Thuỷ - Chap 5



5.
Seung Hyun đang đứng ngắm hoa thì một vòng tay ôm cậu từ phía sau.

“Đỡ lạnh chưa?”- anh hỏi

Seung Hyun không đáp, chỉ chạm nhẹ vào 2 tay anh đang đan trước ngực mình. Ji Yong cảm nhận được cậu đang hà hơi vào lòng bàn tay, xoa mạnh cho nóng

“Hay là vào nhà đi?”

Anh vừa dứt lời thì cậu đã áp bàn tay nhỏ bé ấm ấm lên tay anh.

“Tay ngươi lúc nào cũng lạnh thế này à?”- cậu cố xoa xoa tay anh cho ấm lên

“Người để ý sao?”- anh cúi xuống tựa lên đầu cậu

“Lần trước trời mưa tay ngươi cũng lạnh thế này!”

“Nhị hoàng tử không phải ghét thần sao?” anh mỉm cười nhìn cậu đang xoa tay mình, những ngón tay trắng trẻo búp búp rất đáng yêu

“Không phải ngươi mới là người ghét ta sao?”- cậu hỏi lại

“Ta?”- Ji Yong hoảng hốt –“Ta ghét ngài bao giờ?”

“Ngươi gọi ta bằng tên đấy thôi?”

Chỉ vì thế sao?

“Gọi bằng tên thì sao?”

“Như vậy là không tôn trọng ta! Nghĩa là ngươi coi thường ta!”

Ở đâu ra điều này vậy?

“Vào dịp năm mới năm ngoái, ta đến cung của Quý phi để thăm hỏi, khi đó có cả anh em họ của Tam đệ cũng đến chơi! 1 cậu bé đã gọi hẳn tên của Tam đệ ra, gọi là huynh… Khi đó Quý phi đã rất tức giận và dạy dỗ bọn hắn một trận! Nói rằng không được gọi tên của một hoàng tử! Như vậy là không tôn trọng bọn ta!”

Tất nhiên… Ji Yong nghĩ nghĩ, đó là bởi họ đang ở trong cung.

“Ở trong cung không được gọi bằng tên là đúng!”- anh nhẹ nhàng nói với cậu –“Nhưng ta chỉ gọi tên người ở ngoài cung mà thôi! Và khi người ta gọi tên ngài ở ngoài cung, nghĩa là chỉ sự thân thiết, yêu mến!”

“Thân thiết yêu mến?”- cậu nhướng mày

“Ngài không nghĩ thế sao?”- Ji Yong ôm cậu chặt hơn

“Hừm…”

Xem ra anh ta đúng là không có ý coi thường cậu.

“Nhị hoàng tử!!!”

Dong Ho hớt hải cầm mấy xiên kẹo xông vào trong vườn hoa, mặc cho ông chú lần trước dọn than cho cậu – đang ngăn hắn lại. Ji Yong ra hiệu cho ông, ông đành buôn Dong Ho ra để hắn chạy vào

“Hoá ra là người ở đây!”- Dong Ho mệt bở hơi tai chạy đến chỗ cậu, quắc mắt nhìn anh

“Ngươi đang làm gì ngài ấy thế?”

“Cậu ấy kêu lạnh nên ta ôm cho ấm thôi!”

“Trong phủ tể tướng lai không có cái áo khoác nào sao?”

“Ngươi là người hầu kiểu gì thế? Để chủ nhân của mình bị lạnh thế hả? Ta gặp cậu ấy đang co ro trên cầu đấy!”

“Ngài bị lạnh sao?”- Dong Ho định nắm lấy tay cậu thì Ji Yong đã ôm cậu quay sang chỗ khác

“Ta đang ôm ngài ấy cho ấm rồi!”

“Hừ!”- Dong Ho lừ mắt với anh

“Kẹo dâu!”- Seung Hyun chìa tay ra với Dong Ho, cầm một xiên kẹo ăn

“Ngài thích ăn kẹo dâu hả?”- Ji Yong nhìn cậu, cố ghi nhớ sở thích của cậu

“Ngươi có thể cho ngài ấy mượn áo khoác được rồi đấy! Chúng ta phải về thôi Nhị hoàng tử!”

“Uhm…”- cậu khẽ gỡ tay Ji Yong ra

“Còn sớm mà…”- anh tiếc nuối

“Hôm nay ta không định đến đây, dạo chơi 1 chút rồi mua kẹo về cho Hana thôi!”

Cậu ấy đi mua kẹo cho tiểu công chúa…

“Seung Hyun này!”- anh gọi cậu, mặc kệ Dong Ho đang trợn mắt với anh

“Sao?”- cậu vừa ăn kẹo vừa đáp, khi mà Ji Yong đã nói gọi bằng tên không có nghĩa là coi thường, thì cậu cũng không khó chịu với anh nữa

“Nếu sau này cậu xuất cung, tiểu công chúa sẽ phải làm sao?”

Seung Hyun đã không thể trả lời ngay Ji Yong câu hỏi đó. Cậu cứ suy nghĩ mãi, kể cả khi đến chơi với Hana. Hai anh em ngồi ngoài ghế đá ngoài sân, vừa ngắm sao vừa ăn kẹo. Cô bé vừa vui vẻ ăn kẹo vừa kể với anh hôm nay đã học gì, khoe với anh những chữ cô tập viết, cả cái khăn nhỏ thêu nhằng nhịt những vết chỉ không đều hình hoa. Seung Hyun nghĩ, Hana là công chúa, ở trong cung sẽ không sao đâu, nhưng nếu sau này, nếu, cô bé bị bắt nạt, mà cậu lại không ở gần thì cô bé biết nhờ ai giúp đây? Mà khoan, con bé là công chúa thì ai dám bắt nạt chứ?

Nếu như, nhỡ như có chuyện đó, thì sang năm, khi con bé 8 tuổi, cậu sẽ đưa nó đến nhà ngoại. Ông và bác trai nhất định sẽ bảo vệ nó. Cậu sẽ không phải lo.
Seung Hyun vừa nghĩ vừa tự cảm thấy có lỗi, giống như cậu đang đẩy em gái mình cho người khác đển bản thân rảnh nợ vậy. Con bé là người thân duy nhất của cậu mà?

“Hana này…”- Seung Hyun xoa đầu em –“Nếu sau này anh đi khắp Choson để ngắm cảnh, Hana có muốn đi cùng anh không?”

“Là đi đâu ạ?”- Hana ngẩng lên nhìn anh

“Là… như đi chơi xa ý?”

“Là ngoài cung ạ?”

“Xa hơn, ra khỏi kinh thành!”

Hana nghĩ một lúc rồi nhìn anh bằng đôi mắt trong veo

“Nếu đi cùng anh thì em sẽ đi!”

Chỉ một câu nói đó cũng làm cậu vui vẻ cả đến hôm sau. Chỉ có Dong Ho là lo lắng.

***
“Đưa tiểu công chúa đi cùng khá là rắc rối!”- Đại thúc gàn dở nói

“Vậy nên ta mới nhờ thầy nghĩ xem cần chuẩn bị những gì mà?”

“Nhị hoàng tử! Công chúa còn nhỏ, muốn ở bên người thân thì thế nào cũng được! Nhưng khi nàng lớn lên rồi, cần phải nghĩ đến việc gả chồng cho nàng ấy! Khi ngài 15 tuổi, ngài muốn ra khỏi kinh thành, công chúa mới 11 tuổi thôi, còn quá nhỏ, sao có thể theo ngài ra khỏi kinh? Đi cùng ngài rồi thì đến bao giờ mới về? Bao giờ mới gả chồng cho nàng ấy được?”

Đầu Seung Hyun như muốn ù đi, cái gì mà gả chồng chứ? Con bé còn quá nhỏ để tính đến chuyện đó! Nhưng đúng là khi cậu 15 tuổi thì Hana mới 11, đúng là nhỏ thật.

“Hiện giờ ta sẽ dạy ngài những điều cần thiết cho bản thân ngài khi xuất cung đã!”

Seung Hyun bĩu môi ngồi học, chả lẽ cậu lại không nghĩ ra cách đưa em gái mình đi cùng sao?

Khi Dong Ho bước ra khỏi thư phòng của thái tử, hắn gặp Ji Yong vừa đến, anh chỉ nhếch mép cười khi Dong Ho giữ phép tắc cúi chào anh

“Vất vả quá nhỉ, chạy hết đông cung với nam cung!”

“Đâu vất vả như ngài, làm việc vất vả nhưng tối nào cũng ra chợ đêm rình bắt trẻ nhỏ về!”

Chả ai nhường ai câu nào, Dong Ho cũng không khách sáo mà vênh mặt bỏ đi. Hắn là người của thái tử, cũng được coi là thân tín của của Seung Hyun nữa, anh cũng chẳng làm được gì hắn cả.

Hừm, Ji Yong cười lạnh, Seung Hyun đã đề phòng ngươi rồi, còn tự cho mình là giỏi lắm!

***

Mùa hoa đào tàn cũng qua đi. Seung Hyun chẳng còn đến nhà Ji Yong nữa, nhưng mỗi lần cậu đi chơi đều gặp Ji Yong ngoài chợ. Và thế là cuộc chiến của Dong Ho và Ji Yong cứ tiếp tục. Dù không cãi nhau thì cũng mỉa mai móc máy, rồi lườm nguýt.

“Kì lạ nha, lần nào ra chợ cũng gặp ngài vậy đại học sỹ?”

“À trời đẹp thế này ta muốn đi chơi chợ đêm thôi!”

“Mưa dầm dề lạnh thế này mà ngài kêu đẹp?”

Đó là một hôm đầu đông, cuối tháng 11, trời mưa lạnh buốt, nhưng Seung Hyun bỗng muốn đến một quán vịt rất ngon mà Đại thúc gàn dở bảo cậu nên đòi đi.

“Trời đẹp mà, cứ gặp Seung Hyun thì hôm nào trời cũng đẹp hết!”

Cả Dong Ho và Seung Hyun đều rùng mình trước câu nói sến súa này. Ji Yong khẽ nắm lấy tay cậu. Tay anh vẫn lạnh như trước, Seung Hyun nghĩ, cậu thấy anh vẫn không mang ô, hay đúng hơn là cố tình không mang. Khẽ thở dài, cậu đưa ô cho anh

“Cầm lấy!”

Ji Yong cười sáng bừng cả chợ đêm, cầm ô che cho cả 2, Dong Ho khó chịu kéo tay cậu

“Để nô tài che cho!”

“Để ta che cho!”- Ji Yong giữ chặt lấy cậu

“Được rồi! Để ta đi cùng hắn!”- cậu bảo Dong Ho.

Ji Yong không nhịn được vênh mặt với hắn, Dong Ho càng lúc càng thấy kì quái, hắn là thái phó của thái tử cơ mà? Sao cứ bám cậu như vậy? Hay là hắn bị luyến đồng? Thế thì không được, nhất định không được.
Đến lúc ăn, Ji Yong cũng suốt ngày gắp thịt cho cậu, còn cười cười rất mờ ám nữa. Hắn còn để ý, khi đi cùng nhau, Ji Yong luôn nắm tay cậu. Ngồi trong xe ngựa cũng toàn để cậu dựa vào anh. Nếu là anh em thì không nói, đây lại là 2 người lạ, có phải quá lạ rồi không?

“Nhị hoàng tử!”- Dong Ho nói với Seung Hyun khi cả 2 đã hồi cung –“Ngài phải cẩn thận với Kwon Ji Yong đấy!”

“Làm sao?”

“Thần nghĩ hắn ra bị luyến đồng, mà còn là con trai nữa!”

Seung Hyun nghe thế liền nghĩ đến từ “nam sủng” hôm trước, khi đó Ji Yong còn bảo:

“Ngài có lớn cũng sẽ không mất giá đâu!”

“Đúng thế!”- cậu cau có

“Ngài biết?”- Dong Ho kinh hãi nhìn cậu, nhị hoàng tử của hắn không phải bị tên Ji Yong đó giở trò rồi chứ?

“Ta biết!”

“Vậy…. ngài không ghét hắn sao?”

Nói sao nhỉ? Những cái nắm tay, ôm của Ji Yong không khiến cậu ghét. Thật ra, với một đứa trẻ không có tình yêu thương, lại rất khát khao được yêu thương. Những hành động tình cảm đó của Ji Yong luôn khiến cậu thấy thoải mái, ấm áp. Chỉ vì lời nói cợt nhả trêu đùa của hắn như “tiểu mỹ nhân” mới khiến cậu khó chịu.

“Ta nghĩ là không!”- cậu trả lời Dong Ho

Trời đất quỷ thần ơi!!!- Dong Ho nghĩ thầm, xong rồi, nhị hoàng tử trước kia ghét Ji Yong là thế, giờ lại thản nhiên để hắn chạm vào, để hắn gọi tên. Ngài bị hắn bỏ bùa rồi!! Phải báo lại với thái tử mới được.

Nhưng Dong Ho đâu có ngờ, Young Bae lại rất hờ hững với thông tin của hắn. Ngài chỉ bảo:

“Ta biết rồi!”- Young Bae nói –“Ngươi cứ để bọn họ tự nhiên đi! Seung Hyun không thoải mái bên ta, nếu nó vui vẻ bên Ji Yong cũng tốt, không thể cứ đề phòng tất cả như thế được!”

Dong Ho chán nản về lại chỗ Seung Hyun. Sao thái tử vốn yêu quý nhị hoàng tử lại có vẻ chẳng lo lắng gì về vụ “luyến đồng” này vậy? Hay là ngài nghĩ chuyện không “nghiêm trọng” như hắn nói? Hoặc là ngài tin tưởng Ji Yong?

Làm sao hắn biết răng, thật ra Young Bae đang thấy rất vui vì Ji Yong và Seung Hyun thân thiết. Nếu đúng như Dong Ho nói, thì có vẻ Ji Yong bị Seung Hyun “hớp hồn” rồi. Ji Yong không chừng có khả năng giữ Seung Hyun ở lại kinh thành. Và Seung Hyun cũng sẽ giữ Ji Yong trở thành trọng thần của anh.

Tể tướng vốn theo phe trung lập. Ông ta sẽ theo phe của bất cứ ai miễn là “thái tử”. Vì vậy, Ji Yong cũng sẽ là trung lập theo cha mình. Young Bae biết là hiện tại, Tam hoàng tử đang được quý phi dạy dỗ nghiêm ngặt, xây dựng phe cánh cho con trai. Anh cũng đang có các đại thần dưới tay mình, nhưng nếu có Seung Hyun, thì coi như Young Bae nắm được cả Lại bộ thượng thư - đứng đầu 6 bộ hộ pháp triều đình – ông ngoại cậu giúp đỡ, thêm vào người bác trai Thượng thư bộ hình. Coi như cũng là một cái rễ vững chắc. Còn Ji Yong và tể tướng đại nhân, sẽ không còn theo phe trung lập nữa.
Seung Hyun và Ji Yong, anh cần bọn họ dính vào nhau, càng sâu càng tốt. Vừa có em trai thân tín ở bên, lại có trung thần giỏi bên cạnh, anh không tin không thể thắng Quý phi và Tam hoàng tử.

***

Sinh nhật Seung Hyun, cậu định gọi Hana, họ hàng nhà ngoại vào cung ăn tiệc, hoặc cậu và tiểu công chúa xuất cung. Nhưng cả tam hoàng tử lẫn thái tử đều nói muốn đến ăn tiệc sinh nhật cậu. Seung Hyun khó hiểu nhìn tam đệ: bọn họ đâu có thân nhau? Sao lại muốn đến ăn cùng cậu?
Ngược lại, Young Bae chỉ cười thầm, xem ra quý phi cũng bắt đầu nghĩ đến lôi kéo Seung Hyun và nhà ngoại của cậu rồi.
Hoàng thượng cũng nhìn đến Seung Hyun, đứa con trai này, có lẽ do sinh vào cuối năm, thời tiết lạnh lẽo nên trông cũng thật mỏng manh, mẹ mất sớm, nghe nói nó luôn đến thăm em gái. Từ sau khi phạt cấm túc Seung Hyun 1 tháng vì ra khỏi cung chơi, ông cũng không ngó ngàng đến cậu nữa. Hoàng thượng bỗng thấy có chút áy náy, nghĩ đến hoàng phi xinh đẹp yểu mệnh của mình. Liền quyết định: sinh nhật cậu sẽ tổ chức lớn trong cung. Mời cả nhà thượng thư vào.
Ông ngoại cậu vốn chỉ định đi cùng bác trai vào cung, nhưng hoàng thượng đã nói đưa cả chú cậu cùng các em họ cậu vào cung theo. Thế nên Seung Hyun cũng được dịp vui vẻ.

Tuy là nói sinh nhật Seung Hyun, nhưng mọi chú ý đều dồn vào Hana. Tiểu công chúa từ nhỏ đã trông xinh xắn, khiến hoàng thượng và nhà thượng thư nhớ đến hoàng phi quá cố, đều thấy buồn. Hana là công chúa duy nhất trong cung, trong khi có 3 anh trai, 1 em trai nhỏ là tứ hoàng tử. Thế nên ngay cả các phi tần cũng thích cô bé.

“Sao mọi người đều nói tiểu công chúa giống hoàng phi nhỉ? Thần lại thấy giống ngài hơn!”

Ji Yong len lén đứng đằng sau cậu

“Uhm!”- Seung Hyun đang vui vẻ nhìn Hana cười nói với các anh chị em họ lần đầu tiên gặp, cả lũ nhóc tíu tít râm ran như mấy chú chim non

“Nhưng mà nhị hoàng tử đáng yêu hơn!”

Sao mà mỗi lần nghe Ji Yong khen, cậu đều thấy như là anh đang trêu cậu vậy? Seung Hyun lườm anh

“Thần có quà cho người!”

Nhắc đến quà, Seung Hyun có chút ngán ngẩm. Quà tặng của mọi người đều là đồ châu báu quý hiếm, nhưng chẳng có gì khiến cậu thấy thật sự thích. Đá quý, gấm vóc, vàng, ngọc… cậu cần mấy thứ đó làm gì chứ? Toàn mấy thứ vô tri vô giác. Năm nào cũng thế. Nhưng năm nay là lần đầu tiên cậu nhận quà từ Ji Yong. Anh đưa cho cậu một hộp gấm dài.

“Chúc nhị hoàng tử, sang tuổi mới, sẽ luôn vui vẻ hạnh phúc!”

Seung Hyun mỉm cười cầm lấy hộp gấm, câu nói đơn giản mà sao cậu chưa một lần nghe từ ai cả. Chỉ toàn chúc cậu mau khôn lớn, khôi ngô tuấn tú, có thể trở thành đại trượng phu lập công hiển hách. Cậu mới 13 tuổi, còn chưa chơi đủ, sao đã muốn cậu ghi danh lập công chứ?

“Cám ơn ngươi!” - cậu thấy gò má hồng hồng nóng nóng.

Đáng ra sẽ là một cảnh tượng thật ấm áp, trong đêm tuyết trắng, 2 thiếu niên đẹp như hoa đang đứng dưới tiểu đình, một người ngại ngùng, một người vui vẻ, nhìn vào đã thấy đánh tan băng giá. Nhưng hoàng thượng gọi cậu vào

“Hôm nay là sinh nhật 13 của Seung Hyun! Sẵn có Thượng thư đại nhân ở đây, ta muốn nói đến chuyện thành thân của Seung Hyun!”

Chỉ một câu nói đã khiến mọi người như đóng băng.

Thành…thân?- Seung Hyun vẫn còn ngơ ngác, sao từ sinh nhật lại biến thành “chỉ hôn” thế này?

Cậu ấy… sẽ thành thân sao?- tay Ji Yong bắt đầu toát mồ hôi, trước đây anh chỉ nghĩ muốn cậu ở bên mình. Nhưng cậu ấy ở lại kinh thành thì sẽ phải kết hôn… đằng nào cũng dở! Phải làm sao đây?

Thành thân… - Thượng thư đại nhân nhìn các con. Bác trai bác gái, chú và cô của cậu đều biết: Seung Hyun muốn ra khỏi kinh thành năm 15 tuổi. Nếu đã vậy, thì không nên thành thân sớm, làm khổ con gái người ta phải chờ đợi.

Young Bae cũng mím môi nhìn Seung Hyun và Ji Yong. Nếu Seung Hyun thành thân sớm thì hỏng kế hoạch của anh mất. Ít nhất cũng không thể thành thân trước khi anh lên ngôi!

“Phụ hoàng nói thế, tức là đã nghĩ đến tiểu thư nhà nào rồi sao?”- Young Bae hỏi

“Ta đang nghĩ, nhị tiểu thư nhà Kang đại nhân có tuổi bằng tuổi với Seung Hyun đó!”

Nói rồi hoàng thượng liếc nhìn Quý phi. Young Bae hiểu ngay vấn đề: Kang đại nhân, đang giữ chức Bộ Hộ dưới quyền ông ngoại Seung Hyun – là anh trai của Quý phi. Nếu Seung Hyun cưới tiểu thư đó, cũng là cháu rể bà ta rồi, nghiễm nhiên Thượng thư Bộ lại cũng về tay bà ta.

“Thần thấy… nói chuyện này bây giờ hơi sớm!”- Thượng thư đại nhân đứng lên nói đỡ cháu trai

“Ta chỉ bàn trước với ngươi thôi! Từ giờ đến khi Seung Hyun 15 tuổi, nên tính chọn tiểu thư nào đó phù hợp đi!”

Young Bae nghĩ, hiện tại anh đã cưới con gái của Thái uý đại nhân, nắm giữ toàn bộ binh quyền. Chỉ cần Seung Hyun cùng với Bộ lại và Ji Yong cũng tể tướng ở bên, thì anh sẽ thắng chắc trên triều. Vấn đề là phải giữ Seung Hyun lại trước đã.

“Tội nghiệp Seung Hyun…”- anh đến nói với Ji Yong - vẫn đang đứng mím môi ngoài tiểu đình, nhìn Seung Hyun chơi đùa với em gái và em họ

“Thái tử nói sao ạ?”- anh lơ đãng đáp

“Thằng bé vẫn vô tư cười đùa, trong khi không hiểu, cưới người mình không yêu là thế nào!”- Young Bae thở dài, khẽ liếc Ji Yong –“Giờ ta sẽ nói với phụ hoàng là nó còn nhỏ! Nhưng nếu nó còn như hôm nay, không từ chối thành thân… thì chẳng ai giúp được! Có lẽ nó sẽ thành thân với bất cứ tiểu thư nào mà phụ hoàng chỉ hôn! Trừ khi có ai đó giúp nó hiểu: yêu là thế nào!”


Khi thấy ánh mắt quyết tâm rực sáng của Ji Yong, Young Bae biết, anh đã thành công. Chắc chắn Ji Yong sẽ giữ Seung Hyun lại kinh thành cho anh.

Comments

  1. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  2. đến đoạn gay cấn rồi huhu Hyunie mới có 13 tuổi sao đã bắt em nhỏ yêu. Luyến đồng thật ạ =)))) Lâu lắm r mới thấy tr ss ngọt thấm thế này ạ em hi vọng là vì ss đang cực kì vô cùng vui vẻ hạnh phúc ngoài đời hihi <3

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chắc là luyến đồng thật :))) Cơ mà sau khi em nhỏ lớn chỉ thấy nặng thêm chứ không chuyển sang bé khác :v
      ss kiếm được việc mới rồi :))) Nghỉ thứ 7 chủ nhật, được ngồi viết lách :v nên chắc là ss cũng đang vui vẻ hạnh phúc :))

      Delete
  3. em chỉ có thể nói là lại tiếp tục mong đợi chap sau của ss :3
    Mà ss khỏe chưa?

    ReplyDelete
    Replies
    1. ss khỏe hơn rồi :D ngủ nghỉ điều độ là khỏe

      Delete
  4. vậy thì may quá. Bị bệnh quả thật rất mệt =_= ss ráng giữ sức khỏe để còn có thể viết tiếp :3 mà Thủy ss tính làm long fic hay short fic vậy ? :3

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

Câu lạc bộ Sô-pha - chap 5 (Gấu x Rồng)

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 12.10.2017)