Thủy - Chap 20



Chap 20 

Joon Young và Ji Yong cùng lẻn vào cung, đi ra phía sau của cung quý phi. Một thái giám lén lút đi đến chỗ họ

“Đại nhân.”- hắn ta chạy đến

“Tam hoàng tử có nhắn gì sao?”- Joon Young khẩn trương

“Người của chúng ta ở cung Hoàng hậu không có tin gì, nhưng phía cung của Thái tử thì thấy không khí rất căng thẳng. Hôm nay Thái tử sẽ đưa 1 đoàn ca múa đến biểu diễn cho hoàng thượng xem.”

“Tam hoàng tử nghi ngờ đoàn múa này có vấn đề?”

Thái giám kia gật đầu

“Nhưng hoàng hậu cũng rất lạ, cho gọi toàn bộ thái giám và cung nữ trong cung mình phải đi theo hộ tống và làm việc cho cung của các phi tần khác. Cả thái giám của cung Thái tử cũng vậy.”

“Họ nghi ngờ có nội gián trong cung của mình.”- Ji Yong nói –“Nhưng như thế cũng có nghĩa là cung của Thái tử và Hoàng hậu đang không có ai?”

“Chỉ có ít người canh phòng thôi, nghe nói cung của Thái tử giờ chỉ có đoàn múa kia.”

Ji Yong liếc sang Joon Young

“Sang đó xem thử đoàn múa kia thế nào.”

Joon Young gật đầu định đi thì thái giám kia nói thêm

“Tam hoàng tử có nói: Joon Young đại nhân hãy liên lạc với Cấm vệ quân, đề phòng bất trắc.”

“Được”- Joon Young ra hiệu cho thái giám kia lui đi. Ji Yong hỏi hắn

“Các ngươi quen biết với cấm vệ quân sao?”

Cấm vệ quân nhận lệnh trực tiếp từ Hoàng thượng, sao có thể vì Tam hoàng tử mà nói đến là đến không nghĩ gì được?

“Ừ...có quen biết.”- Joon Young lúng túng đi trước

“Có gì giấu diếm sao?”- Anh đi bên cạnh hắn

“Không có. Ngươi đến cung Thái tử xem trước thế nào, ta đến phủ Cấm vệ quân báo hắn trước.”

“Còn nữa,”- Ji Yong gọi hắn lại –“Quân đội của chú Tam hoàng tử trước đây, đang do bác trai của Seung Hyun giữ. Ngươi đến báo họ chuẩn bị phối hợp luôn.”

“Được rồi. Ngươi đến cung Thái tử cẩn thận đấy”

***
Ji Yong trèo lên mái nhà, nhìn xuống cung của Thái tử: một nhóm người mặc đồ ca múa, làm xiếc đang kiểm tra kỹ lưỡng dụng cụ của mình. Không chỉ là quạt vải, khăn lụa để ca múa, có cả kiếm, giáo mác. Chưa chạm vào thì không thể biết là đồ thật hay giả.
Trong lúc đang quan sát, anh còn thấy: phủ Thái tử có thêm cả các thái giám nữa: nhiều là đằng khác? Không phải số thái giám này đã bị Hoàng hậu điều đi phục vụ các cung khác rồi sao?

Trông không có vẻ là thái giám, Ji Yong nhảy xuống đất, tính bài chuồn thì gặp ngay người quen cũ:

“Kwon đại nhân?”- Dong Ho đứng trước mặt anh, mặt lạnh lùng không chút cảm xúc

“Dong Ho, lâu rồi mới thấy mặt ngươi.”- nhìn quần áo trên người hắn không phải là đồng phục của thái giám, Dong Ho mặc một cây màu đen đỏ, đeo kiếm bên người

“Đã được thăng chức làm thị vệ rồi?”- Ji Yong nhếch mép

“Đúng vậy,”- Dong Ho cũng cười lại –“Còn Kwon đại nhân thì bị cách chức Thái phó. Vậy sao giờ ngài lại làm gì ở đây? Hoàng cung đã đóng cửa cấm người ngoài rồi mà?”

“Chỉ là đi dạo vào nhầm chỗ thôi, giờ ta ra ngoài ngay.”- anh đi nhanh về phía trước.

Kỳ lạ là Dong Ho không đuổi theo anh, hắn vẫn đứng yên đó, nhưng lại lên tiếng

“Ngươi nghĩ Nhị hoàng tử sẽ ở bên ngươi sao?”

Anh đứng khựng lại,cau mày nhìn hắn

“Nói thế là ý gì?”

“Nhị hoàng tử đang định cưới con gái của Đại quan Cấm vệ quân, ngươi có biết không?”- Dong Ho như muốn cười lớn vào bản mặt ngơ ngác của anh –“Ngươi chỉ là con rối bị hắn lợi dụng thôi. Hắn đã lừa chúng ta. Ta làm tay chân cho hắn lâu như thế cũng nghĩ hắn không có dã tâm lên ngôi. Nhưng giờ ngươi nhìn xem? Tể tướng, Thượng thư, Cấm vệ quân đều ở trong tay hắn. Ngươi còn hy vọng cái gì?”

“Ngươi chắc chắn Seung Hyun hỏi cưới con gái của Đại quan cấm vệ quân?”

“Hắn nhờ Tam hoàng tử và Joon Young làm mai hộ. Phu nhân kia của Đại quan đã rất vui vẻ khoe rằng con gái bà ta sắp lấy Nhị hoàng tử đấy.”

Là Joon Young và Tam hoàng tử... – Ji Yong thở dài.

“Ta tin cậu ấy. Chúng ta mỗi người 1 chủ, ngươi không cần nói nhiều. Từ đầu ngươi đã không phải tay chân của cậu ấy, thì giờ đừng làm ra vẻ bị phản bội.”

Không đợi Dong Ho nói thêm, Ji Yong đã đi mất. Nếu Thái tử hiểu lầm Seung Hyun định lên ngôi, hắn sẽ ra tay với cậu mà không chần chừ gì.
Nhưng hoàng cung canh gác dày đặc thế này, làm sao để báo tin cho Seung Hyun?

***

Sau khi ngồi chơi với anh trai xong, Hana phải về bàn riêng của mình ngồi cho đúng quy củ. Seung Hyun lại bắt đầu chán chường nhìn đoàn ca múa lui xuống. Phụ hoàng bắt đầu phát thưởng đồ ăn và gấm lụa. Cũng khen Tam hoàng tử dạo này học hành tiến bộ, cũng giúp ích cho việc triều chính

“Seung Hyun,”- ông gọi cậu

“Vâng phụ hoàng?”

“Từ giờ đừng chơi bời bên ngoài nữa. Ở lại trong cung, tích cực học tập đi. Còn phải làm gương cho các đệ nữa.”

“Vâng.”

Cậu khẽ liếc sang Thái tử và Tam hoàng tử ngồi đối diện. Tam hoàng tử có chút cao hứng, vì biết rõ sau hôm nay cậu sẽ không còn ở trong cung mà “làm gương” cho ai. Nhưng Thái tử thì lạnh lùng hơn hẳn mọi ngày.
Anh ấy còn chẳng thèm giả vờ vui vẻ. Cậu thấy hơi rợn rợn, liền tránh không nhìn Thái tử.

“Đây là phần quà của Hoàng thượng.”- Thái giám để đồ ở trên bàn của cậu

Seung Hyun thấy giọng nói này quen quen? Liền ngẩng lên: Sao Ji Yong lại ở đây?

“Ra ngoài.”- anh nói khẽ với cậu rồi đứng lên, đi ra trước.

Seung Hyun nhìn quanh: không ai nhận ra Ji Yong cả, cậu an tâm đứng lên đi theo anh.

“Ngươi làm cái gì vậy?”- cậu đi theo anh hỏi nhỏ, kiếm đâu ra bộ quần áo thái giám thế này?

“Thái tử có thể sẽ ra tay trong tối nay. Đoàn xiếc hắn mang đến có giấu vũ khí theo. Hắn còn cho người vờ làm thái giám nữa.”

Seung Hyun kinh ngạc nhìn anh, rồi lại nhìn về phía lễ hội trong cung

“Ngươi nghĩ huynh ấy nhắm vào ta hay nhắm vào Phụ hoàng?”

“Cậu có biết việc Joon Young và Tam hoàng tử mai mối cậu và con gái của Đại quan Cấm vệ quân không?”

Seung Hyun nghe xong thì há mồm: mai mối? Cậu với ai cơ?

Anh kể lại cho cậu một lượt những gì đã biết

“Ta lo là hắn nhắm vào cậu.”

Seung Hyun cúi gằm mặt suy nghĩ

“Cũng tốt, đằng nào ta cũng sẽ “chết” trong hôm nay. Không phải vì ăn bánh độc thì cũng bị hoàng huynh giết.”

“Để cậu ta trực tiếp ra tay sẽ nguy hiểm hơn nhiều.”- anh nắm chặt cánh tay cậu –“Cậu hãy ở gần hoàng thượng. Khi nào đoàn xiếc đến biểu diễn thì cứ lên đó dâng trà hay bánh gì đó. Nếu họ nhắm vào cậu thì sẽ không dám ra tay đâu.”

“Còn nếu họ nhắm vào phụ hoàng?”

“Thái tử không có gan đâu.”

“Nhưng nếu?”

“Thì cậu vẫn phải bảo vệ mình trước tiên.”- anh xoay mặt cậu qua –“Bảo vệ bản thân trước tiên, biết chưa?”

Seung Hyun chưa kịp trả lời thì phía sau đã có tiếng gọi

“Nhị hoàng tử? Nhị hoàng tử?”

Cậu kéo tay anh ra rồi đi về phía thái giám

“Thái tử đang chuẩn bị phát bánh cho hoàng tử và công chúa, mời Nhị hoàng tử trở về.”

“Ta biết rồi.”

Lúc Seung Hyun quay lại, Ji Yong đã đi rồi.

***
Seung Hyun quay trở về bàn, Thải tử đang bắt đầu phát quà bánh cho các anh em của mình: 3 cậu em trai và 1 cô em gái. Trong đó có đến 2 thằng giặc đang lăm le chiếm vị trí của mình.
Huynh nên làm gì với các đệ đây?- Vừa đi phát quà, Thái tử vừa tự cười nhạo trong lòng.

“Chắc các ngươi đều đã mệt rồi.”- Hoàng thượng nhìn sang bên Seung Hyun –“Có thể lui trước nếu muốn. Ta và các nương nương sẽ sẽ ở đây thêm một chút rồi ra hồ.”

Seung Hyun nghe xong liền nhìn Thái tử và Tam hoàng tử, cả 2 đều không nói gì, cậu liền đứng lên:

“Vậy nhi thần đưa Hana về cung của muội ấy chơi thêm lúc nữa.”

Tam hoàng tử nheo mắt nhìn cậu: sao lại thế? Huynh phải ăn bánh ngọt vì bị trúng độc ngay chứ? Phải đổ tội cho Thái tử.

“Cũng được.”- Hoàng thượng gật đầu cho ý lui.

“Phụ hoàng,”- Thái tử lập tức đứng lên –“Nhi thần có chuẩn bị một tiết mục biểu diễn cho phụ hoàng và các nương nương xem. Thần hy vọng người có thể xem nó trước khi ra hồ.”

“Vậy sao? Chuẩn bị đi.”

Tam hoàng tử nhìn Seung Hyun: có biến thật rồi.
Cậu nhìn lại em trai: đề phòng đi là vừa.

Thái tử nói với thái giám phía sau. Nhạc bắt đầu nổi lên từ phía bên ngoài. Một đoàn mỹ nữ váy vóc lụa là từ từ tiến vào. Mấy người chơi nhạc cũng đi vào từ phía sau, rồi ngồi ngay sát cửa, bắt đầu đánh trống, gảy đàn. Đám mỹ nữ thì tiến lên múa.

Tam hoàng tử đã nói Joon Young gọi người của Cấm vệ quân chuẩn bị chiến đấu. Không biết giờ này ngoài cửa cung thế thế nào?

Nếu không có lệnh của hoàng thượng thì Cấm vệ quân cũng không được vào cung. Seung Hyun quan và Thái tử đấu mắt nhau.

Đúng lúc nhạc dừng cũng là lúc Seung Hyun nghe mấy tiếng kim loại va vào nhau: Các vũ công rút kiếm ra, hướng thẳng về phía Hoàng thượng.

“Hộ giá!!!”- Tam hoàng tử hét lên, nhưng bản thân câu cũng bị Thái tử rút kiếm ra đánh sang.

Tam hoàng tử né vội, trong tay cậu chỉ có con dao nhỏ phòng thân, trong khi Thái tử cầm trường kiếm tấn công.
Các phi tần cùng nương nương hốt hoảng đứng lên, được thái giám cung nữ che chắn chạy đi trước.

“Hoàng thượng, mau rời khỏi đây.”- Mọi người nắm tay hoàng thượng kéo đi. Nhưng ông chỉ nhìn xung quanh

Hoàng hậu điềm nhiên ngồi tại chỗ, mặt nở nụ cười lạnh lùng, hướng ánh mắt còn hơn băng lạnh lên chỗ ngài. Seung Hyun thì lo lắng ôm Hana đi trước. Cục diện hiện giờ chỉ có đội hộ giá của Hoàng thượng đang đánh nhau với thích khách. Thái tử và Tam hoàng tử thì đang cố lấy mạng nhau, Hoàng hậu thì rõ ràng muốn xem trò vui trước mặt.

“Nàng dám làm thế này sao?”

“Là ai ép thiếp chứ?”- Hoàng hậu hỏi lại

“Hắn là thái tử rồi, các ngươi còn cần gì nữa?”

“Vị trí thái tử này cũng sắp bị thay thế đấy thôi? Bởi con của Hoàng phi.”- càng nói bà càng nghiến răng –“Thiếp cứ ngỡ ngài thực sự không quan tâm đến nó. Nhưng đúng như dự đoán, ngài không thể quên được Hoàng phi, cũng ưu ái con trai cô ta hơn.”

“Ta ưu ái Hoàng phi?”- Hoàng thượng chua chát – “Nếu ta ưu ái Hoàng phi, biết rõ nàng hạ độc nàng ấy mà vẫn để yên sao?”

Hoàng hậu khẽ run lên nhìn ngài

“Ta ưu ái con trai nàng ấy, nhưng lại để Young Bae làm thái tử? Quả nhiên là càng nhân từ thì các ngươi càng không biết điều.”

Hoàng thượng đập bàn, đội thị vệ xông tới bao vây bên ngoài.

“Giải Hoàng hậu đi.”

Thái tử thấy mẫu hậu bị áp giải, bắt đầu nóng lòng hơn. Đội cung thủ cũng đi đến, bắn chết những tên thích khách giả trang thái giám ở vòng bên ngoài.

“Người đâu.”- Thái tử truyền gọi

“Đội quân của ngươi bị chặn bên ngoài bởi Cấm vệ quân rồi.”- Hoàng thượng thâm trầm nói

“Cấm vệ quân cũng không đủ để đánh lại đội quân mà ta mang vào.”- Thái tử tức giận

“Có thêm quân của Thừa tướng nữa. Còn không đầu hàng?”- Seung Hyun quay trở lại sau khi đưa Hana đến nơi an toàn. Cậu ném thanh kiếm đàng hoàng cho Tam hoàng tử rồi quay sang Ji Yong

“Có thể bọn họ sẽ mở đường máu rút lui cho Thái tử.”

“Bên ngoài đã được chặn kín, Thái tử không thể bước ra khỏi cổng cung được đâu.”- Ji Yong cũng đến giúp Tam hoàng tử

“Mau đầu hàng đi”- Tam hoàng tử nói với Thái tử -“Ngươi chắc chắn không thể thắng được.”

“Đừng mơ.”- Thái tử quyết chiến bằng được với Tam hoàng tử

“Đưa Thái tử vào thiên lao, những kẻ khác giết không tha.”- Hoàng thượng lạnh lùng ra lệnh, Seung Hyun bất giác nhìn đến Dong Ho.

Hắn là hầu cận của cậu suốt từ khi cậu còn bé, cũng là người thân thiết của cậu.
Thái tử biết mình sẽ thua. Kế hoạch tính toán kỹ lưỡng, cũng đã đẩy hết người trong cung ra, vậy mà lại có một số lượng lớn lính hộ vệ ở đây. Nghĩa là Hoàng thượng đã biết.

“Thái tử, chúng ta mở đường cho người đi.”- Dong Ho cùng những người khác tiến ra ngoài đầu tiên. Bất chấp bị mũi tên bắn trúng, họ vẫn điên cuồng lao đến đánh phá.

“Đi thôi Thái tử.”- một người khác kéo Thái tử ra khỏi cuộc chiến với Tam hoàng tử và Ji Yong.

Thái tử bị lôi đi, cảm giác uất hận không ngừng dâng lên. Nhìn phụ hoàng mình luôn kính trọng, đã chuẩn bị sẵn đội quân, chờ mình sập bẫy. Nếu không phải ông đón Seung Hyun về, ưu ái cậu ta hơn thì ta phải làm đến mức này sao?

Thái tử vùng tay ra khỏi tên hộ vệ, nhặt cung tên và mũi tên của một cung thủ chết gần đó. Anh giương cung ngắm bắn thẳng về phía Hoàng thượng. Nhưng người trúng tên là Seung Hyun. Hoàng thượng đưa tay ra đỡ cậu, ông thét lớn

“Bắt hắn cho ta!!!”

Đội hộ vệ cũng không câu nệ Thái tử nữa, trực tiếp giết hết người của Thái tử rồi đè hắn xuống.
Ji Yong không quan tấm đến xung quanh, anh chạy đến chỗ cậu, đẩy Hoàng thượng ra

“Seung Hyun…Seung Hyun…”

“Mau gọi thái y.”- Hoàng thượng gọi người đến

Nhưng Seung Hyun bắt đầu nôn ra máu. Mũi tên bắn thẳng vào vai trái của cậu bắt đầu buốt đau, cơn đau lan rộng sang xung quanh. Thái tử bị đè trên mặt đất, bắt đầu cười khùng khục

“Ngươi cười cái gì?”- Tam hoàng tử thấy bất an trong lòng

“Thuốc độc đó là ta đề phòng thất bại, sẽ tự sát thay vì để bị bắt. Nhưng phút cuối lại đổ hết lên mũi tên, bắn về phía hắn. Dù không trúng Hoàng thượng, cũng trúng kẻ đáng chết khác.”

Cơn đau lan tỏa khắp cơ thể, khiến Seung Hyun chóng mặt và không ngừng thổ huyết, trước khi ngất đi, cậu chỉ kịp nhìn thấy Dong Ho ở ngoài sân, mắt vẫn nhìn lên trời đêm.



Comments

  1. Hồi hộp từ mấy chương trc r cơ! Nhưng h thì happy ending rrrr!!!

    ReplyDelete
  2. Chap này Hay , Toẹt vời, Sugoi .

    ReplyDelete
    Replies
    1. có thế thôi hả? :)))) thôi comt thật lòng nên tha cho đấy =))))

      Delete
  3. tối hôm trc vừa check chưa thấy chap mới, hôm nay tinh tính thế nào check lần nữa, hóa ra up hôm qua rồi :(((

    ReplyDelete
  4. Thấy mấy cái truyện của chị trên wattp mới lùng chui vô hố của chị. Thật sự ngưỡng mộ ^^

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thủy - Chap 22 (end)

Câu lạc bộ Sô-pha - chap 5 (Gấu x Rồng)

Góc nhỏ của Hoon Ri =))) (update 12.10.2017)