Posts

Truyện hàng ngày- truyện 5

Image
Truyện 5 (Note: fic được viết trong tình trạng thần kinh không bình thường của au nên mong mọi người đọc xong không quá phỉ nhổ ) Anh ngồi ở cái bàn máy tính bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, trời đang tối dần, bầu trời một màu xám u ám càng lúc càng đậm lên. Cảm giác thật lạ lẫm. Anh chưa từng thử ngồi vào cái bàn này bao giờ. Nó vẫn luôn là chỗ ngồi của cậu, chỗ cậu làm việc, nhưng chẳng mấy khi anh thấy cậu làm gì, cứ khi nào anh về nhà là lại thấy cậu đang ngồi tì cằm lên khuỷa tay, nhìn bang quơ ra ngoài. cậu là người hay mất tập trung như thế. Cậu biết anh đã về nhưng thậm chí còn chẳng quay lại nhìn. Đến khi anh từ cửa ra vào đi để bật đèn cả căn phòng lên, cậu mới miễn cưỡng quay lại nhìn anh. Vẻ mặt cậu đầy chán chường, cô độc và mệt mỏi.

Truyện hàng ngày- Truyện 4

Image
Truyện 4 Hana học đại học ở Seoul. Con bé đã đi được 2 năm và giờ thì nó vừa gọi cho cậu để thông báo nó sẽ về nhà vào dịp nghỉ lễ. “Em mua rất rất nhiều đồ, nên là hãy ra mà xách giúp em đấy!” Chỉ một câu như thế và con bé cúp máy. Cậu phải gọi lại để hỏi xem là mấy giờ thì nó ở bến xe, “Tầm tối!” Cái kiểu ăn nói trống không giống ai thế không biết, hình như ngày xưa cậu cũng từng có kiểu ăn nói thế này. Và đã từng có người rất khó chịu với cậu

Truyện hàng ngày - Truyện 3

Image
Truyện 3  warn: có yaoi Khi không thể ngủ tiếp được nữa, trí óc bị buộc phải tỉnh dậy trong phòng 1 nhà nghỉ nào đó, với cái đầu nặng trịch và miệng thì khô khốc. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy là cái trần nhà loang lổ tróc vữa lộ ra lớp xi măng xám. Cô gái tối qua đã đi từ lúc nào, giờ là mấy giờ, anh không biết, nhưng qua lớp rèm dày màu đỏ che kín cửa sổ, ánh sáng vẫn qua đó chiếu sáng căn phòng- với sắc màu đỏ- thì anh đoán giờ đã là giữa trưa. Hất một vấp nước lạnh lên mặt, tim anh có hơi giật lại 1 giây, nước quá lạnh, tỉnh cả người. Nhìn mình trong gương, anh thấy đôi mắt vô hồn đang đờ đẫn nhìn lại mình trong gương. Không biết Seung Hyun đã đi chưa, tối qua cậu cùng một cô gái khác thuê phòng cạnh phòng anh.

Truyện hàng ngày- Truyện 2

Image
Truyện 2       Ngày hôm đó là ngày giao lưu thể dục thể thao giữa các trường Đại học ở Seoul. Cậu ghét thể dục kinh khủng. Nếu có thể, cậu chỉ muốn được ngồi một chỗ với mấy quyển sách thôi. Đi chơi với bạn bè kiểu leo núi, đạp xe đạp… kiểu kiểu đấy thì cũng được. Nhưng mấy trò như nhảy dây, đá cầu, đá bóng, nâng tạ… Đừng rủ cậu tham gia. Dù cho cậu có xin xỏ thế nào cũng không được nghỉ, trường cậu ít sinh viên nên sẽ ghép đội với trường thiết kế V nổi tiếng trên Seoul. Khác với trường cậu loại khá trong top 10, ít sinh viên vì ở ngoại thành, trường V lại ít sinh viên vì giá học phí và độ nổi tiếng của nó

Truyện hàng ngày- Truyện 1

Image
Truyện 1      Lúc anh về nhà đã là 1h đêm. Thằng nhóc kia đã chăn ấm đệm êm từ bao giờ, bên cạnh chân cậu là con mèo nhị thể đen trắng đang chớp chớp mắt nhìn anh, như thể thay cậu chủ nó hỏi: “Sao giờ mới về?”. Seung Hyun không bao giờ gọi hỏi anh đang đi đâu, làm gì, mấy giờ về giống như mấy cô bạn gái của mấy tay đồng nghiệp anh hay đi nhậu cùng. Ji Yong vốn nghĩ có lẽ là vì cậu không phải phụ nữ, vậy nên cậu sẽ chẳng bao giờ kiểm soát anh kiểu đó. Nhưng ngay cả với mấy thằng gay khác anh quen, người yêu bọn nó cũng thường xuyên gọi điện hỏi mấy giờ về- nếu như chúng nó đã ngồi nhậu đến 12h đêm. Có lần anh đi đến 3h sáng cũng chẳng có cuộc gọi nào. Anh đã từng nghĩ sẽ hỏi cậu: “Sao em không giống người khác hỏi anh đi đâu, làm gì mà về muộn thế?”, nhưng chỉ sợ cậu sẽ nói: “Vậy từ nay em sẽ gọi nhé?”. Nghĩ đến việc mất đi sự tự do với vẻ kiêu căng vênh mặt với bọn bạn: “Người yêu tao tâm lý lắm, chẳng bao giờ quản tao về muộn cả!” thì anh lại thôi. Thực ra...

(update) Không đề - Chap 11 (end)

Image
Chap 11- Stay in memory Không khí u ám căng thẳng bao trùm toàn bộ học viện. Một cô bé bị thuần chủng cắn. Không chỉ là cô ấy sẽ trở thành vampire, mà sẽ còn bị kẻ tạo ra mình sai khiến. “Rốt cục là kẻ nào…”- ông Lee gần như phát điên, không ngừng vò đầu bứt tóc, bà Lee thì run rẩy nắm tay con gái đang phát sốt mê man trên giường “Là Choi Top!”- Seung Hyun thẫn thờ nói

(update) Không đề - Chap 10

Image
Chap 10 My heart sent to you Đường phố ở Seoul khác hẳn ở Gwang Ju. Cho dù Gwang Ju cũng là thành phố lớn đi nữa, cảm giác không khỉ ở đó vẫn thanh bình hơn, mọi thứ diễn ra vẫn chậm hơn. Từng con đường nhựa dẫn vào những con ngõ nhỏ bằng đất, lối vào của một căn nhà nào đó. Còn ở đây thì những con ngõ lúc nào cũng ngoằn nghèo, lúc thì dẫn lên cầu thang lên trên cao, lên những xóm nghèo ven rìa thành phố.