Thủy - Chap 7



7.
Ji Yong đỡ cậu lên ngựa trước, rồi anh mới trèo lên sau. Đương nhiên lần này con ngựa đi rất ngoan, chậm rãi từng bước vòng tròn quanh sân tập theo tay cầm cương của Ji Yong

“Thấy chưa? Đây thực sự là con ngựa tốt mà!”

Anh quay sang nhìn tam hoàng tử, cậu bé lườm anh rồi quay người bỏ đi

“Ngươi sao lại đi chọc tức một đứa trẻ chứ?”- Seung Hyun ngồi trong lòng anh bảo

“Thần có chọc tức ai đâu?”- Ji Yong ôm cậu từ phía sau –“Nhân đà này chúng ta ra ngoài chơi đi?”

Mặc kệ Seung Hyun chưa đồng ý, Ji Yong đã thúc ngựa chạy ra ngoài cổng. Dong Ho vừa định gọi anh lại nhưng đành phải cắn răng im lặng.

“Cứ để họ đi thế ạ?”- mội người hỏi hắn

“Đành vậy…”

Ji Yong đưa Seung Hyun ra khỏi thành chơi, nhưng anh không cho dừng ngựa ở phủ tể tướng hay bất cứ hàng quán nào trong thành. Căn bản là 2 người từ cung ra, chưa thay đồ nên quần áo rất đắt tiền, dù đồ của Seung Hyun có đơn giản thế nào thì nhìn qua cũng thấy là gấm lụa thượng hạng. Thế nên Ji Yong chỉ đưa cậu đi qua phố rồi thúc ngựa chạy ra bờ sông.

Bờ sông gần trưa sáng lấp lánh, 2 bên bờ là cỏ lau trắng rì rào lay động trong gió.

“Đẹp thật!” - cậu khẽ thốt lên

Ji Yong cười mãn nguyện, nghe nói, các chàng trai khi muốn hẹn hò với cô gái mình thích, sẽ dẫn nàng đi ngắm cảnh đẹp. Ji Yong khi nhìn thấy bờ sông này, liền lập tức nghĩ đến cậu.

“Ta muốn xuống đi bộ!”

Cả 2 cùng tản bộ bên bờ sông. Trời vẫn còn lạnh, vừa mới qua đông lập xuân, hiếm hoi có được ngày nắng nên anh dẫn cậu đi chơi.

“Sau này ngươi đừng có tỏ thái độ với tam đệ như thế!”

Tam hoàng tử sao?

“Người quý tam hoàng tử?”

“Ý ta là đừng có chọc tức hắn! Không tốt cho ngươi!”

“Người đang lo cho thần sao?”- giọng anh vui vẻ

“Gây sự với hoàng thân quốc thích không tốt đâu! Không sợ hắn sau này làm khó ngươi sao?”

“Sau này? Sau này là khi nào? Khi ngài ấy lên ngôi?”

Seung Hyun nhìn anh

“Ngươi biết là ta không định nói thế!”

“Vậy người định nói thế nào?”

Seung Hyun nhìn ra dòng sông

“Ta định nói là… đệ ấy còn nhỏ, mọi chuyện đều là do Quý Phi chỉ đường! Ngươi cãi với đệ ấy chả có tác dụng gì!”

“Xem ra… với các hoàng tử, nghe lời mẫu thân còn hơn nghe lời phụ hoàng!”- Ji Yong để con ngựa tự đi chơi, còn anh tìm chỗ ngồi nhìn ra sông –“Hoàng thượng chắc hẳn đều nói: các hoàng tử hãy học tập thái tử, cùng làm anh em giúp đỡ nhau! Nhưng mẫu thân bảo gì thì làm nấy!”

Seung Hyun ngồi xuống bên cạnh anh

“Nói vậy thì ngươi là con ngoan của tể tướng rồi? Cha ngươi bảo làm gì ngươi tuyệt sẽ làm theo? Nếu ông ấy bảo ngươi phò tá tam đệ thì sao?”

“Nếu vậy thì ngay từ đầu thần sẽ là thái phó của tam hoàng tử!”

Seung Hyun trầm mặc, Ji Yong cũng không cố bắt chuyện với cậu, mãi sau cậu mới nói

“Đúng vậy, con ngoan là phải nghe lời cha mẹ…!”

Ji Yong nhìn sang cậu, lông mi cậu thật dài, quầng thâm đỡ bớt đen đi, nhưng sao dưới ánh nắng, trông nó lại buồn vô tận như vậy. Mắt cậu màu nâu, màu nâu thật buồn… Seung Hyun nhìn lại anh, như muốn hỏi: ngươi đang nhìn cái gì?

“Hoàng phi qua đời từ sớm… vậy ngài có nghe lời ai để sống không?”

Có lẽ là cậu ấy nghe lời Thượng Thư? Nhưng chả lẽ Thượng Thư lại bảo cháu ngoại mình rời bỏ kinh thành?

“Ta…”- cậu mỉm cười –“Ta cũng nghe lời mẫu thân mình!”

Nghe lời hoàng phi quá cố?

“Mẫu thân ta nói, nàng muốn ta rời khỏi kinh thành, không tranh đoạt gì cả! Thế nên ta… muốn làm một đứa con hiếu thảo, nghe theo lời mẹ!”

“Đấy là ước nguyện của Hoàng phi sao?”

“Ừm!”- cậu gật đầu

Thật là khác hẳn với các phi tần khác. Hai người còn đang trầm mặc thì nghe thấy tiếng nhạc, tiếng ca hát từ đâu vọng đến. Một chiếc thuyền to lớn sang trọng đang chậm rãi trôi qua, trên thuyền có 1 người đàn ông bệ vệ đang nằm nghe nhạc, xem mỹ nhân múa hát, thêm vào là 2 người con gái, một cô gái xinh đẹp đang hát múa giữa thuyền, một cô khác thì đánh đàn. Ji Yong biết đây là thuyền của thương gia, trên đó là kỹ nữ. Anh khẽ thở dài khó chịu, cau có nhìn về thuyền: cảnh đẹp của ta, sự riêng tư của ta, sự tĩnh lặng của ta… bị các ngươi phá hết rồi. Nhưng anh để ý thấy: cô gái múa hát trên thuyền đang nhìn về phía mình. Tuy rằng vẫn ca múa, nhưng ánh mắt lại lén nhìn họ, hay đúng hơn là… nhìn Seung Hyun? Anh quay sang thấy cậu đang ngây người nhìn cô ấy.

“Seung Hyun?”

“Cô ấy đẹp thật!”- Seung Hyun vẫn đang nhìn theo chiếc thuyền

Nhìn cái mặt cậu kìa… Ji Yong bực bội, thấy gái đẹp là tớn mắt lên.

“Đứng lên đi, chúng ta phải về ăn trưa thôi!”- anh kéo tay cậu đứng lên khỏi bờ sông

Sau này sẽ không bao giờ quay lại đây nữa – anh nghĩ

“Không biết…”- Seung Hyun ngồi đằng trước anh nói –“Không biết tiểu thư nhà quan có biết ca múa không nhỉ?”

“Ngài thích cô gái đó thế cơ à?”

“Ta chỉ tò mò thôi… giọng hát rất hay, động tác cũng đẹp… Quý phi nói có tiểu thư thích hợp với ta, không biết nàng ấy có biết ca múa không?”

“Không đâu!”- Ji Yong lạnh lùng –“Tiểu thư chỉ cần học thêu thùa, văn thơ, tín nghĩa! Việc ca múa để mua vui không phải là điều họ nên học! Nếu ngài thích nghe ca múa, có thể đến kỹ viện thì tốt hơn!”

Thấy Seung Hyun im lặng, Ji Yong nghĩ mình đã quá lời rồi, người con gái xinh đẹp cậu thích lại ở kỹ viện, nơi như thế sao cậu đến được?

“Seung Hyun…”

“Không biết cô gái ấy ở kỹ viện nào nhỉ?”- cậu bỗng thốt ra

“Hả?”

“Ngươi có biết kỹ viện nào không? Dẫn ta đi!”

“Đấy không phải nơi hoàng tử nên đến!”- Ji Yong bắt đầu cuống

“ Uhm…”

Không được – anh thấy chột dạ - cậu ấy sẽ bảo Dong Ho dẫn đi kỹ viện, hoặc là tự mình đi tìm mất. Phải làm thế nào?

“Ngài đừng có đến mấy nơi đó…”- giọng anh có chút năn nỉ.

“Ta chỉ muốn xem cô ấy ca múa lại lần nữa!”

Cách cô ấy ca hát, ánh mắt cô ấy nhìn cậu… thật đặc biệt - cậu nghĩ
Không được để cậu ấy gặp cô gái kia!!! – anh nghĩ

***
Sau khi nhận ngựa, ngày nào Seung Hyun cũng tập cưỡi ngựa cho thuần thục, sau đó còn tập phi nước đại nữa. Mọi người đều nói cậu tập rất nhanh, tuy nhiên, khác với Thái tử và Tam hoàng tử, 2 người này khi nào rảnh thì đều cưỡi ngựa bắn cung, hoặc tập kiếm tập võ. Seung Hyun chỉ học cưỡi ngựa theo đúng thời gian quy định. Thời gian còn lại, cậu thường đi chơi, hoặc đến nhà ông ngoại, nói chuyện với chú mình, hỏi han việc làm ăn buôn bán của chú, rồi lại mua quà cho các em họ.

“Ngài không nghĩ nên học võ sao?”- Đại thúc gàn dở hỏi cậu

“Không!”- Seung Hyun trả lời ngay tắp lự

“Ngài tính đi du ngoạn 1 mình hay đưa cả Dong Ho đi cùng?”

“Sao lại là Dong Ho?”- cậu nhăn mặt, hắn là người của thái tử phái đến giám sát cậu, đương nhiên không dẫn hắn theo

“Nếu vậy ngài không sợ đi đường bị cướp hay gặp bất trắc sao?”

“Ta chưa…”

Cậu vừa định nói là ta chưa bị cướp bao giờ, nhưng nhớ ra một ngày trời mưa, cậu được Ji Yong cứu.

“Vậy thầy làm thế nào?”- cậu hỏi Đại thúc –“Thầy cũng là thư sinh mà? Thầy đi với ai khác à?”

“Ngài nghĩ là ta không biết võ sao? Hohohoh”- Đại thúc vuốt râu –“Nhìn này”

Ông uống hết trà trong chén, rồi búng chén trà ra ngoài cửa sổ, Seung Hyun nhìn theo, thấy chén trà bay thẳng lên cây, đập sượt qua trán Ji Yong khiến anh ngã xuống cái rầm.

“Đau quá…”- Ji Yong lồm cồm bò dậy, xoa xoa mông, sao lão già đó biết anh trốn trên cây chứ?

“Hắn ở đó từ bao giờ vậy?”- cậu hỏi

“Sau khi dạy Thái tử xong, đều trèo lên cây nhìn lén chúng ta!”- Đại thúc lấy chén trà khác ra rót uống

“Từ lâu rồi sao?”

“Cũng hơn 2 tháng rồi!”

Tên điên này…- Seung Hyun nghĩ, rồi đi ra đóng cửa sổ lại
Thế là hết nhìn được rồi – Ji Yong tiếc rẻ

“Vậy thầy dạy ta võ đi!”- cậu ngồi xuống bàn, tiếp tục học bài

“Ta chỉ dạy ngài văn thôi, không dạy võ!”- Đại thúc từ chối

“Vậy ngài biết ai dạy võ tốt không? Để ta có thể đi chơi 1 mình?”- Seung Hyun cũng không đòi thầy dạy võ cho

Đại thúc nhìn cậu suy nghĩ, rồi bảo

“Kwon đại học sỹ, võ công của hắn không tồi đâu!”

Ji Yong sao? - cậu nhìn thầy thắc mắc

“Lúc nãy là hắn tránh cái chén nên mới trượt chân, nhưng chắc chắn lỗi này sẽ không lặp lại lần 2 đâu! Hắn rất biết rút kinh nghiệm!”

“Không có người khác sao?”

Cậu không muốn dính đến Ji Yong quá nhiều, dù sao hắn cũng là thái phó của Thái tử

“Nếu không thì ngài có thể hỏi Thái tử, ngài ấy sẽ tìm cho ngài người tốt nhất! Có khi là 2 người cùng học với nhau, ngài ấy sẽ dạy ngài võ công!”

Chậc, Seung Hyun nhìn Đại thúc, ông ấy biết rõ là cậu muốn tránh thái tử mà còn nói khích

“Để ta hỏi Ji Yong…”- cậu tặc lưỡi
***
Khi đó là cuối xuân, trời chuẩn bị sang hè. Theo như truyền thống, hoàng thượng sẽ tổ chức săn bắn ngoài cung vào tháng 4. Các hoảng tử và đại thần đều đi theo. Việc chuẩn bị bắt đầu từ bây giờ: tháng 3. Phải chuẩn bị địa điểm, lều bạt, quan lại địa phương, công tác vận chuyển để khi mọi người đến nơi sẽ có nơi ở ngay. Đâu đâu cũng thấy bận rộn.
Ji Yong lúc này vừa dạy Thái tử, vừa dạy võ cho Seung Hyun, lại phải giúp tể tướng chuẩn bị việc đi săn. Ngân khố không được chi quá nhiều, nhưng phải đảm bảo hoàng thất được nghỉ ngơi tốt nhất. Lều của Hoàng thượng, thái tử, rồi đến 3 vị hoàng tử. Sau đó là quan lại, binh lính, chuồng ngựa, đội quân bảo vệ còn phải có chỗ cho cung thủ nữa. Từ bây giờ là phải kiểm tra sự an toàn của khu rừng, rồi dọn cỏ sạch sẽ, phân vùng…
Seung Hyun thấy Ji Yong có vẻ mệt mỏi liền bảo anh không cần dạy cậu võ nữa. Những động tác cơ bản cậu có thể hỏi Dong Ho, cả việc bắn cung cũng vậy. Nhưng Ji Yong vẫn nhất quyết dạy cậu.

“Ta mệt quá... nghỉ một lúc đi!”- cậu nói

Cả 2 ngồi dưới gốc cây đào. Để tiện cho Ji Yong, Seung Hyun nói sẽ đến nhà anh học võ. Trời mát mẻ, những cánh hoa đào bay bay, cũng gần 1 năm rồi kể từ khi cậu đến đây. Nơi này vẫn đẹp như vậy. Giờ nghĩ lại, khi cậu nói rằng, lúc cậu rời khỏi kinh thành, sẽ nhớ đến khuôn mặt Ji Yong dưới cánh hoa.
Mặt của hắn lúc đó… như muốn khóc. Cậu nhìn sang người đang ngủ gât trên vai mình. Hắn lúc nào cũng lăng quăng bên cạnh mình, không muốn mình rời đi. Nhưng mà tại sao?
Seung Hyun có thể lờ mờ nhận ra, Ji Yong thích cậu, rất thích cậu. Nhưng mà cậu không hiểu: tại sao?
Có những chuyện, chỉ đơn thuần là cảm giác, không có lý do.
Giống như khi Ji Yong lần đầu nhìn thấy cậu, là khi cậu đang đứng dưới thân cây trong sân trường Sungkyungwan, từng tia nắng chiếu qua tán lá nhẹ nhàng vuốt ve cậu. Khuôn mặt cậu lúc đó… ánh mắt mở to nhìn lên thân cây. Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng lá rơi xào xạc. Anh đi đến bên cậu, cậu vẫn nhìn lên cao

“Ngài nhìn gì thế?”- đó là câu đầu tiên anh hỏi cậu

“Cây!”- cậu đáp

“Trong cung không có cây sao?”

“Cây trong cung không cao như thế này!”

Khi đó Ji Yong đã lập tức nghĩ, cậu thật là dễ thương, với một cậu nhóc con thì đương nhiên cậy đại thụ của trường là rất cao rồi. Và sau đó, khi gặp thái tử, khi vào cung… anh luôn đưa mắt tìm cậu bé đó, cậu bé có đôi mắt buồn, nhưng rất sáng.

***
Người hầu vội vã gọi Ji Yong dậy, anh nhìn quanh thấy Seung Hyun đã ngủ cạnh mình từ bao giờ, 2 người cứ thế ngủ dưới gốc cây

“Suỵt!”- anh nói với người hầu- “Để ta đưa ngài ấy vào phòng đã!”

“Nhưng mà có chuyện lớn rồi thiếu gia!”- nô tài cuống lên

Seung Hyun cũng lơ mơ tỉnh dậy

“Chuyện gì?”- Ji Yong thấy cậu đã tỉnh liền kéo cậu đứng dậy dựa vào mình

“Ngân sách của chuyến đi săn bị mất rồi!”

Ngay cả Seung Hyun nghe xong cũng tỉnh cả ngủ. Ji Yong thì đứng sững như trời trồng, còn 5 ngày nữa là đến ngày khởi hành rồi, sao lại xảy ra chuyện?

“Ý ngươi là bị thâm hụt sao?”- Ji Yong hỏi

“Không phải, nghe nói sau khi đến phủ bộ lại để chi trả việc chuẩn bị chăm sóc ngựa là tuyển chọn binh lính bảo vệ, còn mục cuối cùng là thức ăn. Đáng ra chúng ta chuẩn bị một nửa, sau khi trở về kinh mới chi ra, nhưng giờ mất rồi, mất toàn bộ chi phí ăn rồi!”

“Mất ra sao chứ?”- Seung Hyun cũng lo lắng

“Nghe nói là… bị đánh cướp…”

“Giữa ban ngày ban mặt?”

“Nhưng không có manh mối gì… mà việc lại đang rất gấp!”

Ji Yong chỉ kịp bảo Seung Hyun để Dong Ho đưa về, rồi gọi người chuẩn bị xe ngựa, anh lập tức đến chỗ cha.
Sau khi về cung, Thái tử đã đợi anh ở trong phòng

“Phủ tể tướng chắc giờ đang loạn lắm!”- anh nói

“Sao lại có người dám đánh cướp tiền của tể tướng chứ? Mà đó là tiền của triều đình?”

“Có lẽ hắn muốn giá hoạ cho Tể tướng!”- Young Bae thở dài

“Nếu chúng ta điều tra ra thì có khi…”

“Không kịp!”- Young Bae lắc đầu –“Chỉ còn 5 ngày là đến ngày khởi hành, điều tra ra cũng không kịp xuất tiền gửi mua hàng! Chuyện này chắc phải bẩm lên phụ hoàng để xin giải quyết! Nhưng tể tướng sẽ bị cho là tắc trách khi không lo được việc! Ta đến để nói với đệ: thời gian này phủ tể tướng sẽ biến đổi! Nhẹ thì phạt trừ lương bổng, nặng thì cách chức! Ji Yong cũng ít nhiều ảnh hưởng!”

“Huynh… không giúp gì được sao?”

“Chuyện quá gấp, để có thể lo kịp chuyến săn, chắc ngay ngày mai tể tướng sẽ phải bẩm báo với phụ hoàng rồi!”

Seung Hyun không nói gì, chỉ nghĩ rất lâu.
Nửa đêm hôm đó, phủ tể tướng nhận được rất nhiều vàng bạc, để giải quyết vấn đề trước mắt. Tể tướng đại nhân tưởng ốm một trận, hôm sau có thể vào triều với sắc mặt hồng hào bình thường.

Lúc bãi triều, ông đến gặp Thượng thư đại nhân – ông ngoại của Seung Hyun - nói chuyện riêng, kể hết sự tình: tiền của triều đình bị cướp, muốn nhờ Thượng thư bộ lại giúp đỡ bí mật điều tra, thậm chí cả chuyện tiền gửi đến nữa.

“Sao lại có người đã cướp tiền rồi lại trả lại? Mà còn đưa nhiều hơn số mất nữa?”- Tể tướng vừa kể vừa thở dài

“Ngài đang nói gì thế?”- Thượng thư cười hà hà vỗ vai Tể tướng- “Đó chẳng phải là tiền của con trai ngài, Kwon học sỹ đưa trang sức đến đổi thành vàng sao?”

Tể tướng cứ ngớ người ra, còn Thượng Thư thì vừa đi vừa nói

“Tối muộn hôm qua, Seung Hyun, ý tôi là Nhị hoàng tử có về nhà ngoại, đưa một đống trang sức, bảo là nhờ chú nó đổi thành vàng rồi đưa đến phủ Tể tướng! Nó nói, đây là trang sức của Kwon học sỹ nhờ đổi để giúp cha! Ngài có đứa con trai thật hiếu thảo!”

Tể tướng đại nhân choáng váng, thấy toát mồ hôi hột bên trong người, Thượng Thư không để ý vẫn nói

“Ta cũng đã nghe chuyện từ hôm qua, nhất định sẽ điều tra, nhưng mà, có lẽ hơi khó khăn đấy! Vì sau khi người của ngài rời khỏi Bộ lại thì mất tiền, võ công của chúng lại có thể đánh được vệ sỹ của ngài, chắc là… người bên Bộ Hộ…. Võ công được đào tạo bài bản, lại biết thời gian khi mấy người vừa rời đi, chắc là đã chuẩn bị trước…”

Bộ Hộ… là người của Quý Phi sao? - Tể tưởng mệt mỏi chào Thượng Thư về nhà, hỏi Ji Yong xem anh có đắc tội gì với Quý Phi không? Sao Quý Phi lại ra tay với nhà Tể tướng? Còn chuyện tiền nong nữa

“Số tiền lớn thế này, sao có thể nhận của Nhị hoàng tử chứ? Con xem…. Chúng ta trả lại bằng cách nào?”

Ji Yong không nghĩ được gì nữa, trong đầu anh chỉ có suy nghĩ duy nhất: là Seung Hyun giúp anh, cậu đã giúp anh. Anh muốn gặp cậu. Nhưng còn vụ án này… Nghĩ kỹ lại, anh có xích mích với Tam hoàng tử 1 lần. Từ lúc ở chuồng ngựa, là 2 tháng rồi, sau đó cũng không gặp Tam hoàng tử nữa, sao có thể làm Quý phi khó chịu được?

“Cha, con vào cung một lúc!”

***
Ji Yong chưa bao giờ cảm thấy tức giận, xen lẫn sợ hãi như khi ngồi đối diện Young Bae lúc này. Thái tử điện hạ, vừa là học trò, vừa là bạn thân của anh.

“Chính ngài đã gây ra vụ cướp tiền đúng không?”- anh hỏi –“Gây ra vụ đó, nhưng lại đổ cho Quý phi! Rốt cục là tại sao? Sao lại lợi dụng gia đình thần?”

Young Bae chỉ hỏi lại anh

“Sao ngươi lại nghĩ là ta?”

“Seung Hyun, nhi hoàng tử không thể tự nhiên mang tiền đi đổi rồi đưa cho gia đình thần! Thần đã nói với ngài ấy rằng sẽ điều tra ra nhẽ, nhưng ngài ấy lại mang tiền đến! Chỉ có thể là Thái tử ngài kể với ngài ấy về tính chất sự việc!”

Young Bae im lặng nghe Ji Yong kể tội mình

“Ngài sợ rằng cha thần, gió chiều nào xoay chiều nấy, nên gây chuyện để ông ấy đứng hẳn về phía ngài đúng không?”

“Ta sẽ không tổn thương bạn thân nhất của mình!”- Young Bae nói

“Vậy sao lại hại cha thần chứ?”

“Vì ta biết chắc chắn Seung Hyun sẽ giúp ngươi! Gia đình ngươi sẽ không bị tội!”

“Nhưng sao ngài lại lội cậu ấy vào đây?”

Young Bae thở dài

“Ngươi có biết tiền đó là gì không? Đó là tiền Seung Hyun tiết kiệm để ra khỏi cung đấy!”

Ji Yong chỉ ngớ người ra, đến lượt Young Bae nói

“Đúng, ta muốn cha ngươi chắc chắn sẽ theo 1 phe nên gây chuyện đổ tội cho Quý phi! Nhưng ta cũng muốn giữ Seung Hyun lại kinh thành lâu hơn, nên đi kể với nó! Chả lẽ ngươi không cảm động sao? Rằng Seung Hyun lại lấy hết tiền tiết kiệm ra để giúp ngươi! Thật ra trong thâm tâm ngươi đang vui chết đi được, nhưng lại đến đây chất vấn ta để ra vẻ người tốt! Được Seung Hyun giúp thì vui, mặc kệ tiền đó là từ đâu ra!”

Rồi Young Bae đứng dậy, mở tủ lấy bọc tiền ra, ném lên bàn

“Nếu Seung Hyun không giúp ngươi, thì sáng nay, khi cha ngươi vào triều, ta sẽ cho người đưa tiền cho ông ấy, để ông ấy không cần khai báo với phụ hoàng nữa!”

Nhưng anh cúi xuống nhìn Ji Yong


“Giờ tiền không cần đưa cha ngươi nữa, nhưng có cần đưa cho Seung Hyun không, thì tuỳ ngươi đấy!”

Comments

  1. Teemmm. Chap mới này hay quá ss ơi, em là secret admirer của ss từ lâu lắm rồi đấy ạ ^^
    lần trước có com 1 lần mà ko hiểu sao ko thấy hiện gì hết ko biết tại sao :-ss lần này đánh liều com thêm lần nữa ủng hộ tác giả ạ. Fic hay quá đi mất :))

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thankiu em nhé ^^ comt nhiều nhiều vào nha :D

      Delete
  2. Awwn hôm nay là 1 ngày khá tệ đ.vs em, nhưng đọc chap mới xong là lại cười ngu liền ạ :3 Truyện của ss đúng là One of a kind <3

    ReplyDelete
    Replies
    1. ^^ chúc em tuần mới vui vẻ, đọc comt xong thấy thứ 2 hết buồn ngủ :D

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

101 Drugs

Thủy - Chap 21