Thuỷ - Chap 3



3.

Ji Yong luôn cảm thấy không an lòng khi nghĩ đến việc Đại thúc gàn dở dạy học cho Seung Hyun. Trong số bao nhiêu người, tại sao lại là Đại thúc chứ? Mà lạ là Lại bộ thượng thư cũng không có ý kiến gì. Cha anh – quan tể tướng – cũng đã hỏi ngài Thượng thư, và kể lại với anh rằng:

“Ngài ấy nói, ước mơ của Nhị hoàng tử là trở thành thương nhân giống chú ngài ấy, có thể đi ngao du khắp thiên hạ! Lại bộ thượng thư cũng đồng ý!”

Nói rồi cha anh thở dài

“Nhị hoàng tử mới 12 tuổi, trẻ con ham chơi chán học nên nói thế là chuyện thường! Nhưng nếu lớn lên chút nữa, ngài ấy muốn ở lại triều chính thì với tên thái phó này sẽ chẳng làm ăn được gì đâu!”

Ji Yong im lặng trầm ngâm, nếu chỉ là thầy giáo bình thường thì đúng là sẽ không giúp gì cho cậu được. Nhưng Đại thúc cũng là người rất giỏi, vì quá giỏi nên khi ông ta bỏ không làm quan, người ta mới gọi ông ấy là đồ gàn dở, uổng phí tài năng.
Nếu Seung Hyun chỉ giả vờ rằng cậu ấy không muốn hoàng vị thì sao? Nhỡ đâu cậu ấy có ý đồ khác?

Dù sao anh cũng là thái phó của Thái tử, còn là bạn thân của ngài ấy nữa. Nếu phải lựa chọn phò tá cho Thái tử hay Nhị hoàng tử, tất nhiên là Thái tử rồi. Nhưng mà, có lẽ Seung Hyun không phải người có ý đồ sâu xa đó đâu? Cậu mới chỉ 12 tuổi… Còn có khả năng khác.. đó là chính Thượng thư đại nhân bày mưu cho cháu trai mình? Cứ rảnh là cậu lại về nhà ngoại, rất có khả năng là cậu cùng ông và bác mình bày kế với nhau…

Ji Yong trằn trọc cả đêm mất ngủ, anh cứ nửa muốn tin Seung Hyun, nửa lại nghi ngờ cậu. Ai bảo người cậu mời về dạy lại “đặc biệt” quá mức?

***
“Chà chà…”- Dong Ho chép chép miệng khi gặp Ji Yong trong cung vào sáng hôm sau –“Lần đầu tiên thấy có người mắt còn thâm hơn Nhị hoàng tử nhà ta đó nha…”

Ji Yong quạu quọ lườm Dong Ho khiến hắn lạnh gáy, rồi lừ đừ đi về phía Đông cung. Đầu óc anh thì đau như búa bổ, mắt lại khô rát, thật tình anh chẳng muốn đi dạy học tí nào. Lúc bước qua Dong Ho, anh ngửi thấy mùi thịt nướng

“Sáng sớm đã nướng thịt sao?”- anh hỏi

“Thì sao?”- Dong Ho che đĩa thịt lại rồi đi nhanh về phía cung của Seung Hyun.

Có điều gì đó mờ ám ở đây! Ji Yong lén bám theo Dong Ho về cung. Nhân lúc không có người, anh tiến sát đến cửa sổ phòng học của cậu, he hé mở ra xem: Trong căn phòng rộng rãi, Seung Hyun và Đại thúc gàn dở đang ngồi trên sàn, đối diện nhau qua cái bàn gỗ hình chữ nhật to bằng cả sải tay người lớn. Dong Ho đang xếp thức ăn lên bàn,

“Nhị hoàng tử, người mới 12 tuổi… còn nhỏ mà…”

“Chỉ là rượu hoa mai thôi mà!”- Seung Hyun háo hức nhìn đồ ăn và rượu.

Rượu???- Ji Yong dí sát mắt vào khe cửa - Dạy học kiểu gì mà lại có thịt nướng với rượu chứ???

“Không sao!!!”- Đại thúc gàn dở cười với Dong Ho –“Khi nào ngài ấy lớn thì sẽ uống sau, giờ ta uống hộ!”

Dong Ho bĩu môi nhìn lão

“Được rồi! Ngươi ra ngoài đi!”- Đại thúc gàn dở gật đầu.

“Thế có được không…”- hắn ngần ngại nhìn Seung Hyun

“Cứ ra đi! Tý nữa cho ngươi ăn sau!”- cậu xua tay

Dong Ho ra ngoài rồi, cậu mới bảo thầy

“Đại thúc, đây là những món ngon đặc sản ở Gwang Ju thật sao?”

“Đúng vậy!”- Đại thúc cười –“Toàn là các món ngon ở quê ngoại ngài đó!”

“Ai cha… chả trách mẫu thân ta luôn muốn được trở về quê!”

“Ngài có thể trở về quê ngoại mà!”- Đại thúc rót rượu ra ly nhỏ -“Đâu có nhất thiết phải từ bỏ hoàng cung hay kinh thành đâu?”

Seung Hyun mở miệng ra định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, cậu cúi đầu nhận ly rượu hoa mai

“Ta không thích!”

“Nhất quyết không muốn tham gia vương triều?”- Đại thúc hỏi chắc chắn

“Nhất quyết không!”- cậu đáp

“Được! Vậy thầy trò ta cạn ly! Ta sẽ nhớ câu này của người!”- Đai thúc cụng ly với Seung Hyun, rồi cả hai cùng uống sạch.

Đứng ngoài cửa sổ này mà Ji Yong còn ngửi thấy mùi hoa mai thơm nhẹ toả ra, cùng với mùi thịt vịt nướng giòn béo ngậy, bánh đậu xanh dẻo. Lão sư này dạy cậu cái gì đây chứ?

“Đứng nhìn chúng ta ăn thế này thì ngài định bao giờ mới đi dạy Thái tử đây?”

Đại thúc vừa gắp miếng thịt vịt vừa nói, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ji Yong cúi vội xuống dưới, tim đập thình thịnh: lộ rồi sao? Lão ấy biết sao???

“Kwon đại nhân!”- Đại thúc cố gọi dài giọng ra –“Kwon đại học sỹ, đừng trốn nữa ra đây đi!”

Mình xong đời rồi!!!- anh nghĩ.

***
“Ngươi đang làm gì ở đây vậy?”- Seung Hyun đi đến bên cửa sổ, khoanh tay nhìn anh

Ánh mắt sáng nhìn anh hờ hững, quầng thâm đã nhạt bớt đi, chắc dạo này Dong Ho đã nhắc cậu ấy đi ngủ sớm – Ji Yong mơ màng nhìn cậu – Vừa uống rượu xong nên má cậu còn ửng hồng nữa…

“Người đang mơ màng cái gì vậy, Kwon đại nhân?”- Đại thúc gàn dở cũng đang ngồi cạnh Seung Hyun bên cửa sổ, nhếch mép nhìn anh.

“Nhị hoàng tử!”- Ji Yong cúi đầu chào –“Thần chỉ tình cờ đi ngang qua trên đường đến Đông cung thôi!”

“Lúc nãy ta gặp ngươi tít trên nhà bếp cơ mà?”- Dong Ho đang đứng canh bên ngoài, nghe tiếng bên trong liền đi vòng sang bên cạnh, giật mình nhìn Ji Yong –“Sao giờ ngươi lại ở đây?”

“Tức là…”- Đại thúc gàn dở dài giọng –“Người đã gần đến Đông cung rồi lại vòng về đây sao? Là sao là sao a?”

Ji Yong nghiến răng khi nghe Đại thúc trêu mình, nhưng anh vẫn liếc lên nhìn Seung Hyun, cậu vẫn đang tò mò nghe anh trả lời

“Nhị hoàng tử còn nhỏ, uống rượu là không tốt đâu!”- anh nói nhỏ

“Ầy Kwon đại nhân, ngài vẫn không đi vào vấn đề chính: Sao ngài lại ở đây giờ này?”

Đúng là “tiền bối” nên vẫn cao tay hơn. Ji Yong đành chuyển ánh mắt sang bên Đại thúc gàn dở

“Là ta thấy Dong Ho sáng sớm đã đi làm thịt nướng nên mới tò mò đi theo!”

“À…..là tò mò! Tò Mò đi theo Dong Ho a!!!”- Đại thúc nói thật to nhấn mạnh rồi quay sang Seung Hyun

“Nhị hoàng tử! Kwon đại nhân đây trước giờ vẫn hay tò mò như thế, hay chỉ tò mò với mình ngài thôi?”

Seung Hyun nghe Đại thúc nói thì nhìn Ji Yong thêm một cái

“Ta không biết! Ngươi mau về Đông cung đi!”- Seung Hyun nói với Ji Yong rồi trở lại bàn ăn

“Nhị hoàng tử!”- Ji Yong ngẩng lên –“Ngài không nên uống rượu!”

Seung Hyun đứng lại nhìn anh, tim Ji Yong đập nhanh hết sức, cứ khi nào cậu nhìn anh là tim anh lại đập nhanh

“Được rồi được rồi! Uống 1 ly lấy lệ thôi mà! Mau đi đi Kwon đại nhân!”- Đại thúc gàn dở xuỳ tay rồi đóng cửa sổ lại.

Đáng ghét!- anh đứng trân trân lườm cái cửa sổ đã đóng.
Tên Ji Yong này dạo này có vấn đề… - Dong Ho nhìn anh ái ngại

***
Thấy Ji Yong có vẻ thấp thỏm khi Đại thúc gàn dở đến dạy cho Seung Hyun, Thái tử  Young Bae cũng tò mò về người này. Anh cho người đi điều tra thì biết được: Đại thúc gàn dở vốn dĩ rất giỏi. Giống hệt Ji Yong, anh cũng có lo ngại khi không biết Seung Hyun có ý định làm thái tử hay không mà có thể mời Đại thúc về dạy.

“Thái tử cho gọi thần!”- Đại thúc gàn dở cung kính với Young Bae.

“Vào đây ngồi đi!”- Young Bae phẩy tay với thái giám, sau khi Đại thúc vào, họ liền đóng cửa lại.

“Mùa thu rồi, nhưng tiết trời vẫn chưa quá lạnh, ngươi uống trà sen chứ?”

“Thái tử cho thần uống gì cũng được!”- Đại thúc ngồi xuống trước Young Bae, cung kính nhưng không sợ hãi

Hai tách trà sen được dâng lên, bọn thái giám vẫn như cũ lặng lẽ ra vào, sau khi cửa đóng lại, Young Bae và Đại thúc bắt đầu uống trà.

“Seung Hyun học hành thế nào rồi?”- Young Bae hỏi

“Nhị hoàng tử học tập đúng điều độ!”- Đại thúc nhấp trà

“Đệ ấy chăm chỉ chứ?”

“Ngài ấy thích học!”

Rõ ràng là câu hỏi và câu trả lời chẳng hề ăn khớp nhau. Tuy ngoài mặt cả 2 đều cười nói bình thường nhưng không khí trong phòng đang dần lạnh đi

“Bình thường thái phó dạy đệ ấy cái gì?”

“Ngài ấy thích cái gì thì ta dạy cái đó!”

Lúc này Young Bae không cười nữa, mặt anh bắt đầu nghiêm lại, nhưng Đại thúc vẫn ra vẻ rất tự nhiên, nhưng cũng đã đặt tách trà xuống bàn

“Ngươi không dạy đệ ấy kinh thư sao?”

“Cái đó tất nhiên thần phải dạy rồi!”

Young Bae hít vào một hơi

“Ngoài kinh thư ra?”

Đại thúc nhìn anh rồi mỉm cười, nhìn xuống tách trà nóng đang toả hương sen thơm ngát

“Ngài đang định hỏi gì đây thái tử?”- ông nhìn lên –“Thần dạy Nhị hoàng tử tất cả những gì ngài ấy cần biết! Còn những thứ như chính trường, kéo bè kéo phái, xây dựng thế lực riêng… Ngài ấy không thích nên thần không dạy!”

Thấy ánh mắt sắc nhìn thẳng vào mình, Young Bae bối rối nhìn xuống dưới bàn

“Ta không định…”

“Vậy ngài định hỏi gì? Ta trả lời sai sao?”

Không sai, đúng là Young Bae có lo ngại, nhưng nếu người cậu mời không phải là ông ta thì…

“Tại sao ngươi lại nhận làm thái phó cho đệ ấy?”- rốt cục Young Bae cũng ngẩng lên nhìn lại Đại thúc –“Sau khi học xong, ngươi không hề làm quan, chẳng muốn cống hiến gì cho triều đình! Ngươi chỉ đi dạy và viết sách vì ngươi muốn chia sẻ kiến thức lịch sử,”

“Và thần cần tiền uống rượu nữa!”- Đại thúc bổ sung

“Vậy sao giờ ngươi lại làm thái phó cho hoàng tử? Ngươi muốn gì ở Seung Hyun, và đệ ấy muốn gì?”

Đại thúc im lặng xoay xoay chén trà

“Như ngài nói,”- một lúc sau ông mới chậm rãi –“thần không muốn dính dáng đến triều chính, và học trò đầu tiên của thần cũng thế, nên thần đã nhận dạy ngài ấy! Giúp ngài ấy biết tất cả những gì cần thiết khi xuất cung!”

Ông uống nốt chén trà rồi mới nói

“Mà nếu thái tử chưa đoán ra thì thần sẽ nói luôn, với nhị hoàng tử, xuất cung cũng đồng nghĩa với việc rời khỏi kinh thành!”

Rồi ông đứng dậy hành lễ

“Hẳn là thái tử đã hỏi xong! Thần xin phép! Mong là ngài không còn thắc mắc gì về thần nữa! ”

Sau đó Đại thúc quay người bỏ đi, để lại Young Bae vẫn sững sờ sau lưng.

***
Trời mưa, chợ đêm vốn náo nhiệt bỗng trầm lặng hẳn. Các sạp hàng hoá chẳng có khách, chủ hàng ngồi chán nản, có hàng còn đóng cửa. Trên đường thưa thớt người đi lại, cũng càng ít người ghé vào xem hàng. Tiểu thiếu gia vẫn như trước vận y phục màu xanh biển, lần này còn cầm theo chiếc dù giấy màu xanh. Khi cậu đi dọc con đường, các hàng quán đều đang dọn dẹp đóng cửa, chỉ có đèn lồng là để lại, trời mưa chẳng thể có hoả hoạn được.

Con phố chẳng mấy chốc đã chẳng còn ai, chỉ có mình cậu đi bộ giữa đường, mưa rơi tí tách trên mái ngói, là lộp bộp trên chiếc dù xanh. Cảnh vật bóng loáng nước, đèn lồng nhìn cũng giống hoa đăng trên sông hôm rằm trung thu. Chỉ có điều, cậu không còn cô đơn giữa dòng người nữa, cậu thật sự ở một mình trong cả không gian. Điều này làm cậu thấy thoải mái hơn.

Cứ mỗi chốc, cậu lại quay người lại, chẳng có ai phía sau cậu cả. Nhưng mà, cậu vẫn có có cảm giác ai đó đang nhìn theo. Khó khăn lắm cậu mới cắt đuôi được Dong Ho, một mình ra khỏi cung chơi. Nếu để bị phát hiện thì thật mất hứng. Seung Hyun vừa đi vừa xoay ô, ở một mình thật là dễ chịu. Khác hẳn với lần ở một mình trong dòng người kia. Lần này cảm giác thật sự là tự do… cậu háo hức nghĩ, nếu sau này đươc ra khỏi kinh thành thì còn thấy vui đến mức nào!

“Tiểu thiếu gia!”

Một người đàn ông lạ mặt, dù không lực lưỡng nhưng cũng to cao hơn đứa trẻ 12 tuổi

“Cậu vừa đi vừa xoay ô như thế, bắn hết nước vào người ta rồi a?”- hắn chỉ chiếc áo đen cũ sờn đã ướt trên người

“Nhìn cậu thế này chắc không thiếu tiền đền ta cái áo đâu nhỉ?”

Nhưng mà, Seung Hyun thật sự không mang tiền, trước giờ cậu đâu có nghĩ đến việc cầm tiền chứ?

“Tiểu thiếu gia?”

“Ta… không mang tiền!”

“Không mang?”- người đàn ông bắt đầu lớn giọng – “Ngươi đùa ta sao? Ăn mặc như thế kia mà bảo không mang tiền?”

“…”- cậu suy nghĩ, quay lưng lại phía sau, không có ai cả. Cậu nhìn người đàn ông nói –“Có miếng ngọc bội này, đưa cho ngươi đủ mua cả một cỗ xe ngựa đấy!”

Cậu tháo miếng ngọc bên hông ra đưa cho hắn

“Cầm lấy đi!”- nói rồi cậu định bước đi, thì thêm 2 người đàn ông nữa bước ra

“Tiểu thiếu gia… chắc trên người không chỉ có một miếng ngọc đắt tiền thôi đâu nhỉ?”

Seung Hyun khẽ liếc ra sau lưng, rõ ràng là "hắn" thấy cậu gặp khó khăn mà không ra giúp

“Chỉ có thêm cái vòng tay này thôi! Đưa luôn cho các ngươi đấy!”- cậu giơ tay chìa cái vòng màu xanh mắt mèo đính bạc lên cho chúng xem, rồi tháo ra

“Ây dà…”- Ji Yong từ phía sau chạy ngay lên túm tay cậu –“Tiểu mỹ nhân, sao lại gán quà ta tặng đi như thế?”

Seung Hyun trừng mắt với anh: rõ ràng là hắn còn đang chờ xem kịch vui nên mới không ra cứu cậu ngay.

“Các ngươi, mau trả lại miếng ngọc bội, ta đưa các ngươi tiền!”- Ji Yong chỉ quạt về phía chúng. Ba tên kia vẫn đang đứng quan sát tình hình

“Không trả thì ta sẽ bắt các ngươi trả, mà không có thêm đồng bạc nào đâu!”- anh quắc mắt. Tên đầu tiên liền trả lại miếng ngọc, nhận 3 cắc bạc chia nhau rồi quay đi, trước khi đi còn lườm nguýt 2 người.

“Tiểu mỹ nhân, đã bảo người đi chơi phải gọi ta mà!”- Ji Yong cười cười với cậu.

Seung Hyun đang tính lườm anh thì Ji Yong đã cúi xuống, thắt lại miếng ngọc bên hông cậu. Hành động này khiến cậu hơi chững lại, thường ngày chỉ có Dong Ho là người thay đồ và thắt ngọc cho cậu thôi.

“Ta còn tưởng tên tiểu tử đó là con nhà phú gia nào!”- tiếng nói vọng lại từ phía đằng xa, hướng 3 tên trấn lột vừa đi đến

“Hoá ra trông thế mà là nam sủng!”

“Phải nhỏ tuổi như hắn mới làm nam sủng được, chứ ta nghe nói bọn hắn lớn lên liền mất giá ngay! Không có được lâu năm như kỹ nữ!”

Tiếng nói càng lúc càng xa dần, Seung Hyun thì như chết đứng, trừng mắt nhìn theo bọn chúng. Cậu vốn không hiểu “nam sủng” lắm, nhưng từ đó dùng để chỉ cậu, mà lại “được” so sánh với kỹ nữ thì cậu hiểu ngay vấn đề.

“Ngài yên tâm!”- Ji Yong thắt ngọc bội xong liền đứng lên xoa đầu cậu –“Ngài có lớn cũng sẽ không mất giá đâu!”

“Hừ!”- cậu gạt tay anh ra rồi bỏ đi đằng trước

“Đi đâu vậy chứ? Tiểu mỹ nhân?”

“Im đi!”- cậu hét lên với anh, vẫn đi trước

“Không lẽ ngài định đến nhà Thượng thư? Khuya như thế này? Họ sẽ lo lắng đấy!”

Chân cậu đi chậm dần, nhưng vẫn tiến trước

“Mà Dong Ho đâu? Sao hắn không đi cùng ngài?”

Seung Hyun chỉ im lặng, Ji Yong nghĩ: không lẽ bây giờ cậu ấy mới biết Dong Ho là người của thái tử nên giận?

“Ngươi có biết hoàng huynh đã gặp riêng thái phó của ta không?”

Cậu nhìn con đường loang loáng nước, hỏi người bên cạnh một câu bất ngờ

“Thần biết!”

Thái tử đã rất lo lắng kể cho Ji Yong nghe

“Phải làm sao đây?”- Young Bae lo lắng –“Sao thằng bé lại muốn rời khỏi kinh thành chứ? Cả nhà ngoại của nó đều ở đây, nó mới 12 tuổi, nó muốn đi đâu?”

“Có phải huynh ấy lo ta muốn chiếm ngôi không?” - giọng cậu nhỏ hoà cùng với giọng mưa

“Ngài ấy chỉ hơi thắc mắc về thái phó của người thôi, ông ta quá giỏi mà!”

“Ji Yong…”

“Vâng?”

“Bỏ tay ngươi khỏi vai ta!”- giọng cậu lạnh như băng, Ji Yong đành miễn cưỡng rút tay về

“Làm ướt cả vai áo rồi!”- cậu cau mày.

Ji Yong đi dưới mưa đương nhiên sẽ bị ướt, đâu có thoải mái như cậu dưới cây dù xanh. Anh liếc cậu bĩu môi, đúng là đồ lạnh lùng, còn không thèm cho anh đi chung ô.

“Sao ngài lại muốn ra khỏi kinh thành?”

“Ta muốn đi thăm thú cảnh đẹp!”- cậu trả lời ngay tắp lự

“Nơi kinh thành cũng có cảnh đẹp mà!”

“Ta đã ngắm mãi rồi!”

“Có một nơi chắc chắn ngài chưa đến!”

“Là đâu?”- cậu tò mò nhìn anh

“Nhà của thần!”- nụ cười anh toả sáng trong màn mưa –“Người đến chơi nhà của thần không? Bây giờ luôn?”

Mặt Seung Hyun đen đi một nửa


“Hồi cung! Ta muốn hồi cung!!!”

"Đừng thế mà tiểu mỹ nhân!"

Comments

  1. Đến đó có mà tự chui vào hang cọp ah
    Ahihi :>

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đúng rồi đó làm sao mà vào hang cọp được :))

      Delete
  2. đáng yêu dễ sợ Tiểu mỹ nhân về nhà anh là thành nam sủng thật đấy Hoàng tử ơi T-T =))))) Iêu ss em hóng chap mới kiên trì quả là bõ công <3

    ReplyDelete
    Replies
    1. em hóng hả? sao tới giờ mới comt!!!! :))))

      Delete
  3. Chệ à !!! Thiệt là k uổng công muội ngày nào cũng vô xem fic của tỉ
    Ây da~ thiệt là đau nòng qúa điiii
    Kwon đại nhân có lẽ ngày đim si mê Quàng Tử nên sắp muốn thành Thái Giám r =))))
    Quàng Tử gì mà nạnh nùng nàm nái nim Ngộ đau lóiii =))))
    Tỉ tỉ à !!! Chap 3 r đấyy s chưa có xôi thịt gì thế ? =))))
    tỉ có ý định viết H lúc Quàng Tử 12t đấy hả ? =))))
    Và còn 1 điều nữa.....
    Tin nhắn này sẽ bị xoá trog vòng 5s =))))))

    ReplyDelete
  4. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 12.10.2017)

Câu lạc bộ Sô-pha - chap 5 (Gấu x Rồng)