tại cậu rất khả nghi. Với tính cách của cậu thì sẽ phải hỏi tôi thật nhiều chứ?

Nhưng cậu không cần hỏi tôi, vì hôm đó, khi Jong Hoon níu tay cậu lại, hắn đã dúi vào tay cậu cardvisit của hắn. Từ đó, cậu luôn lén lút gọi điện nói chuyện với Jong Hoon. Vì sao tôi lại biết? Vì tôi đã kiểm tra điện thoại của cậu, và giờ thì trước mắt tôi, 2 người họ đang cùng đi dạo tại trường cấp 3 cũ.

***

Tôi luôn tò mò không biết quá khứ của mình như thế nào, nên khi Jong Hoon xuất hiện rồi lén đưa tôi số điện thoại của anh ta, tôi đã rất hồi hộp. Làm những chuyện này sau lưng Ji Yong, có cảm giác như tôi đang phản bội anh ta? Nhưng đấy là do anh ta không chịu kể cho tôi nghe về quá khứ của mình, còn cấm tôi đi gặp Hana và Young Bae huynh nữa. Giờ chỉ có Jong Hoon là có thể cho tôi biết quá khứ của mình thôi.

“Alo, Seung Hyun hả?”

“Sao anh biết là tôi?”- làm sao anh ta biết nhỉ?

“Em gọi cho anh nghĩa là em muốn biết về chuyện ngày xưa của chúng ta phải không?”

“Ngày xưa đó…là như thế nào?”

“Nói thế nào nhỉ?”

Giọng nói của Jong Hoon rất nhẹ nhàng, ấm áp. Nó khác hẳn kiểu giọng gắt gỏng lạnh lùng hay ra lệnh của Ji Yong. Anh ấy kể rằng chúng tôi quen nhau hồi cấp 3, khi tôi mới chuyển đến trường. Vào một ngày trời mưa, khi chúng tôi bị mắc kẹt ở bến xe bus, Jong Hyun có dù nên đã cho tôi đi nhờ. Chúng tôi quen nhau như thế đấy

“Nghe thật lãng mạn phải không?”- anh cười qua điện thoại

“Chuyện của chúng ta cả trường đều biết!”

“Em đã nghe ai nói rồi sao?”

“Tôi có nghe cô chủ nhiệm cũ nói!”

“Phải phải…”- giọng anh hoài niệm –“Lúc đó…Seung Hyun ah…”

“Hả?”

“Về lại trường đi!”

Đáng ra tôi muốn nói với Ji Yong một tiếng, nhưng anh ta chắc chắn sẽ không để tôi đi, mà nghe Jong Hyun nói rằng tôi có thể trốn ra ngoài, ra bến xe bus gần đó rồi anh ta đón…cảm giác giống như phim hành động vậy. Kiểu như làm nhiệm vụ bí mật ấy. Thế nên tôi đã đồng ý.

“Chúng ta thích nhau luôn từ hồi lớp 10 sao?” – tôi hỏi Jong Hoon khi đã ngồi trên xe

“Thật ra là năm lớp 11 chúng ta mới chính thức là một cặp!”

“Con trai với con trai…cũng được sao?”

Jong Hoon quay sang nhìn tôi khó hiểu

“Không phải giờ em đang sống chung với Ji Yong sao?”

“Thì cũng như lúc tôi sống cùng với Young Bae huynh thôi?”

“Hai người đã làm gì chưa?”

“Làm gì?”

Jong Hoon như bị nghẹn lại ở họng rồi không nói gì, tiếp tục lái xe.

“Tôi của ngày xưa…là người như thế nào?”

Tôi của ngày xưa, Lee Seung Hyun của ngày xưa, khi mới học cấp 3, khi đang là người yêu của Jong Hoon. Tôi là một đứa trẻ vô tư. Giống hệt như bây giờ.

“Khi đó em nói nhiều hơn bây giờ nữa, rất đáng yêu!”

Chúng tôi vừa đi dạo trong sân trường vừa nói chuyện

“Em thích được khen, dù là khen đẹp trai hay học gỏi hay vui tính em đều thích hết! Các chị lớp trên rất thích em, nhưng rồi em lại thích anh! Haha!”

“Vậy…tại sao chúng ta lại chia tay?”

Gió thổi qua lùa những chiếc lá vàng dưới chân bay xào xạc. Jong Hoon trầm lặng đứng trước tôi, nhìn xuống đường kẻ viên sân bóng rổ dưới chân.

“Là do anh vô dụng!”

Rất lâu sau anh mới nói ra câu nói đó.

“Tại sao?”

Không hiểu sao giọng tôi bỗng lạc đi

“Lúc đấy…là khi chúng ta vào đại học năm hai! Gia đình em gặp chuyện và anh đã không thể giúp đỡ em!”

Jong Hoon quay người lại nhìn tôi

“Anh thậm chí đã nổi giận với em… Chúng ta đã hẹn sẽ cùng bỏ đi, nhưng em không đến. Sau khi gặp lại em đã nói, em chấp nhận vứt bỏ bản thân để cứu lấy gia đình mình…Từ đó trở đi, em luôn mặc đồ màu đen!”

“Khi đó tôi đã làm gì?”

“Chuyện đó…”- Jong Hoon cau mày –“Em không cần nhớ đến! Nhưng Seung Hyun!”

Anh ta nắm lấy vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi

“Kể cả khi đã quen với Ji Yong, em vẫn luôn mặc đồ đen…Là vì em vẫn nhớ đến anh, đúng không? Em nói là em vẫn thấy có lỗi với anh…”

“Cái này…”- làm sao mà tôi nhớ được?

“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi được không?”

Khi đó Jong Hyun cúi xuống định hôn tôi, nhưng khuôn mặt của Ji Yong chợt hiện ra khiến tôi đẩy anh ra.

“Tôi…”

Chẳng hiểu sao, tôi muốn “bắt đầu lại từ đầu” với Ji Yong.

“Tôi không muốn…ý tôi là…tôi đang…với Ji Yong…”

“Em có thể không quay lại với anh!”- Jong Hoon bỗng nắm chặt vai tôi đến phát đau –“Nhưng tuyệt đối không được ở bên Ji Yong! Hắn chỉ lợi dụng em thôi!”

“Mày nên ngậm mồm vào được rồi đấy!”

Câu nói đó vừa vang lên cũng là lúc một cú đấm đập thẳng vào mặt Jong Hyun.
Ji Yong chỉ lườm tôi một cái lạnh sống lưng, rồi lại quay lại với Jong Hyun

“Không phải tao đã bảo mày là đừng có xuất hiện trước mặt cậu ấy rồi sao?”

Thêm một cú đã nữa khiến Jong Hoon ngã ra đất.

“Sao mày cứ luôn xuất hiện phá đám tụi tao vậy?” – Ji Yong túm tóc Jong Hoon lên định đánh anh thì Jong Hoon cũng phản đòn lại

“Mày mới là người không có tư cách nói điều đó! Mày mới là người lợi dụng cậu ấy!”

Nhưng Jong Hyun chưa kịp đánh lên thì Ji Yong đã né được đòn, đẩy anh ngã ra sân.

“Dừng lại đi!”- tôi chạy đến ngăn Ji Yong lại, sao có thể đánh nhau như vậy được chứ?

“Bỏ ra!”- Ji Yong quát tôi

“Đừng có đánh nữa!” – tôi vẫn chặn ở giữa hai người – “Tôi đã bảo là đừng có đánh nữa!”

Ji Yong chuyển toàn bộ cơn tức giận từ Jong Hoon sang tôi

“Được! Vậy đi về!”

Không xong rồi không xong rồi!

“Tại sao mày không buông tha cậu ấy chứ?” – Jong Hoon từ sau nói với lên, máu chảy ra từ khoé miệng anh, và anh đang khó nhọc ôm bụng

Ji Yong không nói gì mà lôi tôi lên xe. Kiểu này tôi chết chắc rồi.

“Anh ăn kem không?”- tôi cố làm dịu không khí xuống, nhưng Ji Yong chỉ hít thêm vào thật sâu rồi nhấn ga mạnh hơn. Tôi co người lại nắm chặt lấy dây an toàn. Về nhà thế nào tôi cũng bị anh ta xử tử mất.

Về đến nhà, thay vì lôi tôi vào phòng, Ji Yong chỉ ngồi im và nắm chặt lấy vô lăng. Tôi rón rén tháo dây an toàn và nói nhỏ

“Tôi vào nhà trước đây…”

Chưa kịp nói xong thì anh ta đã túm chặt tay tôi, các móng tay như bấm sâu vào thịt

“Cậu nghĩ tôi là thằng ngốc sao?”

Hả? Tôi trợn mắt nhìn anh ta

“Cậu nghĩ tôi thực sự không biết là cậu gọi điện cho Jong Hyun rồi đi gặp anh ta? Hả?”

“Không có…tôi không có…”

“Nói thật đi Lee Seung Hyun, có thật là cậu mất trí nhớ không? Tại sao cậu vẫn đi tìm gặp Jong Hoon? Cậu chỉ giả vờ để giày vò tôi thôi đúng không?”

“Không có mà…tôi không nhớ gì thật mà…”

Ji Yong tựa lên trán tôi, không cho tôi tránh né, bắt tôi phải nhìn thằng vào mắt anh ta

“Cậu muốn tôi nhốt cậu cả đời ở trong phòng sao?”

Tôi cố lắc đầu mà không được

“Cậu muốn rời xa tôi sao?”

Cái này…tôi tim lặng nhìn xuống sàn xe

“Seung Hyun?”

Giọng nói có chút van nài của Ji Yong khiến tim tôi hẫng một nhịp

“Tôi… chỉ là….tôi ở nhà Young Bae huynh quen rồi…nên là…”

Điều tiếp theo tôi biết, là Ji Yong lại nổi điên tống tôi vào phòng ngủ, đâp nát cái điện thoại mới dùng được 1 ngày của tôi. Dặn mọi người không cho tôi ra ngoài rồi tức giận khoá cửa phòng lại. Có lẽ tôi đã chọn sai người để “bắt đầu lại từ đầu”. Biết thế này thì tôi trốn đi từ lúc ở trường cho xong.

Note: bạn Rima đang bận thử việc ở hàng quần áo. Rất là chán vì vắng khách nhưng do thiếu tiền và được ngồi điều hoà miễn phí nên bạn phải cố gắng. :)) Hôm nay là 20, bạn Rima sẽ thử việc 3 ngày là 19-20-21. Sau ngày 21, nếu không được nhận thì bạn sẽ viết luôn chap mới :v. Còn được nhận thì....cuối tuần nha mọi người :)))))) 

Comments

  1. cuối cùng cũng có chap mới, cám ơn bạn nha, thích truyện của bạn lắm luôn!

    ReplyDelete
  2. Cám ơn bạn nha :D ngày mai là ngày thử việc cuối cùng của tớ, nếu mà không được nhận thì tớ rảnh rồi, lại viết tiếp :)) Còn nếu "chẳng may" được nhận thì lại làm mọi người phải chờ lâu lâu rồi :))))

    ReplyDelete
  3. cứ cầu là bạn "chẳng may" được nhận ha, tuy chờ lâu hơn một chút nhưng mà thấy cũng đáng để chờ

    ReplyDelete
    Replies
    1. mà có được nhận chưa vậy ?

      Delete
    2. hết 3 ngày thử việc rồi, giờ nằm nhà viết fic, chờ đến gần cuối tháng ngta gọi thì đi :)) k thì lại tìm việc khác :v

      Delete
  4. Chúc ss làm tốt nhé <3
    Nay mới mò vào đọc chương mới được. May là ss vẫn duy trì tần suất post fic = v =
    Cơ mà làm sao giờ e thích JongHyun hơn r =))) Bae chỉ coi Ni là e trai thôi nên chắc dừng lại ở tình tay ba nhỉ :333

    ReplyDelete
    Replies
    1. giờ ss đang rảnh thì mới post được thôi :)) Chứ đi làm rồi thì về mệt chỉ muốn lăn ra ngủ :((

      Delete
    2. Vậy là năng suất rồi mà =))
      Thế ss được nhận vào làm chính thức chưa?

      Delete
    3. ss được gọi chiều nay đến cty học thu ngân :)) rồi làm thủ tục thử việc 3 tháng :'( còn trước là học việc 3 ngày :D Dù sao thử việc cũng có lương mà, hí hí :3 may là vừa viết xong chap mới thì được gọi đi làm :)))))

      Delete
  5. Cái hồi ngày nào e cũng vào hóng thì ss k viết . Nhớ muốn chớt T.T
    Đến lúc nhớ thì đã ra tận 2 chap =)) quả là khó lường
    Ps: chúc ss có công việc tốt nhé

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

101 Drugs

Thủy - Chap 21